Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 116: Cái Kết Đắng Cho Kẻ Vong Ơn Bội Nghĩa



 

Tiểu Quách cười hì hì nói: "Chị dâu em mới lười lo chuyện bao đồng, chị ấy đến cãi nhau còn lười cãi, chỉ trợn trắng mắt mà thôi."

Nga

 

"Đó là 'mà thôi' sao? Cái đó đã là thanh danh truyền xa rồi."

 

Lời này nói ra, Thạch Chí Binh cũng phải cười, từ trong túi móc ra một bao t.h.u.ố.c lá Hồng Mai đưa cho Tiểu Quách: "Làm một điếu không?"

 

Tiểu Quách nói: "Anh xuống xe mà hút."

 

Thạch Chí Binh trừng mắt nói: "To gan, nói ai đấy?"

 

Tiểu Quách nói: "Chị dâu không thích mùi t.h.u.ố.c lá, thủ trưởng của em một chút mùi t.h.u.ố.c cũng không muốn dính vào người."

 

Thạch Chí Binh không còn cách nào, đành nhét t.h.u.ố.c trở lại hộp rồi bỏ vào túi: "Không hút nữa."

 

Tiểu Quách liền ngồi bên cạnh cười, cười xong đưa cho Thạch Chí Binh một miếng kẹo xốp Đại Hà Tô: "Chị dâu cho em đấy, chia cho anh một cái."

 

"Không lớn không nhỏ." Thạch Chí Binh bóc kẹo ném vào miệng, thấy đằng xa Cố Văn Sơn đã trở lại, nheo mắt đ.á.n.h giá sắc mặt của anh.

 

Đỗ Tiểu Quyên và Điều Nhi không đi ra cùng anh, chắc là vẫn còn ở bên Bia Liệt sĩ.

 

"Thế nào rồi?" Thạch Chí Binh nhìn ra phía sau, Cố Văn Sơn ngồi ở ghế sau xe trông thần sắc như thường.

 

Cố Văn Sơn nhàn nhạt nói: "Nói rõ ràng rồi, về sau tư nhân giúp đỡ dừng toàn bộ, nhà ở huyện thành thu hồi."

 

Thạch Chí Binh thở dài nói: "Cha nó là Lão Triệu... Haizz, lời này tôi không nên nói, nhưng đúng là cái thói mèo mả gà đồng, thôi, tôi vẫn là không nói thì hơn."

 

Tiểu Quách cũng quay đầu nói với Cố Văn Sơn: "Đúng là lấy oán trả ơn, về sau em không làm việc này nữa đâu."

 

Cố Văn Sơn bị ngữ khí của cậu chọc cho cười ngắn ngủi: "Tôi đã nhận được trừng phạt thích đáng rồi."

 

Tiểu Quách và Thạch Chí Binh trăm miệng một lời hỏi: "Trừng phạt gì?"

 

Cố Văn Sơn dựa lưng vào ghế nói: "Nói với bên hậu cần một tiếng, về sau phiếu dầu mè của tôi không cần phát nữa. Nếu có thể điều chỉnh đãi ngộ, bộ đội chúng ta cũng có thể đổi dầu mè thành vật tư khác."

 

Thạch Chí Binh nói: "Có bộ đội phát phiếu đậu nành, rất nhiều đồng chí nữ đều thích. Nếu không cần phiếu dầu mè, đổi thành đậu nành cũng rất tốt."

 

Tiểu Quách nói: "Đậu nành tốt lắm nha, tự mình ở nhà làm giá đỗ, rang đậu nành, xay sữa đậu nành, còn có thể đổi đậu phụ, làm đậu phụ nhự!"

 

Thạch Chí Binh cân nhắc ý tứ của Cố Văn Sơn, nói: "Tôi nhớ đồng chí Hương Chi rất thích ăn dầu mè mà?"

 

"Thích ăn." Tiểu Quách cũng nói: "Ngay cả lúc kết hôn, Chu lão còn cố ý ôm một vại dầu mè làm của hồi môn đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Văn Sơn thầm nghĩ, ôm chính là dầu mè sao? Đó là cái mạng của thủ trưởng các cậu đấy.

 

Sau khi Cố Văn Sơn rời đi, Vương hội trưởng ở văn phòng đợi hồi lâu mới thấy Đỗ Tiểu Quyên tới.

