“Giang Xuân Linh, cô có dị nghị gì với lời tôi vừa nói không?” Lương Hiểu Đào nhìn Giang Xuân Linh hỏi, lần này cô muốn c.h.é.m đứt quan hệ giữa các cô không còn một mảnh.
Giang Xuân Linh ngẩng đầu nhìn Lương Hiểu Đào, cô ta muốn nói cô ta có dị nghị, muốn nói những việc đó đều là do Ngô Mai Hoa làm, không liên quan đến cô ta. Nhưng cô ta không thể nói, nếu nói, Lương Hiểu Đào khẳng định sẽ gọi Ngô Mai Hoa tới đối chất.
Hiện tại Ngô Mai Hoa sẽ không chịu gánh tội thay cho cô ta đâu.
“Không... không có.” Cô ta nói.
“Tôi cũng không cho rằng quá khứ của tôi có bao nhiêu bất kham,” Lương Hiểu Đào lại nói: “Nhưng không thể phủ nhận chính là, Ngô Mai Hoa và Giang Xuân Linh đã gây ra tổn thương cho tôi mà cả đời tôi đều không thể quên, tôi vĩnh viễn không quên được những ngày đêm giãy giụa trong khốn khổ. Tôi không phải thánh nhân, sẽ không dễ dàng buông tha kẻ đã hại mình. Đối với Ngô Mai Hoa và Giang Xuân Linh, tôi giống nhau sẽ không bỏ qua.”
Câu cuối cùng làm tim người nhà họ Kỷ đều treo lên tận cổ họng, sẽ không bỏ qua Giang Xuân Linh, Giang Xuân Linh hiện tại là người nhà họ Kỷ, cô có thể hay không chĩa mũi nhọn vào nhà họ Kỷ?
Kỷ Quang Viễn hiện tại thật sự hối hận lúc trước nhất thời tham sắc đẹp, cưới Giang Xuân Linh.
“Bất quá, tôi sẽ không chủ động ra tay đối phó các cô ta.” Lương Hiểu Đào nói tiếp: “Tôi nếu ra tay thì mẹ con các cô ta đã sớm c.h.ế.t không có chỗ chôn. Về sau tôi cũng sẽ không ra tay với các cô ta, bởi vì tôi biết, cho dù tôi không ra tay, các cô ta đều có thể tự mình tìm đường c.h.ế.t.”
Giang Bằng chẳng phải đã bị các cô ta làm cho biến mất rồi sao?
“Yêu cầu của tôi chỉ có một, tôi cùng Giang Xuân Linh và Ngô Mai Hoa không có bất luận quan hệ gì, về sau gặp mặt cũng coi như người xa lạ. Lời này tôi đã nói không chỉ một lần, nhưng Giang Xuân Linh trước nay đều coi như không nghe thấy. Hôm nay mời lão thái thái và Giám đốc Sở Kỷ tới đây, chính là để các vị làm chứng kiến, cũng xin các vị ước thúc cô ta. Đừng để cô ta động một chút là nhảy nhót trước mặt tôi, lần sau nếu cô ta còn chủ động sáp lại gần tôi, vô luận vì nguyên nhân gì, tôi đều không ngại ra tay trực tiếp ấn c.h.ế.t cô ta cùng những người liên quan.”
Câu cuối cùng Lương Hiểu Đào nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng những người đang ngồi đều cảm nhận được sát khí trên người cô, bọn họ cũng biết, Lương Hiểu Đào tuyệt đối có năng lực này.
Những lời nên nói đều đã nói, Lương Hiểu Đào nhìn về phía Kỷ lão thái thái: “Cháu nếu có chỗ nào nói không đúng, xin ngài cứ chỉ ra.”
Kỷ lão thái thái sống đến từng tuổi này, đã trải qua bao nhiêu sóng gió, hiện tại cho dù trong lòng hận Giang Xuân Linh muốn c.h.ế.t, trên mặt vẫn treo nụ cười nói với Lương Hiểu Đào: “Cháu đứa nhỏ này cũng thật là, chịu ủy khuất thì cứ đến chỗ bà già này cáo trạng là được, sợ bà không làm chủ được cho cháu sao?”
“Cháu biết ngài có thể làm chủ cho cháu, nhưng tổng không thể năm lần bảy lượt làm phiền ngài đúng không?” Lương Hiểu Đào cũng cười: “Cháu liền nghĩ giải quyết một lần cho xong, về sau chúng ta đều sẽ không vì những người và việc lung tung rối loạn này mà phiền lòng.”
