“Không phải chuột đâu, là ruồi bọ thôi. Đã ngất xỉu rồi.” Gã đàn ông đ.á.n.h người ở phòng bên cạnh phủi tay đi ra, nhìn thấy Hương Chi đứng ở cửa, trong mắt lộ ra vẻ kinh diễm và tham lam.
Hắn chỉ tay vào chậu nước, Tào Hương Cầm mỉm cười gật đầu.
Gã đàn ông đi ra khỏi lều, chờ Tào Hương Cầm dùng t.h.u.ố.c mê đ.á.n.h gục người.
Tào Hương Cầm bưng chậu nước lại, đưa đến trước mặt Hương Chi nói: “Đi lâu như vậy cũng nóng rồi, nhìn xem mặt mày bẩn hết rồi kìa, mày rửa mặt đi, tao đi nấu cơm cho mày ăn.”
Hương Chi mặt vô cảm nhìn chậu nước bẩn thỉu: “Tôi không rửa.”
Tào Hương Cầm biết cô sẽ như vậy, đặt chậu nước sang một bên, vắt khô cái giẻ lau còn không bằng cái khăn mặt, định tự mình lau cho Hương Chi.
Đúng lúc này, phòng bên cạnh truyền đến tiếng kêu cứu: “Cứu mạng!”
Hương Chi lập tức đứng dậy, bị Tào Hương Cầm chặn lại: “Mày làm gì đấy?”
Hương Chi đẩy mạnh cô ta ra: “Đừng cản tôi!”
Đến khu lều trại này rồi, Tào Hương Cầm chẳng còn gì phải sợ, khu vực này nếu có người lạ xuất hiện, mọi người đều sẽ để ý. Không có ai là kẻ hiền lành cả, trên người ai cũng cõng vài tiền án tiền sự.
Cô ta gắt gao chặn Hương Chi lại, trong tay cầm cái khăn mặt muốn bịt lên mũi miệng cô, miệng hét lớn: “Mau tới giúp tao trói nó lại!”
“Tới đây! Để tao thu thập nó!” Gã đàn ông bên ngoài lên tiếng, lập tức định xông vào!
Tào Hương Cầm và Hương Chi vật lộn với nhau, nếu gã kia vào được, chắc chắn Hương Chi sẽ không có kết quả tốt.
Tuy nhiên Tào Hương Cầm đã bị ma túy làm rỗng cơ thể, đ.á.n.h không lại Hương Chi, ngược lại bị Hương Chi cưỡi lên người khống chế cánh tay. Tào Hương Cầm điên cuồng gào thét: “C.h.ế.t hết rồi à! Mau tới đây! Đừng để nó chạy thoát!”
Lúc này, một giọng nói khàn khàn từ một phòng đơn khác vang lên: “Tới đây tới đây, vừa mới xong việc giục cái gì.” Tiếp theo còn có tiếng phụ nữ c.h.ử.i bới, không biết có phải do tiền nong không sòng phẳng hay không.
Bọn họ mở cửa, vừa xốc lại quần áo định ra hỗ trợ, ai ngờ bên ngoài lều ập đến một đám chiến sĩ và công an cầm v.ũ k.h.í, quân cảnh phối hợp bao vây toàn bộ khu vực này!
“Không được nhúc nhích!”
Theo tiếng quát lớn, nam nữ vừa mới bước ra sợ đến mức chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất. Còn có ông già nghiện ngập đẩy cửa phòng lăn ra ngoài, nằm co giật trên mặt đất.
Hương Chi nhanh nhẹn bò dậy từ dưới đất, quay đầu chạy ra ngoài.
Tào Hương Cầm ngây người nhìn Mụ Tư và gã đàn ông bị còng tay, cùng những kẻ không rõ lai lịch khác trong khu vực, cô ta biết sự việc đã bại lộ, vớ lấy con d.a.o phay trên bàn định c.h.é.m vào lưng Hương Chi!
“Tao mà không sống được thì mày cũng đừng hòng sống tốt!” Tào Hương Cầm lao tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hương Chi nghe thấy Kinh Nhi hét lên phía sau: “Chị dâu cẩn thận!” Cậu ta vung tay định b.ắ.n ra một đạo bạch quang tấn công Tào Hương Cầm.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Quách Quan Vũ không biết từ xó xỉnh nào lao ra, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy lưỡi d.a.o phay đang giơ cao, mu bàn tay bị cứa rách chảy m.á.u.