 

Đỗ Tiểu Quyên sắc mặt xám ngoét, môi không còn chút m.á.u. Hốc mắt đỏ hoe, đáy mắt thâm quầng, không còn chút nào dáng vẻ tiểu nhân đắc chí lúc trước. Bước chân vốn dĩ ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c khi đi vào đại viện quân khu giờ trở nên còng xuống. Tóc mái lòa xòa, phảng phất như già đi sáu bảy tuổi trong chốc lát.

 

Vương hội trưởng nhìn vào trong mắt, thở dài lắc đầu.

 

"Đây là đơn xin nhà ở quân khu của cô, tôi đã bác bỏ rồi."

 

"... Vâng. Vương hội trưởng..."

 

"Vé tàu hỏa ở đây, về sau không cần đến quân khu nữa. Có vấn đề gì thì gọi điện thoại liên hệ với Ban Ưu đãi và An ủi của Sở Dân chính thành phố. Từ hôm nay trở đi, chúng tôi sẽ không nhúng tay vào bất cứ việc gì của nhà cô nữa."

 

Đỗ Tiểu Quyên ngẩng đầu nhìn Vương hội trưởng, lẩm bẩm nói: "Nhiều năm như vậy... Tôi về nông thôn sống thế nào đây. Con cái về sau dùng tiền vào nhiều việc lắm."

 

Cô ta nghĩ đến ánh mắt vừa rồi của Đoàn trưởng Cố, sợ đến mức môi trắng bệch. Lúc này mới chợt nhận ra, người đứng trước mặt cô ta không phải là người có thể cò kè mặc cả.

 

Mấy năm nay cô ta chỉ lo nuôi chiều bản thân sống trong nhung lụa, cứ tưởng năm nào cũng nhận được một khoản tiền lớn nên căn bản không có tiền tiết kiệm.

 

Cô ta bàng hoàng phát hiện mình đã gặm nhấm xương cốt chồng, còn vì một phút nghĩ sai mà làm hỏng hết, đ.á.n.h mất căn nhà ở huyện thành, tương lai của con, và cả thể diện của chính mình.

 

Bộ đội còn có người nhà đồng hương biết cô ta tới đây, chuyện này không tránh khỏi sẽ truyền về quê. Đến lúc đó một góa phụ mang theo con trai trở về nông thôn sinh sống, đám người lắm mồm vốn đã ghen ghét cô ta, lần này sẽ chọc nát cột sống cô ta mất.

 

Tiền cưới vợ cho con sau này cũng chưa tích cóp được đồng nào.

 

Cô ta là người nơi khác gả về nông thôn, thuộc về người họ khác.

 

Sau khi bố mẹ chồng c.h.ế.t, ruộng đất trách nhiệm của cô ta bị người ta chiếm đoạt, cầu đến trước mặt Đoàn trưởng Cố, anh từng là lãnh đạo của chồng, vì thế mới giúp đỡ xin đặc phê nhà ở huyện thành, tiện cho con cái đi học sau này, cũng tránh phải giao tiếp với đám người ở vùng khỉ ho cò gáy.

 

Hiện tại trở về đất cũng không có, một tháng hai mươi đồng tiền tuất và một gian nhà đá rách nát không cửa sổ, cô ta và Điều Nhi sống thế nào đây.

 

Đỗ Tiểu Quyên lập tức quỳ xuống đất, hung hăng tự tát vào mặt mình, cầu xin Vương hội trưởng: "Cầu xin ngài, tôi không thể về nông thôn được. Hãy cho tôi ở lại huyện thành đi."

 

Vương hội trưởng nói: "Nhà ở huyện thành là bộ đội đặc biệt chiếu cố cô, hiện giờ thấy cô cũng không biết quý trọng cảm ơn, tự nhiên phải thu hồi."

 

Đỗ Tiểu Quyên hai tay thay phiên tự tát mình, tiếng bốp bốp vang lên, cô ta đi bằng đầu gối tới trước mặt Vương hội trưởng, ôm chân bà nói: "Tôi sẽ xin lỗi đồng chí Hương Chi, xin lỗi cô ấy, có thể phê bình tôi, có thể đấu tố tôi, cầu xin cô ấy tha thứ cho tôi."

 

"Muộn rồi." Vương hội trưởng cười nhạt nói: "Chỉ sợ cả đời này cô cũng sẽ không gặp lại cô ấy nữa đâu."

 

Nếu không phải dẫm đạp lên t.h.i t.h.ể chồng, loại người như Đỗ Tiểu Quyên làm sao có thể tiếp xúc được với bọn họ.