Nhưng lần này là mất mặt đến tận nhà bà ngoại rồi.
Hai người một trước một sau ra khỏi siêu thị, Kỷ Quang Viễn không thèm nhìn Ngô Mai Hoa lấy một cái, đi thẳng đến trạm xe buýt chờ xe. Trời biết đã bao lâu rồi ông ta không đi xe buýt. Nhờ phúc của bà mẹ vợ này, hôm nay ông ta lại đi xe buýt, mà còn là lén lút.
Ngô Mai Hoa đứng bên cạnh Kỷ Quang Viễn, mở miệng muốn giải thích với ông ta, bà ta là biết siêu thị do Tần Sơn Hà mở mới lấy đồ, bà ta không cố ý. Nhưng Kỷ Quang Viễn ngay cả một ánh mắt cũng không cho bà ta, bà ta không biết mở miệng thế nào.
Rất nhanh xe buýt tới, Kỷ Quang Viễn nhanh ch.óng lên xe, Ngô Mai Hoa cũng vội vàng đi theo lên. Bà ta cần thiết phải nắm lấy cơ hội lần này làm quen với người con rể này, kể khổ với ông ta xem chính mình hiện tại sống khổ sở thế nào.
Bà ta là mẹ vợ, Kỷ Quang Viễn có nghĩa vụ phụng dưỡng bà ta.
Xe rất nhanh đến tòa thị chính, Kỷ Quang Viễn xuống xe, Ngô Mai Hoa cũng đi theo xuống xe. Kỷ Quang Viễn vốn không muốn để ý đến bà ta, nhưng bà ta cứ đi theo mãi, đều theo đến cổng đơn vị rồi, liền không thể coi như không quen biết bà ta nữa. Kỷ Quang Viễn hoàn toàn tin tưởng, người phụ nữ này có thể đi theo ông ta đến tận văn phòng.
Chuyện trộm cắp còn làm ra được, còn chuyện gì là bà ta không làm được chứ?
Xoay người đi đến một góc, Kỷ Quang Viễn trầm mặt hỏi: “Sự việc đều đã giải quyết cho bà rồi, bà còn muốn làm gì?”
Ông ta trầm mặt, một thân quan uy, Ngô Mai Hoa có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đây là con rể bà ta, bà ta là trưởng bối, Kỷ Quang Viễn cho dù thân phận có cao, ở trước mặt bà ta cũng là vãn bối, liền nói:
“Cái đó, con... con rể à, chuyện hôm nay là hiểu lầm. Tuy rằng tôi và Giang Đại Hải đã ly hôn, nhưng tôi nuôi Lương Hiểu Đào bao nhiêu năm như vậy, cho dù ly hôn tôi cũng là mẹ nó, Tần Sơn Hà cũng là con rể tôi, cuộc sống của tôi khó khăn, lấy của nó một chút đồ cũng không tính là gì.”
Mũi Kỷ Quang Viễn suýt chút nữa bị chọc cho lệch đi: “Tần Sơn Hà là con rể bà, người ta sao lại nói bà là kẻ trộm? Tần Sơn Hà sao lại mặc kệ bà? Bọn họ sao lại gọi điện thoại bảo tôi đi đón bà?”
“Cái này... cái này...” Ngô Mai Hoa cúi đầu đảo mắt một vòng nói: “Là Đào Nhi, Đào Nhi oán hận tôi đấy. Chuyện giải thích rõ ràng là được rồi.”
Kỷ Quang Viễn không muốn tranh cãi với bà ta những chuyện này, chuyện nhà mẹ đẻ Giang Xuân Linh ông ta một chút cũng không muốn quản.
“Bà không cần nói với tôi những chuyện này, nếu bà hiện tại đã không sao, vậy mau về nhà đi, tôi còn phải đi làm.” Kỷ Quang Viễn nói muốn đi, nhưng cánh tay lại bị Ngô Mai Hoa nắm lấy, quay đầu lại liền thấy bà già này nước mắt lưng tròng, một bộ dạng như ông ta bắt nạt bà ta vậy, ghê tởm đến mức ông ta muốn nôn.
“Con rể à, tuy rằng con và Xuân Linh nhà ta là tái hôn, nhưng đã kết hôn thì ta chính là trưởng bối của con đúng không?” Ngô Mai Hoa nước mắt chảy xuống: “Con trai ta mất tích, cũng ly hôn rồi, đi theo Xuân Linh tới Kinh Đô, chỗ ở vừa ẩm vừa thấp, Xuân Linh liền cho ta mười đồng, ta không có tiền ăn cơm, ngày nào cũng đói hoa cả mắt. Ta muốn đi trộm đồ sao? Còn không phải bị ép à? Hu hu hu....”
Kỷ Quang Viễn: “......”
