Thập niên 70: Thần Y Cay Nồng

Chương 556



“Tiểu Lương đại phu xuất thân Trung y, khả năng đối với Tây y có chút thành kiến, hoặc là không hiểu biết về trình độ ngành y tế nước nhà.” Viện trưởng Triệu cười ha hả nói: “Y tế nước ta chỉnh thể lạc hậu, cần phải học tập kỹ thuật tiên tiến của nước ngoài, việc này cần chúng ta cùng nhau nỗ lực.”

Lời này làm Lương Hiểu Đào trầm mặt xuống, cô rất không vui. Đây là đang lấy đại nghĩa quốc gia ra áp cô sao? Bọn họ có tư cách gì nói những lời này với cô?

Cô sắc mặt nhàn nhạt đứng dậy: “Nếu hai vị viện trưởng cảm thấy hôm nay tôi làm hai vị điều động bác sĩ phục vụ cho chị tôi là quá lao sư động chúng, tôi sẽ điều bác sĩ từ Kinh Đô tới, làm phiền hai vị rồi.”

Từ Kinh Đô điều bác sĩ tới, đi máy bay thì phỏng chừng ngày mai là có thể tới nơi.

Hai vị viện trưởng không nghĩ tới cô sẽ tức giận, cô đang tức giận cái gì? Đối mặt với một cô nhóc như cô, hai người bọn họ nói chuyện đều khách khách khí khí, thậm chí đều có chút lấy lòng.

“Tiểu Lương đại phu, lời này là ý gì?” Viện trưởng Triệu cười đứng lên: “Hợp tác là hợp tác, không xung đột với chuyện khác.”

Lương Hiểu Đào lạnh lùng nhìn Viện trưởng Triệu: “Viện trưởng Triệu, tôi chỉ là một người dân thường, mới tốt nghiệp ra trường chưa được mấy năm, vì quốc gia cống hiến tôi cũng rất muốn, nhưng năng lực có hạn. Lực bất tòng tâm, ngài thông cảm cho.”

“Cái này...” Mặt già của Viện trưởng Triệu đỏ bừng, là bởi vì vừa rồi dùng đại nghĩa quốc gia áp cô sao? Nhưng đây không phải là không có cách nào sao. Thân phận cô cao, phía sau có Lương tướng quân đứng, ông ta trừ bỏ dùng đại nghĩa quốc gia áp cô còn có thể dùng cái gì? Tuổi tác sao?

“Tiểu Lương đại phu,” Mạnh Hòa Phong cũng đã đi tới, “Lão Triệu không có ý gì khác, hiện tại mấu chốt vẫn là chuyện sinh nở của chị cô.”

Lương Hiểu Đào tự nhiên biết hiện tại điều bác sĩ từ Kinh Đô tới quá phiền phức, vừa rồi cũng chỉ là nói lẫy.

“Vậy làm phiền hai vị viện trưởng, hôm nay chi phí phát sinh do điều động bác sĩ, toàn bộ do chúng tôi chi trả.” Nói xong Lương Hiểu Đào đi ra khỏi văn phòng.

Viện trưởng Triệu và Mạnh Hòa Phong nhìn nhau một thoáng, Mạnh Hòa Phong quay đầu lại ngồi xuống uống ngụm trà cười lạnh nói: “Xôi hỏng bỏng không rồi đi!”

Viện trưởng Triệu đi đến đối diện ông ấy ngồi xuống: “Ông không phải cũng giống thế sao. Tôi chính là nhìn cô ấy có vẻ dễ nói chuyện, liền nói nhiều vài câu, không nghĩ tới cũng là người không dễ chọc.”

Mạnh Hòa Phong hừ một tiếng: “Mấy thiếu gia tiểu thư ở Kinh Đô ấy mà, nhìn thì dễ nói chuyện, nhưng tính tình cũng không nhỏ đâu. Loại chuyện này cứ để Bộ Y tế nói chuyện với Lương tướng quân, nói một cái là được ngay, ông cứ nhất định phải gây áp lực cho một cô bé làm gì.”

Nhân vật như Lương tướng quân, chính là không cần dùng đại nghĩa quốc gia áp ông, ông cũng sẽ đứng ở lập trường quốc gia mà suy xét vấn đề.

Viện trưởng Triệu cười lạnh: “Nói thì dễ nghe lắm, vừa rồi ông không phải cũng phối hợp với tôi rất tốt sao. Lại nói, nếu để Bộ Y tế chỉ đạo chuyện này xuống, việc hợp tác với Bệnh viện Thánh Mary còn đến lượt chúng ta sao? Viện trưởng mấy bệnh viện ở Kinh Đô thủ đoạn thông thiên lắm.”

