Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 123: Tiểu Hoa Yêu Đi Bơi Cùng Đoàn Trưởng Cố



 

Sau khi lệnh cấm biển được gỡ bỏ vào tháng Năm, trên bàn ăn của mỗi gia đình lại có thêm vô vàn món hải sản phong phú. Đây là món quà tuyệt vời từ đại dương, cũng là món khoái khẩu mà tiểu hoa yêu thích ăn nhất.

 

Xưởng đóng tàu của quân đội sắp tới sẽ bàn giao một con tàu cho địa phương sử dụng, hôm nay Cố Văn Sơn định qua đó để kiểm tra bước cuối cùng.

 

Anh đội chiếc mũ quân đội lên đầu tiểu hoa yêu, cô vợ nhỏ quyến rũ bị luồng chính khí áp chế, trông lại có thêm vài phần đứng đắn. Cô vươn tay sờ sờ chiếc quân huy, chẳng thấy có phản ứng gì, chỉ là linh lực của cô vẫn bị áp chế, đúng là kỳ lạ thật.

 

Vừa ra khỏi cửa, cô không khỏi thầm cảm tạ chiếc mũ quân đội này. Ánh mặt trời đã bắt đầu ch.ói chang, cô híp mắt lẽo đẽo theo sau lưng Cố Văn Sơn đi về phía chiếc xe máy 750.

 

Thẩm Hạ Hà cũng vừa ra ngoài tiễn Mạnh Tuế Ninh đi làm. Cô ấy là một quân tẩu toàn thời gian ở nhà nội trợ, kiểu người chiếm đại đa số trong quân khu. Nhìn thấy Hương Chi, cô ấy liền lên tiếng chào hỏi: “Sớm nha, hai người đi làm sớm thế.”

 

Ban đầu Hương Chi chưa hiểu ý của cô ấy, rõ ràng là sắp muộn giờ rồi, sớm sủa cái nỗi gì. Cố Văn Sơn kéo nhẹ tay áo cô dắt đi, cô bèn gật đầu chào Thẩm Hạ Hà một cái rồi ngồi vào thùng xe bên cạnh, lúc này mới giật mình thốt lên: “Cậu ấy đang trêu chọc hai chúng ta đấy à?!”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên, cái người này thật là... Rõ ràng hôm qua cô bị bế sang phòng cho khách ngủ, chứ đâu phải do Cố Văn Sơn không được. Chồng cô là được nhất đấy nhé!

 

“Đến Bộ phận Xanh hóa của hậu cần rồi này, thưa chủ hộ.” Cố Văn Sơn xoa xoa cái đầu nhỏ của Hương Chi. Tiểu hoa yêu thích nước thích nắng, mấy ngày nay ngày nào cũng vui vẻ hớn hở, hiếm khi thấy cô xị cái mặt nhỏ ra thế này.

 

“Tan làm em còn đi bơi nữa, chúng ta ăn cơm ở nhà ăn luôn nhé?” Hương Chi vỗ vỗ chiếc túi vải thêu hình quả anh đào, bên trong căng phồng lên, hóa ra là đựng hộp cơm.

 

“Được, sáu giờ anh qua đón em đi nhà ăn nhỏ.” Cố Văn Sơn ngồi trên chiếc xe máy 750, đưa tay nhéo nhẹ má cô: “Đừng có hơi tí là trợn trắng mắt lên thế.”

 

“Tại sao lại không được chứ?” Tiểu hoa yêu chu môi kháng nghị. Đây là một trong số ít những cách xả giận của cô mà.

 

“Trợn nhiều đau mắt đấy, em cứ mách ba nuôi đi, ba nuôi chắc chắn sẽ giúp em trút giận.” Cố Văn Sơn vẫn còn nhớ rõ vụ l.ừ.a đ.ả.o dầu mè dạo trước, anh thừa hiểu Chu tiên sinh thiên vị con gái nuôi đến mức nào, thế nên rất yên tâm mà dặn dò: “Ba ước gì có thể ra mặt giúp em đấy.”

 

Dạo gần đây Chu tiên sinh rất hay chạy đến Hoa Cốc. Cố Văn Sơn mới biết, hóa ra nếu không có cơ duyên xảo hợp nhất định thì người thường không thể vào được Hoa Cốc. Từ khi có được tin tức của vợ, ông cứ dăm bữa nửa tháng lại đến Hoa Cốc tìm bà. Đã lớn tuổi như vậy rồi mà ông vẫn tự mình lái xe đi đi về về, chẳng hề than mệt mỏi, ngược lại còn vui vẻ không biết chán.

Nga

 

“Em biết rồi.” Hương Chi thò đầu ngó nghiêng xung quanh một hồi, bỗng nhiên sán lại gần Cố Văn Sơn, thơm "chụt" một cái rõ kêu lên khuôn mặt tuấn tú của anh: “Chồng em là lợi hại nhất đó nha.”

