Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P2

Chương 29:



 

Chúc Trường Phương nhìn vợ chồng Tạ Từ một cái, quay đầu cười nói với Chúc Chính: “Các tộc lão chọn cháu ra, còn khen cháu điềm đạm, không ngờ cháu cũng biết nói những lời êm tai như vậy.”

 

“Trước kia cháu không dám nói là vì cháu biết bản thân mình nặng nhẹ bao nhiêu, bây giờ dám nói là vì cháu biết bản lĩnh của Đại cô nương. Con người quý ở chỗ tự biết mình, làm đại phu lại càng như vậy. Nếu cháu mà có bản lĩnh của Đại cô nương, cháu đi ra đường cái cũng phải ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, để bệnh nhân vừa nhìn thấy cháu là trong lòng đã thấy vững tâm.”

 

Đúng là người nhà họ Chúc, các bậc trưởng bối đào tạo hậu bối nguyện ý học y thật không tiếc công sức. Y thuật của Chúc Chính có lẽ không xuất chúng, nhưng nhãn lực vẫn tinh tường hơn đại phu bình thường rất nhiều.

 

Trần Thiến nghe vậy thì bật cười, vị đại phu họ Chúc này nói không sai. Tuy nhiên, vị đại phu trẻ tuổi đó chẳng cần ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c đi lại trên phố, thì bệnh nhân ắt hẳn cũng vô cùng tin tưởng cô ấy.

 

Lấy bụng ta suy ra bụng người, hai vợ chồng bọn họ bây giờ chính là như vậy.

 

Cơ thể là của mình, khỏe hay yếu tự mình cảm nhận rõ nhất. Vợ chồng Tạ Từ và Trần Thiến không biết sau này việc m.a.n.g t.h.a.i có thuận lợi hay không, nhưng lúc này sự khoan khoái trong cơ thể thì họ cảm nhận rất rõ ràng.

 

Chúc Trường Phương nói với hai vợ chồng: “Hai người ăn sáng xong qua đây uống t.h.u.ố.c, uống t.h.u.ố.c xong châm cứu rồi ngủ đến tận bây giờ, tôi khuyên hai người hiện tại nên ra ngoài đi dạo một chút, đợi bụng đói rồi ăn trưa, sau đó lại qua đây uống cữ t.h.u.ố.c trưa.”

 

Chúc Chính gợi ý: “Hôm nay trời nóng, đừng đi loanh quanh trên phố. Hai người ra khỏi hẻm Tam Thanh thì rẽ phải, đi thẳng đến sông Xuân Giang, hai bên bờ sông trồng kín cây xanh, dạo bước ven sông vừa mát mẻ lại vừa có cảnh đẹp.”

 

“Được, chúng tôi nhất định sẽ ra bờ sông đi dạo.”

 

Vợ chồng Tạ Từ và Trần Thiến vốn dĩ đi thuyền từ huyện Nam Giang đến huyện Trấn Sơn, nên họ biết vị trí của sông Xuân Giang.

 

Hai vợ chồng thong thả đi dạo dọc bờ sông. Tuy mặt trời ch.ói chang, nhưng trên đầu có bóng cây râm mát, lại thêm gió sông thổi tới nên cũng không nóng lắm.

 

Bờ bắc Xuân Giang là huyện thành, bờ nam Xuân Giang là thôn làng và đồng ruộng. Gió từ bờ nam thổi tới, mang theo tiếng lá mạ xào xạc bên tai, hương lúa thơm thoang thoảng trong không khí. Trần Thiến nhắm mắt hít sâu một hơi, trút bỏ sự lo âu lúc mới đến, giờ cô mới nhận ra vẻ đẹp thanh bình của huyện nhỏ này.

 

“Tạ Từ, chúng ta đã đi nhiều nơi như vậy, anh thích nơi nào nhất?”

 

“Thích nơi nào nhất thì nhất thời khó nói, nhưng ngay lúc này, anh thích nơi này nhất.”

 

Trần Thiến khoác tay chồng: “Anh đã nghĩ về cuộc sống sau khi nghỉ hưu của chúng ta chưa? Muốn sống ở đâu?”

 

Tạ Từ hiểu ý vợ, anh đáp: “Không nhất thiết phải sống ở Bắc Kinh, mùa đông ở Bắc Kinh lạnh lắm.”

