Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 11: Lời Nhắn Ma Quái Và Tội Ác Bị Vạch Trần



 

Hương Chi không hiểu ý tứ trong đó, cô nhớ lại người đàn ông đã đè lên cành hoa của mình rồi miêu tả: “Phải đẹp trai, có sức lực, còn phải sạch sẽ nữa.”

 

Dùng ngôn ngữ của tiểu hoa yêu để diễn giải thì chính là: Thức ăn trông phải đẹp mắt, thịt phải săn chắc, và không có mùi ôi thiu.

 

Ha.

 

Mỗi một tiêu chuẩn cô đưa ra, lại có một nam thanh niên trí thức tự đối chiếu với bản thân, chỉ ba bốn câu đã loại được không ít người.

 

Cuối cùng, Hương Chi nói thêm: “Mặc đồ màu xanh lục, có túi.” Làm gì có đóa hoa kiều diễm nào lại không yêu lá xanh cơ chứ.

 

Cả người gã đàn ông đó chỉ có bộ quân phục màu xanh lục là đẹp nhất, tiếc là đã bị m.á.u tươi thấm ướt.

 

Nhưng những lời này từ miệng cô nói ra, người nghe tự nhiên hiểu theo một ý khác, cho rằng tầm mắt của cô quá cao, nói tới nói lui hóa ra lại thích quân nhân mặc quân phục.

 

Vưu Tú giơ ngón tay cái lên: “Không hổ là cậu.”

 

Hương Chi cười nói: “Tớ kén chọn lắm đấy.”

 

Mỗi lần kén ăn, cô đều bị Dã Sơn Anh và Hồng Quả trách mắng, bởi vì không tìm được người phù hợp nên cô vẫn chưa từng ăn thịt người.

 

Nga

Vưu Tú gật đầu: “Kén một chút cũng tốt, cậu xứng đáng mà.”

 

Hương Chi kiêu ngạo hất cằm, dõng dạc nói: “Đúng vậy!” Giới hoa yêu của các cô có một câu nói, dưỡng tốt bản thân cũng là đang phổ độ chúng sinh. Cô đương nhiên phải đối tốt với chính mình.

 

Trở lại ký túc xá của thanh niên trí thức, đến tối, anh Ngô ngượng ngùng đến nói với các cô: “Kết quả xử lý vẫn chưa có... Lãnh đạo Cục Thanh niên trí thức thành phố sắp xuống, chủ nhiệm Từ vin vào cớ này để trì hoãn, muốn đợi họ kiểm tra xong mới xử lý, để không ảnh hưởng đến việc bình xét cuối năm của đại đội chúng ta.”

 

Anh Ngô ngập ngừng nhìn về phía Hương Chi, thở dài nói: “Cô suy nghĩ kỹ xem có muốn truy cứu đến cùng không, hắn không phải là người dễ bỏ qua đâu.”

 

Nếu không thì Từ Quốc Chính không phải người địa phương mà vẫn leo lên được chức phó chủ nhiệm, hắn chính là một kẻ liều lĩnh không màng hậu quả, ai đắc tội với hắn cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.

 

Vưu Tú trợn trắng mắt, thì thầm với Hương Chi: “Thảo nào vợ hắn lại bỏ đi theo người đàn ông khác, xem ra hắn định cù nhây với chúng ta đến cùng rồi, không biết sẽ giở trò bẩn thỉu gì nữa đây.”

 

Hương Chi nghiêng đầu, nhớ lại hình ảnh Từ Quốc Chính vác xẻng đào hố trong núi năm đó, cô nói nhỏ: “Có lẽ vợ hắn cũng không có bỏ đi đâu.”

 

☀Truyện được đăng bởi Reine☀

 

Vưu Tú bị lời nói của cô dọa cho giật nảy mình, vội kéo tay Hương Chi ngồi xuống mép giường: “Lời này không thể nói bừa được.”

 

Hương Chi ở trong thôn hai ngày, nhìn thấy hoàn cảnh của những người phụ nữ nông thôn, cô cảm khái nói: “Thôn Yên Hà quả thật rất đẹp, nghe nói mùa hoa đỗ quyên nở rộ khắp núi đồi. Tớ cứ nghĩ chỉ có hoa mới cần phân bón, không ngờ mảnh đất này cũng hút m.á.u thịt của phụ nữ để nở ra những đóa hoa rực rỡ.”

 

Vưu Tú vội bịt miệng Hương Chi lại, nhìn ra cửa, may mà không có ai.