 

Cố Văn Sơn vốn chẳng để bụng lời Thẩm Hạ Hà nói, anh cũng không cần thiết phải chứng minh bản lĩnh của mình với một nữ đồng chí khác. Nhưng hiển nhiên là cô vợ nhỏ đã ghim câu nói đó vào lòng, đang lên tiếng bất bình thay cho anh đây mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cố Văn Sơn thường xuyên bị những lời ngon tiếng ngọt của cô dỗ dành đến mức trái tim mềm nhũn. Trên đường đi bộ về phía tòa nhà văn phòng, anh vẫn luôn thầm nghĩ Hương Chi chính là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời ban tặng cho mình. Cô đã trao cho anh sinh mệnh thứ hai, dạy anh biết cách yêu thương một người. Sự trân trọng và xót xa này không hề nhạt phai theo cuộc sống hôn nhân thường nhật, mà ngược lại, ngày càng trở nên sâu đậm hơn.

 

Tan làm, sau khi đón tiểu hoa yêu đến nhà ăn nhỏ, anh cẩn thận gỡ từng chiếc xương cá cho cô, lẳng lặng nghe cô lải nhải kể dăm ba chuyện vặt vãnh của các đồng chí mượn hoa, trong ánh mắt tràn ngập ý cười dịu dàng.

 

Vưu Tú phải chấm bài thi cuối kỳ nên sẽ đến bể bơi công nhân viên chức muộn một chút. Cũng may hôm nay Cố Văn Sơn không bận, anh bèn đưa tiểu hoa yêu về nhà lấy đồ bơi rồi cùng nhau đến bể bơi.

 

Người xếp hàng vẫn khá đông, nhưng chị gái soát vé vừa liếc mắt một cái đã nhận ra ngay cặp đôi xuất chúng Hương Chi và Cố Văn Sơn. Hai người tựa như kim đồng ngọc nữ đứng giữa đám đông, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng uy áp của người làm lãnh đạo tỏa ra từ Cố Văn Sơn cùng với danh tiếng "hay trợn trắng mắt" vang xa của tiểu hoa yêu khiến mọi người không tự chủ được mà giữ một khoảng cách nhất định với họ.

 

Hôm nay Hương Chi mặc chiếc váy bơi mà Cố Văn Sơn nhờ người mua từ nước ngoài về. Bộ này tính ra còn kín đáo hơn cả bộ lần trước, nhưng lại ăn điểm ở chỗ kiểu dáng rất Tây và đẹp mắt.

 

Cổ áo bẻ làm bằng vải voan trắng xuyên thấu, thân áo họa tiết kẻ caro đỏ trắng in hình hoa tường vi. Ô trắng in hoa tường vi đỏ, ô đỏ lại in hoa tường vi trắng. Chiều dài váy nằm trên đầu gối, trông giống hệt một chiếc chân váy bình thường, được may bằng chất liệu vải mỏng nhẹ, thoáng khí, không thấm nước và khô rất nhanh.

 

Mỗi khi có gió thổi qua, tà váy bay bay để lộ ra bên trong là một chiếc quần đùi... cũng họa tiết kẻ caro nốt. Trong ngoài toàn là ô vuông, nhìn nhiều chỉ tổ hoa mắt ch.óng mặt. Đoàn trưởng Cố đúng là đã hao tâm tổn trí vì chuyện này mà.

 

Tiểu hoa yêu rất thích nước. Dưới sự chỉ dạy tận tình của Cố Văn Sơn, cô đã có thể bơi được ba đến năm mét mà không cần lấy hơi. Không lấy hơi là vì cô bơi giỏi sao? Không hề, là vì cô vẫn chưa học được cách thở dưới nước đấy chứ.

 

Mỗi lần ở dưới nước, cứ nhìn thấy mấy cái m.ô.n.g đủ màu sắc rực rỡ bơi qua bơi lại là cô lại buồn cười, thế cho nên khóa học bơi lội chẳng tiến bộ được bao nhiêu. Nhưng cô vẫn chơi đùa không biết mệt, chỉ đơn giản là vì cô thích nước.

 

Hôm qua Cố Văn Sơn hành hạ khiến eo cô bủn rủn, chân tay vô lực, hôm nay xuống nước vận động một chút, cô liền cảm thấy chỗ đó có hơi không thoải mái.

 

“Sao tự dưng lại lườm anh thế?” Cố Văn Sơn đứng cách cô một bước chân, trông hệt như một quý ông lịch thiệp và khắc kỷ, phảng phất như cái người đêm qua hung hăng ức h.i.ế.p tiểu hoa yêu căn bản không phải là anh vậy.

 

Vì muốn tiểu hoa yêu "ăn" mình cho t.ử tế, anh còn nhường luôn vị trí bên trên cho cô, dẫn đến việc hôm nay eo của tiểu hoa yêu đặc biệt nhức mỏi, cảm giác khó chịu lại càng mãnh liệt hơn.

 

Hương Chi không trả lời anh, ánh mắt cô đã bị một người ở phía xa thu hút. Cố Văn Sơn nhìn theo tầm mắt của cô, ánh mắt tức khắc lạnh lẽo hẳn đi.

 

Quách Quan Vũ không biết đang dẫn theo cậu bé nhà ai, tay kẹp một chiếc lốp xe màu đen làm phao bơi, đang đi về phía khu vực dành cho trẻ em. Chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm dán c.h.ặ.t vào người, để lộ ra cơ bụng săn chắc. Cậu ta gài kính râm lên đỉnh đầu, đang cúi xuống nói chuyện với cậu bé, đôi mắt hoa đào ngập tràn ý cười rạng rỡ.