 

“Vâng, em cũng nghĩ vậy.”

 

Công việc khiến họ nay đây mai đó, tình cảm với quê hương dường như cũng chỉ đến thế. Nơi nào lòng thấy bình yên, nơi đó là quê nhà. Sau này nghỉ hưu, quả thật không nhất thiết phải về Bắc Kinh sinh sống.

 

“Chúng ta vẫn còn trẻ, sau này sẽ còn đi nhiều nơi, đến lúc nghỉ hưu còn lâu lắm, chúng ta có thể từ từ tìm kiếm một nơi mình thực sự yêu thích.”

 

Trần Thiến cúi đầu, đá nhẹ hòn sỏi dưới chân: “Em thấy công việc của chúng ta rất có ý nghĩa. Công việc của chúng ta giúp những chuyến tàu vượt núi băng đèo, kết nối con người trên mảnh đất này lại với nhau, giúp tài nguyên được lưu thông, làm cho đất nước chúng ta thêm gắn kết.”

 

Cô nhìn những thiếu niên đang chạy nhảy bên bờ sông đối diện, mỉm cười nhạt: “Nhưng gác công việc sang một bên, đôi khi em thấy gắn kết quá mức cũng không hẳn là tốt. Con người giống như một cái cây vậy, cũng cần có không gian độc lập thì mới có thể hút dưỡng chất từ bầu trời và mặt đất.”

 

“Nói thẳng ra là em không muốn về Bắc Kinh, không muốn sống ở thành phố lớn chứ gì?”

 

Trần Thiến tựa đầu vào vai anh, cười nói: “Vẫn là anh hiểu em.”

 

Tạ Từ cũng biết, vì chuyện hai vợ chồng gần ba mươi tuổi vẫn chưa có con mà cô phải chịu rất nhiều áp lực. Không chỉ bố mẹ hai bên hối thúc, một số họ hàng tự cho mình là đúng, không coi mình là người ngoài đã nói nhiều lời khó nghe, thậm chí còn mượn cớ bảo vợ anh nghỉ ngơi dưỡng t.h.a.i sinh con để thèm muốn công việc của cô.

 

Tạ Từ nhẹ nhàng an ủi: “Em đừng để bụng những chuyện phiền phức đó, sau này em thích ở đâu thì chúng ta sẽ ở đó.”

 

“Vâng.”

 

Ngày mùng 8 tháng 9, ngày lành tháng tốt Y quán họ Chúc khai trương, người trong tộc từ các thôn và huyện lân cận đều hân hoan kéo đến. Vốn dĩ dự định 9 giờ mới mở dải lụa đỏ trên biển hiệu và đốt pháo, kết quả là chưa đến 9 giờ hẻm Tam Thanh đã chật cứng người, những người đến muộn một chút bị kẹt bên ngoài cổng chào không sao vào được.

 

“Ây da, phiền mọi người nhường đường chút, con nhà tôi ốm đang cần vào khám bệnh, cảm ơn, cảm ơn nhiều!”

 

Thư Sách

“Đại ca phía trước làm ơn cho chúng tôi qua với.”

 

“Vị đại nương này, cho tôi mượn đường một chút.”

 

Y quán họ Chúc là hộ kinh doanh cá thể đầu tiên ở huyện Trấn Sơn lấy được giấy phép hành nghề, nên hôm nay Huyện trưởng Hà Tái Minh chắc chắn phải có mặt. Ông còn bảo thư ký mời người của tòa soạn báo huyện và thợ chụp ảnh đến, dự định sau khi sự kiện hôm nay kết thúc nhất định phải viết một bài báo có cả hình lẫn chữ để tuyên truyền.

 

Kết quả là, Hà Tái Minh và những người đi cùng bị kẹt cứng bên ngoài cổng chào, căn bản là không thể chen vào.

 

Thư ký của Hà Tái Minh vừa định hô lên là Huyện trưởng đến rồi để mọi người nhường đường, thì lúc này có một người đàn ông cao to lực lưỡng công kênh đứa trẻ trên cổ, vừa xin đường vừa chen thẳng vào trong.

