Tần Sơn Hà liếc xéo anh ta: “Tôi không thể làm cho mình cái tổ à?”
Tiêu Sách cho một ánh mắt không tin: “Cậu chẳng lẽ muốn kim ốc tàng kiều đi.”
Tần Sơn Hà không thèm nói nhảm với anh ta nữa: “Chỉ là muốn cùng vợ tôi thỉnh thoảng qua đó ở hai ngày.”
Tiêu Sách lập tức hiểu ra: “Vợ chồng các cậu cũng thật biết chơi. Bên cạnh nhà tôi có một căn nhà, bảo tồn còn tính hoàn chỉnh, cậu thấy thế nào?”
Tần Sơn Hà không chút suy nghĩ liền từ chối, anh đến lúc đó là muốn cùng vợ nhỏ hưởng thế giới hai người, không phải đi kết bạn. Anh dám khẳng định, nếu mua nhà bên cạnh nhà Tiêu Sách, tên này khẳng định thường xuyên qua đó xông cửa.
“Đổi cái khác, muốn hoàn cảnh tốt một chút.”
Tiêu Sách lại nghĩ nghĩ: “Mấy hôm trước nghe nói phía sau Cố Cung có một căn nhà, chủ nhà muốn ra nước ngoài, muốn bán nhà. Hoàn cảnh ở đó khẳng định không tồi, chỉ là giá cả khả năng cao chút.”
Tần Sơn Hà nghĩ nghĩ vị trí đó, cảm thấy thật không tồi, liền nói: “Khi nào cậu đưa tôi đi xem?”
Tiêu Sách cũng biết loại chuyện này phải nắm chắc, bằng không nói không chừng đã bị người khác mua mất. Liền cầm điện thoại hỏi tình hình, cúp điện thoại anh ta nói: “Đi thôi, đi ngay bây giờ.”
Tần Sơn Hà đứng dậy: “Chuyện này trước giữ bí mật.” Anh định cho vợ nhỏ một bất ngờ.
Tiêu Sách hiện tại cùng Hoắc Thục Phương cũng đang lúc nùng tình mật ý, tự nhiên hiểu ý đồ của anh. Anh ta lại nhỏ giọng nói với Tần Sơn Hà: “Nghe nói cậu chuẩn bị mua một chiếc xe từ nước ngoài về? Cũng kiếm cho tôi một chiếc, tôi định tặng vợ tôi.”
Vợ m.a.n.g t.h.a.i sinh con vất vả như vậy, anh ta dù sao cũng phải tỏ vẻ chút, tặng chiếc xe là không tồi.
Cái này tự nhiên không thành vấn đề, Tần Sơn Hà rất sảng khoái đồng ý, bất quá anh nhấn mạnh: “Tôi định chọn màu trắng, cậu đừng chọn cùng màu với tôi.”
Xe là tặng cho vợ nhỏ, Tiêu Sách cũng là tặng vợ anh ta, tổng không thể hai người phụ nữ đi ra ngoài lái xe giống nhau như đúc được.
Tiêu Sách không sao cả, nói quay đầu lại anh ta chọn màu khác. Hai người vừa nói chuyện vừa lái xe tới một cái sân phía sau Cố Cung, chủ nhà còn chưa tới, Tần Sơn Hà và Tiêu Sách đi dạo xung quanh.
Chỉ chốc lát sau, chủ nhà tới, không nghĩ tới là người quen. Người này thế nhưng là đạo diễn Đường Lập Nhân từng quay quảng cáo mỹ phẩm Đào Yêu.
Đường Lập Nhân cũng không nghĩ tới người muốn mua nhà thế nhưng là Tần Sơn Hà, ông ta cười cười nói: “Tôi và Tần tổng thật đúng là có duyên.”
“Ông muốn ra nước ngoài?” Tần Sơn Hà hỏi. Nhớ không lầm thì vợ cũ của ông ta hiện tại đang ở Pháp.
Đường Lập Nhân thần thái hơi có chút xấu hổ: “Con không rời được mẹ, tôi liền nghĩ đưa con đi tìm mẹ nó.”
Tần Sơn Hà đối với việc này không đưa ra đ.á.n.h giá, anh đã từng nghe nói, vị đại đạo diễn này lúc trước sở dĩ ly hôn với vợ cũ là vì ông ta ngoại tình.
Đường Lập Nhân dẫn Tần Sơn Hà và Tiêu Sách đi dạo một vòng trong sân, Tần Sơn Hà rất hài lòng. Căn nhà này không lớn không nhỏ, hai gian, bảo tồn còn tính hoàn hảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nhà tôi là hộ cũ ở Kinh Đô, căn nhà là tổ tiên để lại. Mấy năm trước bị một số đơn vị dùng làm nơi làm việc, cho nên bảo tồn còn tính tốt.”