Kỷ Quang Viễn quả thực muốn c.h.ử.i thề, ông ta cưới vợ trẻ mục đích là để hưởng thụ, cũng không phải để xử lý mấy chuyện lung tung rối loạn này. Thậm chí, ông ta chưa từng nghĩ tới việc phụng dưỡng cha mẹ Giang Xuân Linh.
Ông ta trước kia nghĩ là, ngày thường Giang Xuân Linh về nhà mẹ đẻ, để cô ta mang nhiều quà cáp chút, cùng lắm thì cho thêm chút tiền. Ai ngờ, bà mẹ vợ này trắng trợn muốn ông ta phụng dưỡng tuổi già.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụng dưỡng cái khỉ gì, ông ta còn lớn hơn bà già này mấy tuổi đấy, sao lại cần phải phụng dưỡng?
Kỷ Quang Viễn rất muốn biết, Ngô Mai Hoa và Giang Đại Hải ly hôn, Ngô Mai Hoa tới Kinh Đô, Giang Đại Hải đâu? Tần Sơn Hà đối xử với Giang Đại Hải thế nào? Chẳng lẽ cũng phụng dưỡng ông ấy?
“Bà đã tới Kinh Đô, Giang Đại Hải đâu?” Ông ta hỏi.
Mắt Ngô Mai Hoa sáng lên: “Giang Đại Hải cũng tới Kinh Đô, chúng tôi đi cùng một chuyến tàu. Có điều ông ta vừa ra khỏi ga tàu hỏa đã bị Tần Sơn Hà sắp xếp ô tô con đón đi rồi.”
Ông nhìn xem con rể nhà người ta kìa!
Kỷ Quang Viễn lại lần nữa cạn lời, nhưng nghĩ lại cũng có thể hiểu được cách làm của Tần Sơn Hà. Cậu ta là dựa vào Lương Hiểu Đào mà sống, Giang Đại Hải và Lương Hiểu Đào quan hệ dù không tốt, kia cũng là bố đẻ Lương Hiểu Đào, Tần Sơn Hà cho dù làm màu cũng phải sắp xếp cho Giang Đại Hải thỏa đáng.
Từ trong túi lấy ra 50 đồng đưa cho Ngô Mai Hoa: “Tiền bà cầm trước đi, có chuyện gì bà tìm Xuân Linh.”
Kỷ Quang Viễn nói rồi lại muốn rời đi, nhưng Ngô Mai Hoa lại kéo ông ta lại: “Con rể à, con xem ta ở chỗ đó, vừa ẩm vừa thấp, nói ra cũng làm con mất mặt không phải sao.”
Mày Kỷ Quang Viễn nhíu thành một cục, vẻ mặt không kiên nhẫn: “Chuyện này bà nói với Xuân Linh, về bảo cô ấy đổi phòng cho bà.”
Ngô Mai Hoa biết không thể yêu cầu nhiều hơn nữa, buông tay để Kỷ Quang Viễn rời đi. Lần này bà ta cuối cùng cũng nắm được thóp, con gái không được việc, nhưng con rể là người sĩ diện, tin tưởng Kỷ gia cũng là người sĩ diện.
Có nên hay không khi nào đó đến Kỷ gia một chuyến? Người ta như vậy, kẽ tay chảy ra một chút đồ cũng đủ bà ta ăn sung mặc sướng. Chủ ý này không tồi, trở về phải suy nghĩ kỹ xem làm thế nào.
Ngô Mai Hoa cầm tiền hớn hở đi về, Kỷ Quang Viễn lại tắc nghẹn trong lòng khó chịu. Tan làm ông ta đi thẳng về nhà, Giang Xuân Linh đang ở trong bếp cùng bảo mẫu nấu cơm tối.
Thật ra cô ta cũng không làm gì, chỉ là làm chút việc vặt trong bếp, nhưng thế này có thể tỏ ra cô ta hiền huệ, cho nên cô ta rất thích chui vào bếp.
Kỷ Quang Viễn thở phì phì đi đến cửa bếp, gọi Giang Xuân Linh vào phòng ngủ. Giang Xuân Linh thấy sắc mặt ông ta không tốt, liền cẩn thận hỏi: “Làm sao vậy? Công việc mệt mỏi à, để em bóp vai cho anh.”
Nhưng tay vừa đặt lên vai Kỷ Quang Viễn, đã bị ông ta "bốp" một tiếng gạt xuống. Tay Giang Xuân Linh hơi đau, trong lòng tủi thân vô cùng, nhưng trên mặt cô ta vẫn treo nụ cười: “Làm sao vậy? Là em chỗ nào làm không tốt sao?”
Cô ta ngồi xuống bên cạnh Kỷ Quang Viễn, người dán c.h.ặ.t vào ông ta. Thường ngày cô ta làm ra động tác như vậy, Kỷ Quang Viễn sẽ không nổi giận với cô ta nữa, nhưng lần này Kỷ Quang Viễn lại dịch sang bên cạnh: “Cô biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không?”