Kỷ lão thái thái vỗ vỗ tay cô: “Được, lời cháu nói bà nhớ kỹ. Chỉ cần nó một ngày còn là con dâu Kỷ gia, bà sẽ không để nó sáp lại trước mặt cháu nữa.”
Nếu có một ngày không phải con dâu Kỷ gia, bà tự nhiên cũng sẽ không quản nữa.
“Có câu này của ngài là cháu an tâm rồi.” Lương Hiểu Đào nói.
Kỷ Duyệt Nghi lúc này sáp lại gần: “Ngày mai mợ ra nước ngoài, cháu có muốn mợ mang đồ gì về không?”
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ: “Mợ xem mua cho cháu đi, dù sao mợ là trưởng bối, ra nước ngoài tổng phải mang quà về cho cháu.”
Kỷ Duyệt Nghi không chịu: “Hiện tại mới thừa nhận ta là trưởng bối, bình thường đến một tiếng mợ cũng chưa gọi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người cãi nhau, Kỷ lão thái thái thấy thế trong lòng cao hứng lắm, bà sợ nhất chính là bởi vì Giang Xuân Linh mà làm quan hệ hai nhà xa lạ.
Lại nói chuyện một lát, mọi người đứng dậy rời đi. Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà tiễn Kỷ lão thái thái ra xe, nhìn xe đi xa mới rời đi. Giang Xuân Linh là Giang Xuân Linh, Kỷ gia là Kỷ gia, không cần thiết bởi vì một Giang Xuân Linh mà đối địch với toàn bộ Kỷ gia.
Quan hệ ở Kinh Đô rắc rối phức tạp, sống trong hoàn cảnh như vậy, cho dù là người đơn giản nhất, khi xử lý sự việc cũng sẽ cân nhắc nhiều hơn.
Ngồi vào trong xe, Lương Hiểu Đào có chút mệt, nhắm mắt lại không nói lời nào. Tần Sơn Hà cho rằng cô lại nhớ tới chuyện trước kia, bàn tay to bao lấy bàn tay trắng nõn của cô, không tiếng động nói cho cô biết, có anh ở đây.
Lương Hiểu Đào trở tay đan mười ngón tay vào nhau với anh: “Chỉ là cảm thấy có chút mệt, mấy cái quan hệ nhân tế rắc rối phức tạp này thật là!”
“Thật ra là em nghĩ nhiều,” Tần Sơn Hà nhẹ giọng nói: “Em hôm nay cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t Giang Xuân Linh thì người nhà họ Kỷ cũng sẽ không làm gì. Trong mắt bọn họ, trọng lượng của em, một trăm Giang Xuân Linh cũng không so được. Cho nên, em căn bản không cần cố kỵ tâm tình của người nhà họ Kỷ.”
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ cũng đúng, cô chính là quen với tư duy "dĩ hòa vi quý".
“Không phải đã nói với em rồi sao, bảo vệ tốt điểm mấu chốt, còn lại mọi chuyện cứ theo tâm tình của mình.” Tần Sơn Hà lại nói: “Em xem, ngay cả Cù Tiêu Ngọc chẳng phải cũng mưu cầu hòa bình chung sống với em sao? Lương đại tiểu thư, em có tư bản để đi ngang ở Kinh Đô, không cần thiết vì việc nhỏ mà phiền lòng.”
Lương Hiểu Đào phì cười: “Đi ngang là c.o.n c.ua.”
Tần Sơn Hà cười, bàn tay to nhéo nhéo má cô, vợ nhỏ nhà anh chính là quá hiểu chuyện. Người hiểu chuyện mới hay cố kỵ quá nhiều, phiền não cũng sẽ nhiều.
Về đến nhà, Lương Nguyên Đường và Mai Thu Lan đã ngủ. Hai vợ chồng cùng đi vào phòng cặp song sinh, thấy hai tên nhóc ngủ khò khò, lại rón rén đi ra.
Lúc lên lầu, Tần Sơn Hà bế bổng cô lên vững vàng đi lên lầu, Lương Hiểu Đào tựa vào vai anh, cả người thả lỏng lại an tâm.
“Đồng chí Tần Sơn Hà!”
“Ừ.”
“Không có việc gì, chỉ là muốn gọi anh một tiếng.”
“Anh vĩnh viễn tùy kêu tùy đến.”
......
Xe chạy nhanh trên đường cái rộng lớn ở Kinh Đô, hơn 9 giờ tối, trên đường đã không còn bao nhiêu người, yên tĩnh đến mức làm lòng người hoảng hốt.