Thập niên 70: Thần Y Cay Nồng

Chương 538



“Lúc ấy em còn khẩn trương muốn c.h.ế.t.” Nhớ tới trước kia, Lương Hiểu Đào nhịn không được thở dài, thật là thế sự vô thường. Lúc ấy cảm thấy Canh Kiến Nghiệp xuất thân nhà cao cửa rộng, sợ bị anh ta coi thường, cô đã chọn quần áo mất một lúc lâu.

Tần Sơn Hà trong lòng cũng thở dài, anh cũng không nghĩ tới chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cuộc sống vợ chồng bọn họ đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Tiêu Sách đặt phòng bao, lúc bọn họ đi vào thì vợ chồng Tiêu Sách và Cù Tiêu Ngọc đã ở đó. Lương Hiểu Đào thấy thế xin lỗi nói: “Có bệnh nhân nên chậm trễ chút thời gian.”

Cù Tiêu Ngọc hôm nay nhưng thật ra không kiêu ngạo như vậy, xua tay nói: “Không có việc gì, chúng tôi cũng vừa mới đến.”

Ngồi xuống xong, cô ta cầm ly rượu, đứng dậy nói với Lương Hiểu Đào: “Tôi là người thích nói đùa, hôm đó đùa với cô chút thôi, em gái đừng để ý nhé!” Nói xong cô ta ngửa đầu uống cạn ly rượu.

Lương Hiểu Đào thấy thế, đành phải bưng ly nước trước mặt lên, đứng dậy nói: “Tôi không biết uống rượu, xin lấy trà thay rượu....”

“Hiểu Đào à!” Cù Tiêu Ngọc cắt ngang lời cô, “Tôi uống là rượu, cô nếu muốn lấy nước thay rượu, thì phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

Lương Hiểu Đào thấy mắt cô ta mang theo ý cười, không có ác ý, liền nói: “Chị nói đi.”

Cù Tiêu Ngọc dựa lưng vào ghế ngồi: “Kê t.h.u.ố.c cho Ngụy Kinh Luân đắng một chút, phải là loại đắng không nói nên lời ấy.”

Lương Hiểu Đào: “.....” Có cần ấu trĩ như vậy không?

“Được.” Lương Hiểu Đào nói, dù sao cô nhìn Ngụy Kinh Luân cũng không thuận mắt.

Cù Tiêu Ngọc ha ha cười lớn: “Em gái, em so với anh trai em đáng yêu hơn nhiều.”

Lương Hiểu Đào cảm thấy có chút vỡ mộng, không nghĩ tới Thái t.ử nữ đại danh đỉnh đỉnh lại là người như vậy.

Mở màn coi như vui vẻ, tiếp theo Tiêu Sách cùng Tần Sơn Hà và Cù Tiêu Ngọc nói chuyện làm ăn, Lương Hiểu Đào cùng Hoắc Thục Phương nhỏ giọng nói chuyện riêng tư, một bữa cơm ăn cũng coi như vui vẻ.

Ăn cơm xong, mấy người cùng nhau ra khỏi cửa hàng, vừa đến cửa thì gặp Giang Xuân Linh cùng mấy nam nữ thanh niên. Lương Hiểu Đào coi như không thấy, đi thẳng ra ngoài, nhưng lại bị Giang Xuân Linh ngăn cản.

“Đào Nhi, cô cũng tới ăn cơm à!”

Giang Xuân Linh cười dịu dàng, Lương Hiểu Đào lại thấy phiền chán vô cùng. Đã nói bao nhiêu lần, các cô là người xa lạ, nhưng người này cứ làm như nghe không hiểu.

“Đào Nhi, tôi đang muốn tìm cô đây, nói với cô một chút về chuyện của mẹ tôi hôm đó, đó đều là hiểu lầm.... A...”

Giang Xuân Linh nói còn chưa dứt lời, trên mặt liền ăn một cái tát, sau đó liền nghe Lương Hiểu Đào cười như không cười nói: “Chúng ta quen nhau sao?”

“Đào Nhi, chúng ta cùng nhau lớn lên...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bốp!” Lại là một cái tát, Lương Hiểu Đào lại hỏi: “Chúng ta quen nhau sao?”

Mấy năm nay, Giang Xuân Linh tự giác đã chịu nhục nhã rất nhiều, nhưng giờ khắc này là sự nhục nhã lớn nhất cô ta phải chịu sau khi đến Kinh Đô. Cô ta tự nhủ phải nhịn, Lương Hiểu Đào càng kiêu ngạo càng sẽ bị người ta lên án.

“Đào Nhi, cô cứ không thừa nhận, chúng ta cũng là....”

