Hương Chi nắm c.h.ặ.t lấy ga giường, cổ tay bị anh ghì c.h.ặ.t, rõ ràng là đang sung sướng, nhưng nước mắt lại rơi lã chã xuống hoa văn uyên ương hí thủy, nóng hổi như muốn hòa tan tất cả.
…
Cố Văn Sơn đỡ vợ yêu mắt còn ướt át uống nửa ly nước ấm, anh bế nàng vào bồn tắm rửa sạch, rồi quay ra thay tấm ga giường đã ướt đẫm.
Khi anh trở lại phòng tắm, cảnh xuân tuyệt mỹ mê người đang yếu ớt đáng thương nhìn anh từ trong làn nước.
Cố Văn Sơn ngồi xuống bên cạnh bồn tắm, khác với hai lần vội vã trước đó, anh nắm lấy mắt cá chân nàng, hôn lên bắp chân, rồi lại đưa mắt nhìn vào nơi ấy, muốn biết liệu tiếp theo có còn chịu đựng được không.
Hương Chi ôm lấy vòng eo cường tráng của anh, cọ cọ vào má anh, mặc kệ tư thế của mình và thân hình lộ ra trên mặt nước có bao nhiêu quyến rũ, những đốm đỏ lấm tấm như cánh hoa đào rơi trên người, nàng ngượng ngùng thăm dò: “Tắm xong rồi, có phải là có thể đi ngủ không?”
Cố Văn Sơn cười cười, nâng cằm nàng lên nói: “Bây giờ không phải đang ngủ sao?”
Hương Chi biết anh thích nhất là trêu chọc mình, sau khi kết hôn, anh đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ chính nhân quân t.ử, còn muốn lột sạch cả nàng.
Cố Văn Sơn rất hứng thú với cảnh sắc không chút che đậy, mái tóc ướt sũng dính vào má và gáy nàng, anh vừa vuốt ve vừa gạt chúng ra: “Sao không nói gì? Để anh xem nào, có bị sưng không?”
Hương Chi ôm lấy đầu gối, không cho anh xem.
Đối với một người có sức lực cường đại, hành động như vậy của nàng chỉ thêm đáng yêu.
Cố Văn Sơn cứ giữ nguyên tư thế đó, bế nàng ngồi lên người mình, cúi đầu muốn xem. Ở chỗ anh, cơ thể của nhau không có bất kỳ nơi nào là bí mật chưa từng thấy.
Hương Chi dẫm chân nhất quyết không cho, cả người nàng đỏ ửng, xấu hổ đến muốn nổ tung.
“Anh có ba ngày nghỉ phép kết hôn.” Cố Văn Sơn nhắc lại cho Hương Chi.
“Em biết.” Hương Chi cảnh giác nhìn anh.
Cố Văn Sơn lại nói: “Bây giờ là tám giờ rưỡi tối ngày đầu tiên. Từ lúc vào phòng tân hôn đến giờ, mới qua bốn tiếng thôi.”
Bốn tiếng mà ngắn sao?! Hương Chi trừng mắt nhìn anh.
Cố Văn Sơn khẽ cười, tâm trạng vô cùng tốt. Anh ôm tiểu hoa yêu đi vào phòng ngủ, Hương Chi vừa tắm xong trông yếu ớt động lòng người, khiến ánh mắt anh càng thêm nóng rực.
Cố Văn Sơn dỗ dành nàng: “Không muốn nói thì dùng cách anh đã dạy em, giúp anh đi.”
Vòng eo của Hương Chi bị bàn tay to lớn của anh khống chế, nàng không thể lùi lại, đành phải lấy lòng mà vươn người lên ôm lấy Cố Văn Sơn, hôn loạn xạ lên môi anh, mơ hồ nói: “Em mỏi tay… Mới được một nửa, anh đã chen vào rồi. Em không muốn bị lừa nữa đâu.”
Không muốn bị lừa, lại còn phải cảnh giác bị ép lừa, thân thể căng tràn của tiểu hoa yêu dán sát vào n.g.ự.c anh, nàng hôn hôn, thử thương lượng: “Còn hai ngày nữa mà, em, em…”
“Anh thấy tinh thần em rất tốt.”
