Lương Hiểu Đào cũng nhắm mắt lại: “Cũng đúng, suy xét quá nhiều chuyện, có đôi khi ngược lại không tốt.”
Trưa hôm sau, Kỷ Duyệt Nghi tới bệnh viện, hai người đi nhà ăn lấy cơm rồi về văn phòng ăn. Đang ăn cơm, Kỷ Duyệt Nghi kể cho Lương Hiểu Đào nghe chuyện của Cù Tiêu Ngọc.
“Cù Tiêu Ngọc là người tương đối ưu tú trong thế hệ này của Cù gia, đừng nhìn cô ta là phụ nữ, nhưng từ nhỏ đã được bồi dưỡng như con trai. Hồi nhỏ có chơi cũng là đi theo đám con trai như Tiêu Sách và Lương Nghị. Ngụy Kinh Luân là do trưởng bối định thân cho cô ta, bất quá hai người bọn họ cũng coi như là thanh mai trúc mã.
Sau lại khi cuộc vận động kia bắt đầu, Đại thủ trưởng hiện tại của chúng ta bị người ta tố cáo, còn bị hãm hại, nghe nói chịu rất nhiều khổ. Nghe nói người tố cáo Đại thủ trưởng chính là cha của Ngụy Kinh Luân, mà bằng chứng là do Ngụy Kinh Luân tìm được từ thư phòng của Cù gia.”
Lương Hiểu Đào nghe đến đó kinh ngạc há hốc mồm: “Vậy... vậy mà Cù Tiêu Ngọc còn kết hôn với Ngụy Kinh Luân?”
Lương Hiểu Đào cảm thấy, nếu có người suýt nữa làm hại mình cửa nát nhà tan, cô khẳng định sẽ hận người kia cả đời, cho dù cái thời đại đó tư tưởng của rất nhiều người hỗn loạn. Nhưng bán đứng hãm hại bạn bè, vô luận khi nào đều là không thể tha thứ.
Cô không thể lý giải nổi Cù Tiêu Ngọc.
“Mợ cũng không nghĩ ra vì sao Cù Tiêu Ngọc còn kết hôn với Ngụy Kinh Luân,” Kỷ Duyệt Nghi thở dài nói: “Bọn họ kết hôn sau khi cuộc vận động kết thúc. Lúc ấy cha mẹ người nhà Ngụy Kinh Luân đều đã ngã ngựa. Phỏng chừng là bởi vì Ngụy Kinh Luân đẹp trai đi.”
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ diện mạo của Ngụy Kinh Luân, người đàn ông kia xác thật trông không tồi.
“Nếu Ngụy Kinh Luân kết hôn xong mà thành thật thì cũng còn đỡ,” Kỷ Duyệt Nghi lại nói: “Nhưng hắn không thành thật a, thường xuyên tìm phụ nữ bên ngoài.”
“Loại đàn ông như vậy còn cần hắn làm gì?” Lương Hiểu Đào có chút tức giận, cảm thấy Cù Tiêu Ngọc không giống lời đồn đãi quả quyết như vậy. Nếu là cô, căn bản sẽ không kết hôn với Ngụy Kinh Luân, huống chi đàn ông ngoại tình nhiều lần còn không ly hôn.
“Đây là tư duy của người thường chúng ta,” Kỷ Duyệt Nghi cười cười nói: “Cù Tiêu Ngọc không phải phụ nữ bình thường, cô ta bắt được Ngụy Kinh Luân ngoại tình một lần liền đ.á.n.h hắn một lần, đ.á.n.h đặc biệt tàn nhẫn. Lần trước trực tiếp đ.á.n.h gãy chân hắn, còn thả lời ai dám trị chân cho Ngụy Kinh Luân, cô ta sẽ cho kẻ đó biết tay. Cho nên, Ngụy Kinh Luân nằm liệt nửa năm, không một ai dám trị liệu cho hắn.”
“Xác thật đủ tàn nhẫn, tàn nhẫn với người khác, cũng tàn nhẫn với chính mình.” Lương Hiểu Đào nói. Cù Tiêu Ngọc t.r.a t.ấ.n Ngụy Kinh Luân, đồng thời cũng là đang t.r.a t.ấ.n chính mình.
“Cho nên, cháu cũng đừng trị liệu cho Ngụy Kinh Luân, vì một người như vậy, không đáng.” Kỷ Duyệt Nghi lại thở dài: “Cù Tiêu Ngọc rất đáng thương.”
Lương Hiểu Đào cũng không cảm thấy Cù Tiêu Ngọc đáng thương, nói không chừng người ta làm như vậy rất vui sướng thì sao? Ai mà biết được?
Kỷ Duyệt Nghi đi rồi, Lương Hiểu Đào dặn Quách Dương nếu Ngụy Kinh Luân lại đến thì nói cô không có ở đây.