Hắn không hề để ý, mạnh mẽ hất văng Tào Hương Cầm ra, cô ta lăn lộn trên mặt đất, lập tức bị các chiến sĩ xông vào khống chế.
Tào Hương Cầm bị còng tay quặt ra sau lưng, quỳ trên mặt đất tóc tai rũ rượi, gào thét khản cả giọng: “Các người dựa vào cái gì mà bắt tôi! Các người nên bắt nó, nó không phải là người!”
Sao cô ta biết được?
Bước chân Hương Chi khựng lại, nhất thời không biết làm sao cho phải.
“Nó không phải là người, Hương Chi không phải là con người đâu!”
Trong đám đông, Vưu Tú và Thẩm Hạ Hà chen đến bên cạnh cô, còn chưa kịp an ủi Hương Chi, Thẩm Hạ Hà nghe thấy Tào Hương Cầm cứ lặp đi lặp lại câu gào thét đó, liền sấn tới, túm tóc Tào Hương Cầm tát liên tiếp bốn cái, miệng giận dữ quát: “Mày c.h.ử.i ai đấy! Tao thấy mày mới không phải là người!”
Ngay sau đó Kinh Nhi và mọi người lôi Tào Hương Cầm áp giải ra ngoài, Kinh Nhi miệng cũng lẩm bẩm: “Dám mắng chị dâu tôi, cô đúng là phát bệnh rồi.”
“...” Hương Chi và Vưu Tú nhìn nhau, mím môi không nói. Vưu Tú đưa tay sờ sờ đỉnh đầu và sau gáy cô, thở phào nhẹ nhõm.
Hương Chi đi đến căn phòng trong cùng, mở chốt cửa, hai thiếu nữ tuổi trăng tròn thoi thóp ngã vào lòng cô. Hương Chi lập tức cởi áo khoác len mặc cho một người.
“Hu hu hu, cứu chúng em với, cầu xin các chị đưa chúng em đi.”
“Hai đứa em là học sinh trường Y tế, bị bọn họ lừa đến đây, cầu xin các chị thả chúng em ra...”
Vưu Tú cũng cởi áo khoác thu đông khoác cho người còn lại: “Trời ơi, đúng là súc sinh mà, lũ súc sinh này!”
Lão Trương dẫn đội lục soát kỹ lưỡng trong lều, phát hiện một lượng lớn chất cấm, một xấp giấy tờ tùy thân giả, cùng một số loại t.h.u.ố.c cần xét nghiệm và dây thừng, xích chân...
Tào Hương Cầm ở bên ngoài căm tức nhìn Hương Chi, quan điểm đạo đức của cô ta đã hoàn toàn sụp đổ, vừa rồi còn gào thét c.h.ử.i bới, lúc này bị bịt miệng vẫn không ngừng giãy giụa.
Hương Chi vỗ vỗ bụi trên tay, vừa định sử dụng linh lực thì phát hiện trong bụng nhỏ có một luồng linh lực khác đang tán loạn. Cô cảm thấy mình cần phải liên lạc với cái loa phóng thanh Dã Sơn Anh kia một chút.
Hương Chi căn bản không thèm để ý ánh mắt ghen ghét vặn vẹo của Tào Hương Cầm. Khi cô đi lướt qua Tào Hương Cầm, cô ta bỗng nhiên ngã vật xuống đất, tay chân run rẩy, miệng sùi bọt mép.
Nga
Cô ta không ngừng lăn lộn, vươn một cánh tay chỉ vào Mụ Tư, nghẹn ngào nói: “Cho tôi, cho tôi một hơi...”
Mụ Tư cẩn thận cả đời, không ngờ nhất thời bị mỡ heo che tâm, già rồi còn phải đeo còng số tám. Bà ta nhổ toẹt xuống đất, căm hận mắng: “Mày nửa đời sau có phúc mà hưởng! Đồ ngu xuẩn, tao đúng là bị mày hại c.h.ế.t rồi.”