 

Hà Tái Minh vội bảo thư ký đi gọi người của Cục Công an huyện tới duy trì trật tự, còn bản thân ông thì lập tức bám theo sau người đàn ông kia chen vào. Chăm chăm nhìn phía trước mà quên ngó đằng sau, ông bị người ta giẫm vào gót chân, tụt cả giày.

 

Hà Tái Minh chẳng rảnh quay lại tìm giày, đành phải tiếp tục chen vào trong. Nhìn thấy Đại cô nương nhà họ Chúc đang nắm dải lụa đỏ chuẩn bị kéo xuống, ông vội vàng gào lên bảo đợi một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng người quá đông, âm thanh lại ồn ào hỗn tạp, căn bản chẳng ai nghe thấy lời ông. May mà thợ chụp ảnh đi theo là người biết chớp thời cơ, "tách" một tiếng chụp lại khoảnh khắc tấm lụa đỏ trên biển hiệu được kéo xuống.

 

Tiếng pháo nổ vang lách cách, đám đông vây xem cũng vỗ tay lốp bốp, không khí vô cùng náo nhiệt.

 

Đại cô nương nhà họ Chúc gật đầu chào mọi người rồi bước vào trong y quán, hoàn toàn không nhìn thấy Hà Tái Minh.

 

Hà Tái Minh khó nhọc lắm mới chen vào được. Người nhà họ Chúc không ai nhận ra ông, chỉ có Viện trưởng Lý đang đứng trên bậc thềm là nhìn thấy Huyện trưởng Hà đang chen chúc mồ hôi đầm đìa, bộ dạng vô cùng chật vật.

 

Viện trưởng Lý vội vàng hô lớn: “Nhanh nhanh nhanh, mau nhường một lối cho Huyện trưởng Hà.”

 

Vây quanh phía trước y quán đa phần là người nhà họ Chúc, những người này hầu hết đều từ dưới thôn hoặc từ các huyện ngoài đến, chẳng mấy ai biết Hà Tái Minh. Sau khi Viện trưởng Lý hô lên, mọi người mới dạt ra nhường đường.

 

Lối đi vừa mở, Hà Tái Minh chưa kịp bước tới thì người đàn ông công kênh đứa trẻ ban nãy đã bước lên trước ông một bước, tiến vào y quán. Anh ta ồm ồm gào lên: “Con trai tôi ốm rồi, xin đại phu mau chữa cho con trai tôi với.”

 

Ngày đầu tiên khai trương, người đến xem náo nhiệt và người đến khám bệnh chen chúc lẫn lộn. Dù ở cửa có người nhà họ Chúc đứng duy trì trật tự, không cho người không phận sự vào trong, nhưng y quán vẫn đông nghẹt người.

 

Hôm nay Chúc Khang Lâm và Chúc Vĩnh Văn được phân công đón tiếp bệnh nhân. Lúc này, Chúc Vĩnh Văn đang rảnh tay liền vội bước tới: “Cháu bé nhà anh bị bệnh gì vậy?”

 

Người đàn ông bế con từ trên vai xuống, nói: “Mấy hôm trước mắt con trai tôi đột nhiên không nhìn thấy gì nữa.”

 

“Để tôi xem nào.”

 

Chúc Vĩnh Văn huơ huơ tay trước mặt đứa bé, bé không có phản ứng gì. Nhưng đôi mắt bé rất sáng, không có vẻ gì là bị thương, trông hoàn toàn bình thường. Bắt mạch thì mạch tượng cũng ổn định, ít nhất Chúc Vĩnh Văn không nhìn ra bệnh gì.

 

“Trước khi không nhìn thấy cháu có bị sao không? Ví dụ như bị ngã chẳng hạn?”

 

“Không có, tôi chỉ có mỗi đứa con này, nhà lại đông người lớn, lúc nào cũng có người để mắt đến nó, không thể nào để nó bị ngã được.”

 

Sau khi kiểm tra sơ bộ không phát hiện điều gì bất thường, Chúc Vĩnh Văn kéo người đàn ông đến xếp hàng ở cửa phòng khám số một: “Phía trước còn sáu người nữa là đến lượt anh, anh bế cháu ra đây đợi, đừng đi đâu, cẩn thận người khác chen ngang.”

 

Người đàn ông bế con ngồi phịch xuống ghế: “Thử xem đứa nào dám chen ngang?”