 

Vưu Tú nuốt nước bọt, hỏi: “Cậu biết nội tình gì à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hương Chi cười cười: “Đến lúc đó cậu sẽ biết, trước mắt giúp tớ một việc đã.”

 

Tiểu hoa yêu không có tật xấu gì khác, chỉ là không biết chữ. Nếu không, cô đã tự mình làm mọi chuyện một cách thần không biết quỷ không hay rồi.

 

“‘Dưới gốc tùng góc bắc Nam Sơn?’”, Vưu Tú viết mấy chữ này vào lòng bàn tay Hương Chi, thắc mắc hỏi: “Có ý gì vậy?”

 

Hương Chi ghi nhớ kỹ từng nét chữ, dáng vẻ như một đứa trẻ sắp làm chuyện xấu: “Rồi cậu sẽ biết thôi.”

 

Có kẻ muốn bắt nạt cô, nhưng cô cũng không phải là người dễ chọc. Ừm… trừ gã đàn ông có mùi m.á.u tanh nồng nặc kia ra.

 

Học thuộc mấy chữ này xong, Hương Chi bắt đầu trải chăn đệm. Tối nay cô không cần đi học, anh Ngô đã cho cô nghỉ phép.

 

Vưu Tú thấy cô chuẩn bị đi ngủ, liền rón rén đi ra ngoài, dặn dò thím ở nhà ăn tập thể để lại cho Hương Chi một bát cơm hai loại gạo. Cơm hai loại gạo chính là cơm nấu từ gạo tấm và gạo lứt.

 

Đến nửa đêm, dải ngân hà vắt ngang trời, núi rừng chìm vào giấc ngủ say.

 

Thời tiết chuyển lạnh, lại thêm chuyện có kẻ lưu manh, cửa sổ bên khu nữ thanh niên trí thức đều đóng c.h.ặ.t.

 

Hương Chi đợi mọi người ngủ say, rón rén đi ra ngoài. Đi ngang qua chuồng bò, tiếng ngáy của anh Ngô vang như sấm.

 

Cô đến Nam Sơn đào một thứ gì đó rồi quay về, sau đó nhân ánh trăng lẻn vào văn phòng đại đội. Nơi này để chào đón lãnh đạo Cục Thanh niên trí thức thành phố đến kiểm tra nên đã được quét vôi lại từ ba ngày trước.

 

Từ Quốc Chính còn đặc biệt dặn dò đám thanh niên trí thức cấp dưới, tỏ ra rất căng thẳng trước chuyến thăm của người từ cục, nghe nói trong đó có một vị cán bộ trẻ rất khó đối phó.

 

Hương Chi đi một vòng quanh văn phòng đại đội, rửa sạch tay rồi trở về ký túc xá ngủ tiếp.

 

Theo lịch trình, buổi sáng sẽ có lãnh đạo Cục Thanh niên trí thức thành phố đến thăm hỏi họ, nhưng đợi đến trưa vẫn không thấy các cán bộ lãnh đạo đâu.

 

Anh Ngô nhờ người đến báo họ đi cắt cỏ heo, Hương Chi cùng Vưu Tú và mọi người thong thả đi về phía chân núi.

 

“Vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, không lẽ họ đóng cửa lại ăn bánh rán bơ rồi à?” Vưu Tú lẩm bẩm.

 

Ngoài Vưu Tú ra, những thanh niên trí thức nhạy cảm hơn một chút đều có thể cảm nhận được không khí khác thường trong thôn. Trên đường đi làm, không ít dân làng tụ tập bàn tán, trong sự căng thẳng còn xen lẫn một tia hoảng sợ.

 

“G.i.ế.c người”, “phải đi đào xác”, “mang theo sổ sách trong túi giải phóng treo lên cột cờ của đại đội”…

 

Cùng lúc đó, các cán bộ đại đội bao gồm cả Từ Quốc Chính, cùng vài tiểu đội trưởng thanh niên trí thức đang vác cuốc và xẻng đi về hướng Nam Sơn.

 

“Này, các cậu nghe gì chưa? Văn phòng đại đội có ma đấy.”

 

Một nam thanh niên trí thức hay chuyện sau khi hỏi rõ các thôn dân, liền lon ton chạy đến nói với Hương Chi và mọi người: “Trên tường văn phòng đại đội bị người ta viết mấy chữ ‘Dưới gốc tùng góc bắc Nam Sơn’, lúc đầu mọi người không hiểu là sao, cho đến khi có người phát hiện chiếc túi giải phóng trên cột cờ. Anh Ngô và mọi người mở ra xem thì thấy đó là sổ sách của đại đội từ mười mấy năm trước!”