Muốn bán căn nhà này, Đường Lập Nhân thật sự luyến tiếc. Nhưng gần đây ông ta muốn hòa hoãn quan hệ với vợ cũ, thứ hai là muốn đi nước ngoài học tập. Tiền trong tay không đủ, chỉ có thể bán nhà.
Tần Sơn Hà rất hài lòng với căn nhà này, tuy rằng phố đối diện Cố Cung rất náo nhiệt, nhưng con phố này lại rất yên tĩnh, coi như tìm sự yên tĩnh giữa chốn ồn ào.
Căn nhà có hai gian, không lớn không nhỏ. Phía trước có thể làm thành khu nghỉ ngơi, phía sau cải tạo một chút, có thể làm thành khu giải trí. Hơn nữa, nơi này cách quân khu đại viện không xa, lái xe cũng chỉ hơn mười phút, muốn tới đây rất tiện.
“Ông định bán bao nhiêu tiền?” Tần Sơn Hà hỏi Đường Lập Nhân.
Do dự một lát, Đường Lập Nhân nói: “Tôi và Tần tổng cũng coi như người quen, không nói thách với ngài, một vạn hai.”
Tần Sơn Hà hút t.h.u.ố.c không nói chuyện, trong lòng tính toán cái giá này có thích hợp hay không. Anh có tiền không giả, hơn một vạn đồng này trong tay anh không tính là gì, nhưng anh cũng không thể coi tiền như rác.
Lúc trước Lương gia mua một cái vương phủ làm bệnh viện, vương phủ chiếm địa sáu vạn mẫu, hai mươi vạn. Căn nhà hai gian này chiếm địa cũng chỉ năm sáu trăm mét vuông, giá một vạn hai so với giá mua vương phủ thì cao hơn một chút. Nhưng tổng hợp lại cũng coi như thích hợp.
Anh dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, nói: “Được, cứ một vạn hai. Khi nào làm thủ tục?”
Đường Lập Nhân cũng muốn nhanh ch.óng bán nhà để kịp đưa con ra nước ngoài, liền nói: “Bất cứ lúc nào cũng được, xem thời gian của ngài.”
“Vậy ông đợi ở đây một chút, tôi đi lấy tiền, lát nữa chúng ta đi làm sang tên luôn.” Nếu đã đến rồi thì làm một lần cho xong việc, anh cũng có thể lập tức cho người khởi công sửa sang.
Đường Lập Nhân lại sửng sốt, ông ta muốn nhanh ch.óng bán nhà, nhưng không nghĩ tới nhanh như vậy. Hôm nay bán nhà xong, ông ta và con liền không có chỗ ở.
“Cái này… Tôi có khả năng phải thu dọn đồ đạc một chút.”
Tần Sơn Hà cũng không phải người không thông tình đạt lý, nói: “Sang tên xong ông cũng có thể ở lại đây, bất quá không thể ở quá lâu.”
Đường Lập Nhân vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không lâu đâu, chờ thủ tục xuất ngoại của tôi làm xong, tôi sẽ dọn đi ngay.”
Hai người nói xong, Tần Sơn Hà và Tiêu Sách lái xe đi ngân hàng lấy tiền. Ở ngân hàng Tiêu Sách còn nói: “Cái ông đại đạo diễn Đường này, quay phim thì được, nhưng làm người xử thế kém không phải một chút. Ông ta muốn đi Pháp, cậu ở bên đó có nhân mạch, ông ta bớt cho cậu một chút, nói vài câu dễ nghe, quan hệ chẳng phải càng gần hơn sao, về sau ông ta ở bên ngoài có việc cậu còn có thể giúp một tay.”
Tần Sơn Hà đảo không để ý cái này, lại nói, vợ anh thiện tâm, lần đầu tiên gặp vợ cũ của Đường Lập Nhân đã mang đồ cho người ta.
Lấy tiền xong, hai người cùng đi đến căn nhà kia, nhưng tới nơi còn chưa vào cửa, liền nghe được tiếng phụ nữ khóc lóc kể lể bên trong.
“…Anh thật sự muốn tuyệt tình như vậy sao? Anh đi rồi em phải làm sao? Lập Nhân, cho em đi cùng anh ra nước ngoài được không…”
Tần Sơn Hà và Tiêu Sách không có sở thích nghe lén chuyện người khác, sải bước vào sân. Đường Lập Nhân nhìn thấy hai người rất là xấu hổ, vội nói: “Chúng ta đi làm thủ tục ngay thôi.”