Bên này, Tần Sơn Hà tìm được Tiêu Sách, nói với anh ta chuyện Ngụy Kinh Luân đi tìm Lương Hiểu Đào khám bệnh, lại nói: “Thái t.ử nữ này là có ý gì? Bất mãn với Hiểu Đào nhà tôi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Sơn Hà là thật sự rất tức giận, đặc biệt là nghe vợ nhỏ nói Cù Tiêu Ngọc uy h.i.ế.p cô rằng chạm vào Ngụy Kinh Luân một chút liền đ.á.n.h gãy tay cô.
Vợ anh đến một câu nói nặng anh còn không nỡ nói, lại để cho người khác uy h.i.ế.p, cho dù người kia là Thái t.ử nữ cũng không được.
“Còn có chuyện này?” Tiêu Sách thật sự không biết Ngụy Kinh Luân đ.á.n.h cờ hiệu của mình đi bệnh viện tìm Lương Hiểu Đào khám bệnh.
“Chuyện hai người bọn họ có chút phức tạp, bảo vợ cậu đừng dính vào là được.” Tiêu Sách đưa cho Tần Sơn Hà một điếu t.h.u.ố.c, lại nói: “Tiêu Ngọc không có ý khác, phỏng chừng là đùa giỡn với vợ cậu thôi. Cô ta nếu dám động đến một đầu ngón tay của vợ cậu, chỗ Lương Nghị cô ta cũng không qua được.”
Sắc mặt Tần Sơn Hà vẫn không đẹp lắm, Tiêu Sách thấy thế lại nói: “Thế này đi, tôi xem khi nào cô ta rảnh, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, nói rõ ràng ra là được.”
“Chuyện ăn cơm để sau hãy nói.” Tần Sơn Hà rít một hơi t.h.u.ố.c, lại nói sang chuyện khác. Anh không phải người không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, suy nghĩ một chút liền biết, giữa Cù Tiêu Ngọc và Ngụy Kinh Luân khẳng định có những chuyện không thể nói với người ngoài. Bọn họ không cần thiết phải dính vào.
Buổi tối về nhà, hai vợ chồng Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà trao đổi tin tức nghe được hôm nay, cuối cùng hai người đi đến kết luận là: Không khám bệnh cho Ngụy Kinh Luân, không phản ứng Cù Tiêu Ngọc, đôi oán ngẫu kia muốn thế nào thì thế, vợ chồng bọn họ không dính vào.
Cù gia tuy rằng nắm giữ quyền thế đỉnh cấp, nhưng Lương gia cũng không cần thiết phải thượng vội vàng đi nịnh bợ, Cù gia không dám cũng sẽ không bởi vì một chút chuyện nhỏ mà làm khó dễ Lương gia.
Vợ chồng bọn họ tính toán rất hay, nhưng có một số người cố tình không cho bọn họ như ý. Ngụy Kinh Luân đầu tiên là mỗi ngày đến bệnh viện tìm Lương Hiểu Đào, liên tiếp mấy ngày bị từ chối khéo, hắn thế nhưng chặn xe của Lương Nguyên Đường.
Lương Nguyên Đường nhớ rõ Ngụy Kinh Luân, hồi nhỏ từng chơi cùng Lương Nghị. Nể mặt ông nội hắn, ông vẫn mời Ngụy Kinh Luân về nhà.
Ngồi xuống xong, Ngụy Kinh Luân không kể lể mình hiện tại sống không như ý thế nào, mà là nói rất nhiều chuyện hồi nhỏ, còn nhiều lần nhắc tới ông nội hắn.
Nói đến ông nội của Ngụy Kinh Luân là Ngụy Tứ Hải, đã từng lập được công lao hãn mã trên chiến trường, nếu ông ấy còn sống, hiện tại chức vị không thấp hơn Lương Nguyên Đường.
Chỉ là ông ấy mất sớm, con trai lại đi lầm đường. Thật ra hiện tại Ngụy gia chưa biến mất ở Kinh Đô, cũng là do mọi người nể mặt Ngụy Tứ Hải.
Trò chuyện một lúc, Lương Nguyên Đường nói: “Tiểu Ngụy à, cháu có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Ngụy Kinh Luân vẻ mặt khó xử, hắn rối rắm một lúc rồi nói: “Là chuyện cái chân của cháu, là do lúc cãi nhau với Tiêu Ngọc không cẩn thận làm bị thương. Tiêu Ngọc đến bây giờ vẫn còn giận cháu, cô ấy thả lời ở Kinh Đô, ai khám chân cho cháu thì cô ấy cho người đó biết tay. Cháu thật sự không có cách nào, liền đi tìm Tiểu Lương đại phu, nhưng Tiểu Lương đại phu còn chưa kiểm tra cho cháu thì Tiêu Ngọc liền chạy tới. Sau đó cháu lại tìm Tiểu Lương đại phu, cô ấy liền tránh mặt không gặp. Lương gia gia, cháu cầu xin ngài nể mặt ông nội cháu, bảo Tiểu Lương đại phu trị cái chân cho cháu với.”