Tần lão tiên sinh bước đi như bay, lướt qua ngay bên cạnh hai ba con hờ.
Nhìn theo bóng lưng ông ấy rời đi, Hương Chi khô khan lên tiếng: “Ba à, ba có thể dẹp luôn cái chỗ này đi được không?”
Nga
“Ừm... Ý kiến này cũng được đấy.” Khóe môi Chu tiên sinh giật giật, bắt đầu thấy hối hận vì đã đưa cho ông lão kia năm đồng.
Hương Chi gãi gãi đỉnh đầu. Chu tiên sinh vẫy tay gọi cô bước tới, ông cũng đưa tay sờ thử một vòng trên đầu cô, sau đó bảo cô thắt c.h.ặ.t lại chiếc khăn trùm đầu hình tam giác thêm chút nữa.
“Con gái ngoan, hôm nào ba dẫn con đi mua mấy cái khăn màu sắc đẹp hơn nhé?”
“Dạ.”
Ra khỏi trạm y tế, các thành viên của Gia ủy hội cũng chuẩn bị ra về. Mọi người tốp năm tốp ba tản ra, hướng về phía nhà ăn hoặc đi thẳng về nhà.
Lướt mắt qua đám đông, Hương Chi chợt nhìn thấy Thẩm Hạ Hà từ xa đang dẫn theo hai đồng chí công an, tay chỉ về phía cô. Vẻ mặt bọn họ vô cùng khẩn trương và nghiêm túc, nhìn dáng vẻ có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó.
Chu tiên sinh lập tức bước lên che chắn trước mặt cô, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía đám người kia.
Trong khu bộ đội rất hiếm khi có sự xuất hiện của các đồng chí công an. Thông thường, nếu có chuyện gì xảy ra, nội bộ quân khu sẽ tự giải quyết, không đến mức phải nhờ chính quyền địa phương can thiệp vào chuyện của quân đội. Trừ phi đó là chuyện tày đình không thể ém nhẹm được nữa.
Mấy người bên Gia ủy hội thấy vậy cũng dừng bước, tò mò ngoái đầu nhìn sang bên này.
Vương Ái Hoa đang mải nói chuyện với Phùng Diễm, thấy cảnh này cũng khựng lại, lo lắng lẩm bẩm: “Đồng chí Hương Chi chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?”
Chẳng cần bà ấy phải nói, Phùng Diễm cũng đang lo sốt vó. Sắp tới ngày Quốc khánh mùng một tháng mười rồi, nếu người nhà quân nhân mà xảy ra chuyện gì, thì mấy người trong Gia ủy hội bọn họ xác định là mất ăn mất ngủ dịp lễ này luôn.
“Con quen bọn họ.” Hương Chi nhìn kỹ lại, nhận ra người đi theo sau Thẩm Hạ Hà chính là đồng chí công an họ Trương và một người khác trông rất quen mắt. Cô chủ động bước tới đón, khách khí hỏi: “Anh Trương, sao các anh lại tới đây thế?”
Nhắc đến cuộc thẩm vấn đêm qua, vẻ mặt Lão Trương vẫn rất nghiêm nghị, nhưng giọng điệu lại nhẹ nhõm hơn hẳn: “Chúng tôi tới đây để thông báo cho cô một tiếng. Vụ án này sau khi Cục Cảnh sát thành phố tiếp nhận đã được báo cáo thẳng lên Sở Cảnh sát tỉnh. Qua một đêm thức trắng thẩm vấn, chúng tôi phát hiện trong đám đó có hai tên buôn ma túy, hai tên bán t.h.u.ố.c phiện, cùng với mười sáu con nghiện. Trên lưng bọn chúng đều cõng đầy tội danh, từ đ.á.n.h nhau, cướp bóc, bắt cóc cho đến tống tiền, chuyện xấu xa nào cũng dám làm!”
Hương Chi hít hà một hơi lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng hỏi: “Vậy hai cô gái kia không sao chứ ạ?”
Nói đến đây, Lão Trương nở nụ cười đầy may mắn: “Nhờ giải cứu kịp thời nên hai cô ấy không phải chịu thêm tổn thương nào khác. Hơn nữa, việc tóm gọn được cả một sòng bạc ngầm ngay trên địa bàn của chúng ta cũng coi như là một chiến công xuất sắc để chào mừng ngày Quốc khánh.”
“Vậy thì tốt quá rồi.” Gương mặt Hương Chi bừng sáng, cười tươi như một đóa hoa: “Thế còn Tào Hương Cầm thì sao ạ?”
“Cô ta lên cơn nghiện nên đã được chuyển từ trại tạm giam sang trại cai nghiện rồi. Cô ta còn dính líu đến tội tống tiền và bắt cóc, chứng cứ vô cùng xác thực, phen này ít nhất cũng phải bóc lịch mười năm, không chạy đi đâu được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Từ nay về sau cô ta không thể làm hại con được nữa rồi.” Chu tiên sinh tán thưởng vỗ vỗ lên vai Hương Chi, mọi sự quan tâm đều thể hiện qua hành động không lời ấy.
