Bất quá hiện tại Lương Hiểu Đào lựa chọn im lặng, rốt cuộc Trần Ngọc Quế cũng là có ý tốt, hơn nữa bọn họ ở đây cũng chỉ mấy ngày, cặp song sinh cũng ăn không được bao nhiêu. Không cần thiết vì chút việc nhỏ này mà làm mọi người mất hứng.
“Mười ngày trước Hạnh Nhi liền nói với mẹ là con sắp về, mẹ đã sớm trông mong rồi.” Lưu Xuân Phân cười nói chuyện với Lương Hiểu Đào, Trần Ngọc Quế cũng ở bên cạnh phụ họa, quan hệ mẹ chồng nàng dâu này rõ ràng tốt hơn trước kia không ít.
Lương Hiểu Đào nhìn Tần Sơn Lâm đang ngồi cạnh Lưu Xuân Phân, anh ta mặc một bộ âu phục kiểu Tôn Trung Sơn màu đen cắt may vừa vặn, bên trong là áo sơ mi trắng, tóc tai chải chuốt gọn gàng, cộng thêm tướng mạo không tồi, đi trên đường xác thật rất thu hút người khác.
Hai anh em nhà họ Tần đều có tướng mạo tốt, hẳn là đều giống bố.
Anh ta đang cầm đồ chơi trêu chọc cặp song sinh, một bộ dáng người cha hiền từ. Ai nhìn vào bộ dáng hiện tại của anh ta, đều không nghĩ đó là một người đàn ông vô trách nhiệm.
Nếu Tần Sơn Lâm không làm ăn cùng Tần Sơn Hà, nếu anh ta vẫn là chàng trai nghèo trong thôn, có lẽ cả đời này anh ta sẽ vẫn luôn là một người cha tốt, người chồng tốt.
Chỉ có thể nói đàn ông có tiền trải qua quá nhiều cám dỗ, nhưng lại có mấy ai có thể ngăn cản được? Cho nên, phụ nữ một khi gặp phải loại đàn ông này, vẫn là nên lo cho bản thân mình nhiều hơn.
“Chị làm ở chỗ Hạnh Nhi thế nào?” Lương Hiểu Đào nhỏ giọng hỏi Lưu Xuân Phân. Tần Sơn Lâm dường như nghe thấy cô hỏi, động tác lắc lư đồ chơi dừng lại một chút.
Lưu Xuân Phân hiện tại cũng khác hẳn trước kia, chị ấy cười tươi: “Khá tốt, Hạnh Nhi bảo chị đi học lớp bổ túc ban đêm, em nói xem chị lớn tuổi thế này rồi, còn có thể học được sao?”
Tiến bộ này thật đúng là lớn, đều muốn đi học lớp bổ túc ban đêm rồi.
“Sao có thể không học được?” Lương Hiểu Đào vội vàng nói: “Lớp bổ túc ở Kinh Đô còn có người hơn 60 tuổi cơ mà. Người ta ông già bà cả đều có thể học được, chị lại không học được sao? Lại nói, chị đi học lớp bổ túc mục đích không phải lấy bằng cấp, là để mở mang kiến thức, học đạo lý. Những kiến thức đó học được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.”
Lưu Xuân Phân hiện tại thiếu nhất chính là tư tưởng và kiến thức, cái khác vẫn là thứ yếu.
Trần Ngọc Quế nghe hai người đối thoại, nhịn mấy lần vẫn không nhịn được, bà nói: “Hiện tại trong nhà kinh tế khá giả, không cần Xuân Phân phải ra ngoài kiếm tiền, lại nói còn có con cái phải chăm sóc, nó làm gì có thời gian đi học cái gì mà lớp bổ túc ban đêm?”
Có thể nói, bà phản đối Lưu Xuân Phân đi học lớp bổ túc còn gay gắt hơn lúc trước phản đối Lương Hiểu Đào thi đại học. Lúc trước bà cho rằng Lương Hiểu Đào thi đậu đại học, khả năng sẽ không sống tiếp với con trai bà. Hiện tại Lưu Xuân Phân muốn học lớp bổ túc, bà cho rằng, chờ Lưu Xuân Phân đủ lông đủ cánh, nhất định sẽ ly hôn với thằng hai.
Hiện tại không giống trước kia, nhìn xem Giang Hạnh, nói ly hôn là ly hôn, ly hôn xong còn tìm được người tốt hơn. Nếu Lưu Xuân Phân học được bản lĩnh của Giang Hạnh, chuyện ly hôn là chắc chắn. Ai bảo con trai bà phạm sai lầm trước đâu?
