Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 172: Món Ngon Của Chị Thẩm Và Chân Tướng Hoa Thần Hiển Linh



 

“Tớ còn chần chút lá củ cải non, ăn ngấy có thể chấm nước sốt ăn cho đỡ ngán.” Thẩm Hạ Hà nếm thử độ mặn nhạt, lại rưới thêm nửa muỗng xì dầu, thần sắc rất chuyên chú.

 

Hương Chi ngửi thấy mùi thơm đã ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, giúp Thẩm Hạ Hà bóc tỏi.

 

Vưu Tú thấy cô ở trong nhà còn quấn khăn trùm đầu tam giác, cười trộm.

 

“Rau cần nước đâu? Tú Tú, giúp tớ rửa một chút, tớ muốn rắc lên móng heo.”

 

Hương Chi và Vưu Tú đồng thanh hô lên: “Tớ không muốn ăn rau cần nước!”

 

Thẩm Hạ Hà từ phòng bếp ló đầu ra: “Thật sự không bỏ sao? Thực đơn của mẹ đấy nhé.”

 

Thực đơn của mẹ?!

 

Hương Chi và Vưu Tú lại lần nữa đồng thanh hô: “Bỏ bỏ bỏ! Cần thiết phải bỏ!”

 

Nói xong Vưu Tú chạy vào phòng bếp đi rửa rau cần nước.

 

Thẩm Hạ Hà thần sắc chuyên chú làm xong món móng heo hầm đậu nành này, màu sắc nâu đỏ bóng loáng, còn có cảm giác mềm mại tan ngay trong miệng, hơn nữa rau cần nước xanh non, phối với hương thơm của đậu nành, vừa mới lên bàn đã làm Hương Chi thèm đến nuốt nước miếng ừng ực.

 

“Ngon quá, đều không cần nhai, mút một cái là tan hết.” Hương Chi ăn đến cái miệng nhỏ bóng nhẫy, hưng phấn nói: “Ngày mai còn muốn ăn nữa.”

 

Vưu Tú là một kẻ biết ăn nhưng không biết làm, bữa móng heo này béo mà không ngán, không có mùi hôi, ăn đến mức cô ấy liên tục khen ngợi: “So với đầu bếp Lưu làm đều ngon hơn, đặt ở tiệm cơm nhân dân bán, khẳng định cũng có thể thành món tủ.”

 

Thẩm Hạ Hà không ăn bao nhiêu, xem các cô ăn ngon lành, trong lòng phi thường thỏa mãn: “Mẹ tớ trước kia làm bảo mẫu cho nhà giàu, bà ấy biết làm rất nhiều món ngon. Đồ bổ mẹ chồng cậu mang tới, tớ quay đầu hỏi một câu là đều có thể làm cho cậu ăn.”

 

Hương Chi kích động nói: “Cậu thật là có một người mẹ tốt a! Quá hâm mộ!”

 

Mẹ hờ nhà cô, chính là cái Loa Phường.

 

Vưu Tú cũng hâm mộ nói: “Nếu mẹ tớ có tay nghề như vậy, tớ khẳng định phải nặng 200 cân rồi.”

 

Thẩm Hạ Hà cười cúi đầu xuống, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Kỳ thật trước kia cô ấy cũng từng nói với người khác chuyện mẹ mình từng làm bảo mẫu cho người ta, tuy rằng đã giải phóng, nhưng luôn có người cảm thấy kém một bậc, còn sẽ nói chút lời khó nghe.

 

Các cô biểu hiện như vậy, kỳ thật nằm trong dự đoán của Thẩm Hạ Hà, ai bảo các cô là chị em tốt đâu.

 

Vưu Tú ăn cơm xong, chủ động đi vào thu dọn phòng bếp rửa bát.

 

Hương Chi ngồi không yên, nằm trên sô pha lập tức muốn ngủ gật, bị Thẩm Hạ Hà đuổi vào phòng cho khách ngủ trưa: “Tớ về nhà làm nhân tam tiên, buổi tối Tú Tú cậu qua đây ăn bánh bao lớn nhân tam tiên, tớ bỏ cả miến và tôm nõn!”

 

“Được a!” Vưu Tú rửa xong đồ, nhìn thời gian nói: “Vậy buổi tối tớ lại qua, ngày mai trường học bọn tớ phát phiếu trứng gà, tớ lãnh xong trực tiếp đưa qua đây chúng ta cùng nhau ăn.”