Vương Ái Hoa và Phùng Diễm đứng cách đó không xa nghe rõ mồn một, cả hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Lão Trương lại quay sang nói với Hương Chi: “Lần này tới đây là để thông báo cho cô hai việc. Việc thứ nhất là sắp tới chắc phải phiền cô lên Cục Cảnh sát thành phố một chuyến, có vài biên bản lời khai cần cô bổ sung chi tiết hơn. Còn việc thứ hai...”
Anh ta không nhịn được mà bật cười: “Là lãnh đạo Cục Cảnh sát thành phố biết cô đã một mình dấn thân vào nguy hiểm, góp công lớn giúp chúng tôi tóm gọn ổ nhóm này. Kết hợp với thành tích dũng cảm chiến đấu với bọn buôn người trước đây của cô, cấp trên đã quyết định đệ đơn lên thành phố xin trao tặng cho cô Huân chương Chiến công hạng Ba dành cho cá nhân. Chúc mừng, chúc mừng nhé!”
Hương Chi ngơ ngác, hoàn toàn không biết cái Huân chương Chiến công hạng Ba này lợi hại đến mức nào. Ngược lại, Chu tiên sinh lại vô cùng kích động, vội vàng giải thích cho cô hiểu: “Đừng nói con chỉ là một người nhà quân nhân, ngay cả các đồng chí quân nhân hay công an thực thụ, có người phấn đấu cả đời cũng chưa chắc giành được một cái Huân chương Chiến công hạng Ba cho cá nhân đâu đấy.”
Phùng Diễm đứng cạnh Vương Ái Hoa cũng kích động không kém, lớn giọng nói: “Đây là người nhà quân nhân đầu tiên trong bộ đội chúng ta nhận được Huân chương Chiến công hạng Ba đấy! Thật tuyệt vời, dịp Quốc khánh này chúng ta nhất định phải tuyên truyền rầm rộ chuyện đại hỉ này mới được!”
Vương Ái Hoa liên tục gật đầu, trên mặt tràn ngập nụ cười rạng rỡ: “Đúng vậy, nhất định phải tuyên truyền thật tốt, Gia ủy hội chúng ta cũng được thơm lây mà.”
Chu tiên sinh vui vẻ hớn hở xen vào: “Không chỉ có một chuyện đại hỉ này đâu, vẫn còn một chuyện nữa. Tiểu Hoa nhi, ba có thể nói ra được không?”
Nếu không có lời dặn dò của Tần lão tiên sinh lúc nãy, chắc chắn bọn họ vẫn định giấu giếm thêm ba bốn tháng nữa mới công bố. Nhưng giờ đã có Tần lão tiên sinh lên tiếng bảo đảm, Chu tiên sinh cảm thấy đây chính là thời cơ tốt nhất để nói ra, vừa để mọi người cùng chung vui với con gái mình, vừa tạo thành một màn song hỷ lâm môn.
Thẩm Hạ Hà tò mò bước tới kéo cánh tay Hương Chi, hỏi: “Chi Chi, cậu còn có chuyện vui gì mà tớ không biết thế?”
Hương Chi ghé sát vào tai cô bạn thân, thì thầm thật nhanh một câu.
Thẩm Hạ Hà nghe xong thì sững sờ trong giây lát, ngay sau đó liền ôm chầm lấy Hương Chi, vui sướng đến mức suýt thì nhảy cẫng lên!
Phùng Diễm tính tình bộp chộp, vội vàng hỏi: “Sao thế? Rốt cuộc là có chuyện vui gì vậy?”
Chu tiên sinh chắp tay sau lưng đi qua đi lại hai bước, hoàn toàn không giấu nổi nụ cười đắc ý trên khóe môi: “Con gái ngoan sắp sinh cho tôi một đứa cháu gái bụ bẫm rồi!”
Vương Ái Hoa vỗ đùi cái đét: “Ây da, hai đứa nó mới kết hôn chưa đầy một năm đúng không? Thuận lợi quá, thật sự là quá thuận lợi rồi! Tốt quá đi mất!”
Trong đám đông, mấy người nhà quân nhân như Tiểu Ngũ, Lý Hiểu Quyên cũng chen tới, ríu rít chúc mừng, ai nấy đều vui lây với Hương Chi.
Tiểu Ngũ không nhịn được mà trêu chọc: “Giỏi thật đấy, sao em cứ toàn làm ra mấy chuyện lớn thế hả? Quả này đúng là song hỷ lâm môn rồi, hôm nào Đoàn trưởng Cố trở về, không biết anh ấy sẽ vui sướng đến mức nào nữa!”
Hương Chi đứng bẽn lẽn tại chỗ, bàn tay nhỏ bé khẽ xoa xoa bụng, ngượng ngùng đón nhận những lời chúc phúc chân thành từ mọi người.