 

Những người chờ khám bệnh bên cạnh nhìn thấy nắm đ.ấ.m to như cái bát cùng cánh tay vạm vỡ của anh ta thì vội quay mặt sang hướng khác.

 

Bên ngoài cửa, sau nghi thức kéo biển hiệu, những người đứng xem náo nhiệt dần giải tán. Người trong tộc họ Chúc rủ nhau đi về phía nhà chính, cũng có người sang nhà những họ hàng khác trong hẻm Tam Thanh, đám đông tản đi rất nhanh.

 

Thư ký của Hà Tái Minh nhặt được chiếc giày ban nãy ông bị giẫm tụt, vội vàng mang tới. Hà Tái Minh xỏ giày vào, vuốt lại mái tóc rối bời, lấy lại phong thái của một vị Huyện trưởng.

 

Viện trưởng Lý là người tháo vát, thấy tay viết báo huyện và thợ chụp ảnh đi cùng Huyện trưởng Hà, liền vội mời các tộc lão nhà họ Chúc tới, đứng dưới tấm biển hiệu chụp chung với Huyện trưởng Hà vài tấm ảnh.

 

Viện trưởng Lý nhiệt tình nắm tay Huyện trưởng Hà nói: “Huyện trưởng Hà đúng là hết lòng vì dân, trời nóng nực thế này mà ngài vẫn đích thân đi thị sát công việc, thật vất vả cho ngài quá.”

 

“Vất vả cho Huyện trưởng Hà phải cất công đến đây một chuyến.”

 

“Đa tạ Huyện trưởng đã quan tâm đến y quán của chúng tôi.”

 

Các tộc lão nhà họ Chúc cũng rất biết điều, những lời khen ngợi tuôn ra như suối khiến Hà Tái Minh dở khóc dở cười.

 

Hà Tái Minh nắm tay ông Chúc Phúc Giang, nói: “Cụ à, hôm nay tôi đến là để chúc mừng y quán nhà họ Chúc khai trương hồng phát. Mọi người nhất định phải vận hành y quán thật tốt, góp phần vào công cuộc chăm sóc sức khỏe cho người dân huyện Trấn Sơn.”

 

“Xin Huyện trưởng cứ yên tâm, y quán họ Chúc chúng tôi nhất định sẽ ghi nhớ lời dặn dò của ngài.”

 

Hiện giờ vẫn còn người ở đây, những lời xã giao trên mặt trận ngoại giao cần nói cũng đã nói xong, Hà Tái Minh bước vào trong y quán, đập vào mắt đầu tiên là tủ t.h.u.ố.c đông y phủ kín cả bức tường.

 

Tủ t.h.u.ố.c ấy có màu vàng ươm bóng bẩy, vân gỗ uốn lượn hệt như mây bay nước chảy, không rõ làm từ loại gỗ gì, nhưng chỉ nhìn thôi đã biết là hàng cực phẩm.

 

Hệ thống tủ t.h.u.ố.c cao chạm trần nhà này không chỉ khiến người ta cảm thấy quý giá, mà còn vô cùng choáng ngợp. Có cảm giác như chỉ cần nhìn dãy tủ này, người ta đã tin tưởng tuyệt đối rằng đại phu ở đây chắc chắn có bản lĩnh hơn người.

 

Viện trưởng Lý khẽ thở dài, vẫn phải nể nhà họ Chúc. Năm xưa khi ông nội ông còn sống, mỗi lần nhắc tới y quán họ Chúc là lại đặc biệt thèm thuồng dàn tủ t.h.u.ố.c này, luôn ao ước sắm cho y quán nhà mình một bộ như vậy.

 

Chỉ tiếc là, từ khi ông nội qua đời, tấm biển hiệu y quán nhà ông bị tháo xuống nhét vào phòng củi bám bụi cho đến tận bây giờ. Người trong nhà rơi rụng tứ tán, nền móng nhà họ Lý chẳng còn lại bao nhiêu.

 

Bây giờ đừng nói là đóng một bộ tủ t.h.u.ố.c giống nhà họ Chúc, Viện trưởng Lý thậm chí còn đang nghĩ, nếu một ngày nào đó nhà nước nới lỏng chính sách cho hành nghề y tư nhân, thì nhà họ Lý, còn ai có thể đứng ra cáng đáng, mở lại y quán nhà họ Lý đây?