Mạnh Hòa Phong thở dài: “Còn không phải do chúng ta không có thực lực, bằng không cần gì đi tính kế một cô bé con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Viện trưởng Triệu bưng ly trà lên uống, trong lòng lại suy nghĩ, nghe nói các thiếu gia tiểu thư Kinh Đô thích nhất là có lý không tha người, Tiểu Lương đại phu sau khi trở về có thể hay không cáo trạng với Lương tướng quân?

Chuyện này nói thế nào thì ông ta cũng đuối lý.

Lương Hiểu Đào trở lại phòng bệnh Giang Hạnh liền không còn tức giận nữa, cảm thấy không cần thiết. Theo lực ảnh hưởng của bệnh viện bọn họ càng lúc càng lớn, về sau loại chuyện này sẽ càng ngày càng nhiều. Cô là người quản lý bệnh viện, nếu vì chút việc nhỏ này liền tức giận, thì chuyện gì cũng không cần làm, chỉ ngồi tức giận thôi.

“Đều sắp xếp xong rồi, cậu yên tâm đi.” Lương Hiểu Đào nói với Giang Hạnh.

Giang Hạnh nắm tay cô, lời cảm ơn liền không nói, giữa các cô không cần nói những lời này. Cô ấy nói với Trương Quân: “Trong nhà không phải còn mấy hộp Bích Loa Xuân sao, anh lấy tới biếu hai vị viện trưởng và bác sĩ phụ trách bên này, lại lấy chỗ Tần Sơn Lâm ít mỹ phẩm tặng cho y tá.”

Hiểu Đào hôm nay vì cô ấy làm việc có chút phô trương, cô ấy không thể để người ta cho rằng Hiểu Đào cậy quyền áp người, tặng đồ ít nhất bên ngoài thuyết minh, trận trượng hôm nay là bởi vì bọn họ có tiền.

Lương Hiểu Đào biết Giang Hạnh có ý gì, bất quá nói thật lòng làm những việc này cô thật không sợ người khác nói ra nói vào.

Trương Quân đưa quả táo đã gọt xong cho Giang Hạnh: “Ngày mai anh tới sẽ mang theo.”

Lúc này, Quách Dương xách một cái túi rất lớn đi vào, Lương Hiểu Đào thấy liền nhận lấy nói với Giang Hạnh: “Tớ lấy ít vải từ xưởng dệt qua đây, bà nội còn làm vài bộ quần áo nhỏ nữa.”

Lương Hiểu Đào mở túi lấy quần áo nhỏ ra, Giang Hạnh thấy thích đến không được. Chị gái Trương Quân thấy trong túi còn rất nhiều vải, liền hỏi: “Sao lấy nhiều vải thế?”

Lương Hiểu Đào lấy ra một xấp vải bông hoa nhí màu lam nhạt xếp chỉnh tề: “Đây là tã lót, đã giặt sạch, lại dùng nước sôi trần qua là có thể dùng.”

Cô lại lấy ra một xấp gạc: “Đây là dùng để rửa m.ô.n.g cho bé, không cần tiết kiệm, dùng một lần rồi vứt là được, trong xe còn một cuộn nữa, bất quá chưa cắt ra.”

Mẹ Trương Quân nhìn chỗ vải mới tinh kia vẻ mặt đau lòng, những loại vải tốt như vậy may quần áo còn luyến tiếc, thế mà đem làm tã lót? Còn có gạc trắng như tuyết kia, dùng để rửa m.ô.n.g, còn dùng một lần rồi vứt. Nhà ai nuôi con mà hoang phí như vậy?

Nhìn lại cái túi để ở góc tường, sắc mặt bà ấy khó coi hẳn. Đó là quần áo cũ và tã lót bà ấy tích cóp từ mấy đứa cháu nội. Mấy thứ đó xem ra vẫn là không cần lấy ra nữa.

Chị gái Trương Quân thấy sắc mặt bà ấy khó coi, nắm lấy tay bà ấy, nhắc nhở bà ấy đừng nói lung tung. Mẹ Trương Quân chỉ có thể trầm mặt xem Lương Hiểu Đào và Giang Hạnh giảng giải cách chăm sóc trẻ con. Nghe được vài câu bà ấy liền nghe không nổi nữa, đây đâu phải chăm sóc trẻ con, đây quả thực là nuôi tổ tông, thế thì tốn bao nhiêu tiền?

Bà ấy đứng dậy trầm mặt đi ra ngoài, chị gái Trương Quân cười chào hỏi Giang Hạnh rồi đi theo ra ngoài.