Tuy nói hiện tại con trai bà có tiền, cho dù ly hôn cũng không lo không tìm được vợ khác, nhưng vợ hai sao bằng vợ cả tri kỷ? Lại nói còn có cháu trai cháu gái đâu, bà không nỡ để cháu trai cháu gái phải kiếm ăn dưới tay mẹ kế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào nghe Trần Ngọc Quế nói chỉ cười cười, cô không thường xuyên về, không cần thiết vì một hai câu nói mà làm mọi người không thoải mái. Lại nói, Lưu Xuân Phân muốn đi học lớp bổ túc, chỉ cần chị ấy kiên trì, đừng nói Trần Ngọc Quế, ngay cả Tần Sơn Lâm cũng không ngăn được.
Lưu Xuân Phân cũng không cãi lại Trần Ngọc Quế, nhàn nhạt nói một câu: “Con đang suy xét.”
Trần Ngọc Quế đang định nói căn bản không cần suy xét, phụ nữ quan trọng nhất vẫn là chăm sóc tốt chồng con, Tần Sơn Lâm lại cướp lời bà nói: “Đi học cũng tốt mà.”
Từ khi Lưu Xuân Phân đến chỗ Giang Hạnh, cô ấy thay đổi quá lớn, lớn đến mức anh ta không thể thích ứng. Anh ta biết rõ, anh ta cho dù phản đối, Lưu Xuân Phân cũng sẽ không nghe, cho nên tội gì phải phản đối? Hai người bọn họ hiện tại vốn dĩ quan hệ đã căng thẳng, nếu phản đối, nói không chừng Lưu Xuân Phân liền trực tiếp đề nghị ly hôn, anh ta không muốn ly hôn.
Con trai đều nói như vậy, Trần Ngọc Quế muốn nói gì nữa cũng vô dụng, dứt khoát không nói nữa. Bà hiểu rõ, hai đứa con trai đều đã có tiền đồ, bà không thể giống như trước kia muốn làm gì thì làm.
Lại nói chuyện một lát, Lương Hiểu Đào đứng dậy đi bệnh viện thăm Giang Hạnh. Trần Ngọc Quế thấy Quách Dương mở cửa xe cho Lương Hiểu Đào mời cô vào, nhỏ giọng hỏi Tần Sơn Lâm: “Người đàn ông này là ai thế?”
“Trợ lý của chị dâu cả.” Tần Sơn Lâm sợ mẹ già lại gây chuyện xấu, lại nói: “Bệnh viện của Lương gia ở nước ngoài đều do chị dâu cả quản lý, chị ấy thường xuyên ra nước ngoài, khẳng định phải mang theo vệ sĩ trợ lý gì đó. Người này nghe nói là do Lương tướng quân tuyển từ trong bộ đội ra.”
Trần Ngọc Quế không dám nói gì nữa, người do Lương tướng quân tuyển ra, bà dám nói cái gì?
Tới bệnh viện, vợ chồng Giang Đại Lâm cùng mẹ và chị gái Trương Quân đều ở đó. Lương Hiểu Đào chào hỏi bọn họ, liền kiểm tra cho Giang Hạnh: “Mọi thứ đều bình thường, cũng chỉ trong nay mai là sinh thôi.”
Giang Hạnh đỡ bụng, hô hấp đều có chút khó khăn: “Bác sĩ siêu âm cũng nói như vậy, lúc tớ sinh cậu nhất định phải ở bên cạnh tớ.”
Đừng nói người phụ nữ kiên cường đến đâu, đối mặt với sinh nở đều sẽ sợ hãi.
Lương Hiểu Đào nắm tay cô ấy: “Được rồi, lát nữa tớ sẽ trao đổi với bệnh viện, lúc cậu sinh tớ sẽ ở trong phòng sinh cùng cậu.” Ở phòng sinh cùng cô ấy cô cũng yên tâm.
“Cậu đừng căng thẳng, sinh thường không được thì sinh mổ, hiện tại điều kiện y tế tốt hơn trước kia nhiều, cậu và con đều sẽ không có vấn đề gì.” Nói xong Lương Hiểu Đào lại quay đầu nói với Giang Đại Lâm: “Nói rõ với bệnh viện đi, chuẩn bị sẵn sàng cho việc sinh mổ.”
Giang Đại Lâm ngơ ngác: “Bác... bác cũng không hiểu cái này a!”
Lương Hiểu Đào lại nhìn về phía mẹ Trương Quân, bà ấy vẻ mặt xấu hổ. Lương Hiểu Đào hiểu ý, nhẹ giọng nói với Giang Hạnh: “Yên tâm, tớ đi chuẩn bị ngay đây.”