“Bốp!” Lại là một cái tát, Lương Hiểu Đào vẫy vẫy tay lại nói: “Tôi hỏi cô lần cuối cùng, chúng ta quen nhau sao?”

Thật sự không muốn đ.á.n.h, tay đau quá.

Bởi vì đang ở chốn công cộng, việc Lương Hiểu Đào tát người liên tiếp đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, thậm chí có người còn chỉ trỏ bàn tán nhỏ to.

Giang Xuân Linh đối với kết quả như vậy, vừa cảm thấy mất mặt lại vừa hài lòng. Cô ta hiện tại là người bị hại, Lương Hiểu Đào cho dù hậu thuẫn có cứng đến đâu cũng không ngăn được miệng lưỡi thế gian.

“Đào Nhi, tôi không có ý khác, sao cô có thể hơi một tí là đ.á.n.h người như vậy?” Giang Xuân Linh đã bắt đầu rơi lệ.

Lương Hiểu Đào lắc lắc tay, quay đầu lại nói với Tiêu Sách và Cù Tiêu Ngọc: “Ngại quá, có chút việc cần giải quyết, hay là mọi người đi trước đi.”

Cù Tiêu Ngọc hiện tại lại bày ra bộ dáng nữ vương: “Người nào vậy, đáng để em phải tự mình động thủ sao?”

Lương Hiểu Đào liếc nhìn Giang Xuân Linh, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Là vợ của Giám đốc Sở Kỷ, mẹ cô ta là mẹ kế của tôi, bất quá hiện tại bà ta và bố tôi đã ly hôn. Hồi nhỏ quan hệ giữa tôi và mẹ con họ không vui vẻ gì, đã từng nói với cô ta nhiều lần, về sau gặp mặt coi như không quen biết, nhưng lần nào cô ta cũng phải diễn trò chị em tình thâm với tôi.”

Cô dăm ba câu giải thích rõ ràng sự việc, chiều hướng bàn tán của người xung quanh bắt đầu thay đổi. Giang Xuân Linh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, thật ra cô ta đã sớm biết rõ, Lương Hiểu Đào không phải là Giang Đào nhu nhược để mặc cô ta bắt nạt như trước kia nữa.

“Ồ, Kỷ Quang Viễn đúng không.” Cù Tiêu Ngọc híp mắt đ.á.n.h giá Giang Xuân Linh một vòng từ trên xuống dưới, dường như đang đ.á.n.h giá món hàng, khiến Giang Xuân Linh cảm thấy càng thêm nhục nhã. Nhưng khí trường của Cù Tiêu Ngọc quá mạnh, cô ta cái gì cũng không dám nói.

Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, ghé sát vào Tần Sơn Hà nói nhỏ vài câu. Sau đó Tần Sơn Hà liền bước đến quầy lễ tân của tiệm cơm, trao đổi vài câu với nhân viên phục vụ rồi cầm điện thoại quay số.

Lương Hiểu Đào nhìn Giang Xuân Linh nói: “Nếu tôi nói chuyện với cô mà cô cứ làm như nghe không hiểu, thì gọi chồng và mẹ chồng cô tới đây, tôi nói lại một lần nữa, cô nghe không hiểu thì bọn họ chắc chắn sẽ nghe hiểu.”

Thật ra, đến bây giờ mà nói, Lương Hiểu Đào đã không còn tìm thấy khoái cảm trả thù trên người Giang Xuân Linh nữa. Một kẻ về sau chú định sẽ sống trong vũng bùn, trả thù cô ta thì có ý nghĩa gì?

Nhưng Giang Xuân Linh dường như rất có khoái cảm khi dây dưa với cô, mỗi lần cho dù bị ngược, lần sau vẫn cứ bám riết không tha mà dính lấy. Lương Hiểu Đào thậm chí hoài nghi, Giang Xuân Linh có phải có khuynh hướng thích bị ngược đãi hay không.

Giang Xuân Linh không ngờ Lương Hiểu Đào muốn tìm người nhà họ Kỷ. Cô ta hiện tại chỗ dựa lớn nhất chính là nhà họ Kỷ, cô ta không thể mất đi chỗ dựa này. Thấy Tần Sơn Hà đang gọi điện thoại, cô ta bước tới định ngăn cản, nhưng lại bị Lương Hiểu Đào chặn lại.

“Giang Xuân Linh, tôi về sau không muốn lại có bất luận cái gì dây dưa với cô, cho nên hôm nay cần thiết phải giải quyết triệt để. Gọi người nhà họ Kỷ tới đây, để bọn họ quản lý cô, về sau đừng chọc vào tôi.”