 

“Được.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Vưu Tú đi, Hương Chi ở trong phòng cho khách rất nhanh chìm vào mộng đẹp.

 

Thẩm Hạ Hà về đến nhà hạ quyết tâm đập bốn quả trứng gà vào bát, chuẩn bị xào.

 

Ngày thường cô ấy tự mình làm chỉ nỡ bỏ một quả trứng, xào xong hận không thể dằm nát ra làm nhân.

 

Thẩm Hạ Hà ở nhà mình leng keng băm nhân, bóc tôm nõn, hết thảy đều chuẩn bị xong xuôi lúc này mới đi sang nhà Hương Chi.

 

Cô ấy mới ra cửa không khóa trái, tiện cho Hương Chi ngủ dậy có thể trực tiếp đi vào.

 

Chờ cô ấy ở bên này ủ bột xong, cân nhắc Hương Chi hẳn là đã dậy, đi vào phòng cho khách định gọi cô.

 

“Ông trời ơi...”

 

Hương Chi nằm trên chiếc giường phủ đầy cành hoa, trên đầu cài một vòng hoa sơn chi pháp liên thánh khiết mỹ lệ, đang nằm sướng trong biển cánh hoa mà ngủ say.

 

Toàn bộ khung cảnh xa hoa lộng lẫy, phảng phất như ở trong mơ.

 

Chân Thẩm Hạ Hà mềm nhũn, thịch một tiếng quỳ rạp xuống đất.

Nga

 

“Chi Chi...”

 

Cô ấy chống tay xuống đất, bò đến trước giường Hương Chi, vươn tay run rẩy dụi dụi mắt, khiếp sợ đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài. “Đây là... Đây là Hoa Thần nương nương hiển linh?”

 

Cô ấy cả ngày ở bên kia lén lút cầu Bồ Tát ban con, đối với chuyện này bán tín bán nghi. Nhìn thấy trong giấc ngủ của Hương Chi không ngừng toát ra những nụ hoa đang nở rộ, bỗng nhiên chắp tay trước n.g.ự.c, lẩm bẩm hy vọng Hoa Thần nương nương ban cho cô ấy một đứa con.

 

“Hoa Thần nương nương hiển linh a, cầu cho con một đứa con đi, con trai con gái đều được...”

 

Cô ấy cẩn thận ngửi ngửi mùi hương trong nhà, giống hệt hương thơm thoang thoảng trên người Hương Chi. Vốn dĩ đang bận rộn mệt mỏi, ngửi xong tinh thần tỉnh táo, quét sạch mọi mệt nhọc.

 

Hơn nữa... Cô ấy rốt cuộc cũng hiểu vì sao Hương Chi lại đeo cái khăn trùm đầu tam giác quê mùa kia! Là để che đi mấy cái chồi non trên đầu!

 

“Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ a...” Bởi vì không biết Hương Chi rốt cuộc thuộc đường lối nào, Thẩm Hạ Hà đem tất cả các thần phật có thể gọi tên đều gọi một lượt.

 

Hương Chi giấc này ngủ thật sự kiên định, tay nhỏ của cô không tự chủ được mà vỗ vỗ trên bụng nhỏ, linh lực trong lòng bàn tay và bụng chiếu rọi lẫn nhau, làm cô cảm thấy đặc biệt thoải mái.

 

“Ưm... Mấy giờ rồi.” Hương Chi chậm rì rì ngồi dậy, dựa vào đầu giường nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không khỏi hô lên: “Làm sao vậy! Cậu đang làm gì thế!”

 

Bên mép giường bày một cái bàn phủ vải đỏ, bên trên cung cung kính kính thờ phụng ba quả táo, ba cái màn thầu bột mì trắng và ba quả lựu đỏ rực.

 

Thẩm Hạ Hà chắp tay trước n.g.ự.c còn đang vái, nhìn thấy Hương Chi dậy, cẩn thận từng li từng tí nói: “Muội t.ử, em tỉnh rồi à?”

 

Hương Chi cười rộ lên, nụ hoa trên cái đầu dưa đều đang run rẩy: “Sao cậu không dứt khoát dập đầu cho tớ một cái luôn đi!”

 

Thẩm Hạ Hà sau khi cơn khiếp sợ qua đi đích xác có một trận rất sợ hãi, sau lại nghĩ thông. Hương Chi nếu muốn hại cô ấy và người xung quanh thì đã sớm hại rồi, căn bản sẽ không m.ó.c t.i.m móc phổi ra kết bạn như vậy.