Cố Văn Sơn đã kiểm tra nơi đó, biết nàng vẫn có thể chịu đựng được, anh đè người xuống, giam nàng dưới thân, giọng khàn khàn nói: “Em không thèm nhưng anh thèm, em đã khiến anh thèm đến phát điên rồi, em phải chịu trách nhiệm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu hoa yêu bất lực lên án, nhưng Cố Văn Sơn có quá nhiều thủ đoạn, Hương Chi bị anh ăn sạch sành sanh.
…
Ngày thứ hai sau tân hôn, nàng ngủ mê man đến trưa mới tỉnh.
Hôm nay Cố Văn Sơn không đi tập luyện, một mình đi mua bữa sáng về, chờ vợ yêu mới cưới tỉnh lại.
Hương Chi đầu bù tóc rối tỉnh dậy, cảm thấy eo đau nhức, còn nơi đó thì có một cảm giác khó tả.
Nàng rón rén đứng ở cửa phòng ngủ, nép vào khung cửa nhìn ra phòng khách. Tên đầu sỏ đã khôi phục lại dáng vẻ bảnh bao, ngồi bắt chéo chân đọc sách trước bàn trà.
Nga
Thấy phòng ngủ có động tĩnh, Cố Văn Sơn buông sách xuống, ôn hòa nói: “Anh có để sẵn nước ấm cho em, uống một chút trước nhé?”
Hương Chi đã quá ngán cái kiểu động một tí là bắt nàng uống nước, thà để cổ họng bốc khói cũng không thèm nói chuyện với tên khốn này.
Nhưng rồi nàng lại không thắng nổi vẻ mặt rạng rỡ, đẹp trai ngời ngời của Cố Văn Sơn hôm nay. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng ở nhà, cởi ba cúc áo trên cùng, tay áo được xắn gọn gàng đến khuỷu tay, để lộ cánh tay đầy sức mạnh. Cả người anh, sau khi đã nếm trải trái cấm, không hề che giấu mà tỏa ra một loại hormone lười biếng, phóng khoáng đầy thỏa mãn.
Tiểu hoa yêu đã nếm qua mùi vị không tự chủ được mà bị anh quyến rũ, ba bước thành hai bước đi ra phòng khách. Nàng không để ý thấy đôi mắt Cố Văn Sơn hơi trầm xuống, anh giang hai tay ra muốn ôm nàng.
Nàng cảm thấy trên người mát rượi, da thịt bị cọ đến ngứa ngáy. Cúi đầu xuống, nàng thấy mình đang mặc chiếc váy ren do tiểu hồ ly tặng, những vết ngón tay do Cố Văn Sơn mất lý trí véo lúc trước ẩn hiện trên người, nàng vừa xấu hổ vừa tức giận, vội chạy ngược về phòng ngủ!
Nàng đóng sầm cửa lại, định khóa.
Nó không có khóa!
“Không được vào!”
“Được.”
Cố Văn Sơn đẩy cửa ra, khoanh tay đứng ở cửa, thích thú thưởng thức cảnh vợ yêu xấu hổ thay đồ.
Con hồ ly oan gia đúng là biết người biết ta, món quà tân hôn nó chọn quả thực rất hợp ý Cố Văn Sơn.
Chiếc váy điểm hoa làm tôn lên những đường cong tuyệt mỹ của cơ thể. Theo mỗi bước đi, đường viền màu đỏ càng làm nổi bật làn da thêm quyến rũ, khiến nụ hoa mà anh quyến luyến quên về cứ ẩn ẩn hiện hiện.
Anh nhận thức sâu sắc rằng, ba ngày nghỉ phép tuyệt đối không đủ.
Hương Chi tiện tay vớ lấy một bộ quần áo mặc vào, cúi đầu phát hiện đó là áo sơ mi trắng của Cố Văn Sơn. Nàng lại lục trong tủ quần áo, kinh ngạc phát hiện không có quần áo của mình!
“Quần áo của em đâu?” Hương Chi tức đến thở không ra hơi.
Cảm giác như mình đã lên nhầm thuyền giặc.
Cố Văn Sơn cười cười chỉ vào phòng khách: “Anh đi lấy cho em nhé?” Miệng thì nói vậy, nhưng người anh vẫn không nhúc nhích.