Nửa ngày sau, anh lái xe jeep hướng về Quân khu 114.
Đồng thời, Hương Chi đang ở nhà ấm trồng hoa.
Dã Sơn Anh nhéo mũi cô đút cô uống t.h.u.ố.c bổ, ngoài miệng còn nói: “Tao thật là kiếp trước nợ mày, tao hầu hạ mày y như hầu hạ tổ tông vậy.”
Hương Chi nằm liệt trên ghế, trên đầu không ngừng mọc nụ hoa. Những nụ hoa chớm nở đã triển khai lớn hơn, phỏng chừng không quá hai ba ngày nữa sẽ nở rộ toàn bộ.
Cô vỗ vỗ cái bụng, Chu tiên sinh ở văn phòng đối diện lập tức hát đệm: “Sao lại không phải tiểu tổ tông chứ, bà không phải cũng muốn bế cháu gái sao?”
Dã Sơn Anh cười nhạo nói: “Ông phải làm rõ ràng là cháu ngoại gái, họ Cố không họ Chu.”
Chu tiên sinh nghẹn lời, quay đầu thương lượng với Hương Chi: “Hay là con bàn với Tiểu Cố xem, sinh con trai thì theo họ Cố nhà nó, sinh con gái thì theo họ Chu của con, thế nào?”
Hương Chi nấc cụt vì t.h.u.ố.c đắng, không tình nguyện nói: “Vốn dĩ... Ợ... Con cũng đâu có họ Chu. Ợ... Con không đến nỗi...”
Chu tiên sinh oán trách liếc nhìn cô một cái, đứng dậy pha cho cô con gái hờ một túi sữa mạch nha vị sữa, ân cần nói: “Đứa nhỏ ngốc, nói lời ngốc nghếch gì thế. Con họ Chu, sau này con của con cũng họ Chu, đại quân nhà họ Chu chúng ta đời đời vô cùng tận cũng.”
Hương Chi nhấp một ngụm, áp xuống vị nước t.h.u.ố.c chua xót, thất học nói: “Thẹn? Con họ Chu vì cái gì muốn thẹn? Nếu là thẹn, con liền không họ, con cùng ——”
“Cùng cái thằng nhóc thúi kia họ có phải không? Ta liền biết con tà tâm bất t.ử.” Chu tiên sinh đau lòng vô cùng, sâu kín nói: “Quả nhiên a, con gái gả chồng như bát nước đổ đi a.”
“Loa Phường bồi ông, ông còn không thỏa mãn nha?” Hương Chi nhìn đồng hồ quả quýt trên tường nói: “Chị em tốt của con sắp tới đón con rồi, lãnh đạo ơi tôi yêu cầu về sớm nửa tiếng.”
“Lãnh đạo phê chuẩn, tình huống đặc thù đối đãi đặc biệt.” Chu tiên sinh đã nghe được bên ngoài tiếng nói chuyện của Vưu Tú và Thẩm Hạ Hà, xua xua tay nói: “Hai đứa nó đối với con thật đủ ý tứ.”
Hương Chi đắc ý nói: “Đương nhiên rồi, ai kêu con cũng đủ ý tứ đâu.”
Cô đang định lôi cái khăn trùm đầu tam giác màu hồng phấn ra, Chu tiên sinh vội đứng lên lấy từ trong tủ ra cái mũ len và mũ da có vành mới mua: “Con chọn một cái đi.”
Hương Chi nhìn đống len sợi ngũ sắc sặc sỡ và cái mũ da đen sì, dẩu cái miệng nhỏ lo chính mình đội khăn trùm đầu tam giác lên nói: “Đều không đẹp bằng khăn trùm đầu Cố Văn Sơn mua.”
Khóe môi Chu tiên sinh run rẩy: “Nó cam tâm tình nguyện mua cho con?”
Hương Chi quét hạt dưa, kẹo xốp Đại Hà, truyện tranh trên mặt bàn vào trong ngăn kéo, vác túi vải buồm màu xanh lục vừa mở cửa vừa nói: “Vâng, anh ấy còn bảo lấy cả màu xanh lục, màu hoa hồng và màu vàng kim nữa, con trưởng thành rồi không tiêu pha bốc đồng, nên cũng không lấy.”
Dã Sơn Anh nghe không nổi nữa, thấp giọng nói với Chu tiên sinh: “Tiểu Cố là thật sự bị mỡ heo che tâm trí rồi.”
Hương Chi mặc kệ bọn họ nói thầm cái gì, khoái hoạt vui sướng mở cửa tan tầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vưu Tú và Thẩm Hạ Hà hai người vây quanh cô kiểm tra cái đầu dưa, tựa như tả hữu hộ pháp, canh phòng nghiêm ngặt đón Hương Chi tan tầm về nhà.
Trước khi ăn cơm, Cố Văn Sơn về đến nhà, mua sắm không ít thứ tốt, bày đầy phòng khách. Đồ dùng cho mẹ và em bé tương lai đều có đủ, Vưu Tú và Thẩm Hạ Hà nhìn mà chép miệng liên tục.
Nga
Cơm nước xong, sau khi các cô rời đi, Cố Văn Sơn bế cô vợ nhỏ đặt lên ghế đẩu trong phòng tắm, bồn tắm đã xả đầy nước ấm.
Anh ngồi xổm trước mặt cô vợ nhỏ, giúp cô cởi quần áo, đặc biệt chú ý để riêng đồ lót và tất trắng ra, dùng nước giặt trước.
Anh mặc áo ba lỗ xanh và quần đùi, cơ bắp vững chắc, ngồi trên ghế gấp nghiêm túc kỳ cọ chân cho cô. Xà bông thơm đ.á.n.h ra bọt biển phong phú, từng vòng xoa nắn làm cô vợ nhỏ không ngừng trốn, còn hi hi ha ha cười.
“Anh tập trước, chờ sau này bụng em to lên, mấy việc này cũng phải đến tay anh làm.” Cố Văn Sơn từ dưới nhìn lên, cô vợ nhỏ khoác khăn lông trắng ngượng ngùng che n.g.ự.c.
“Đều có con rồi, em còn thẹn thùng cái gì?”
Cố Văn Sơn thấy thế, gạt tay cô ra cúi người tiến lên, làm cho eo Hương Chi đều mềm nhũn.
Cố Văn Sơn ôm ấp cô vợ nhỏ mềm mụp, đặt người vào bồn tắm, chính mình chậm chạp không đi vào.
“Anh cũng vào đi? Chúng ta cùng nhau tắm.” Gương mặt Hương Chi ửng đỏ, vuốt ve đốm đỏ xuất hiện trước n.g.ự.c, đôi mắt không ngừng liếc về phía người Cố Văn Sơn.
“Còn chưa được.” Hôm nay Cố Văn Sơn đã hỏi Chủ nhiệm Lý, mấy tháng đầu không thể làm chuyện đó.
Anh cúi đầu nhìn người anh em đang ủy khuất, chắn đi cái vuốt sói nhỏ đang duỗi tới, hầu kết lăn lộn nói: “Em tắm trước đi, anh đi ra ngoài một chút. Nước lạnh thì gọi anh, phích nước nóng có nước ấm.”
Anh vội vàng kéo rèm ra, đi đến trước bồn rửa mặt đ.á.n.h răng, còn có thể nghe được tiếng cười bỡn cợt của cô vợ nhỏ bên trong: “Em giúp anh nha, em lợi hại lắm đấy.”
“Đồ vô lương tâm.” Cố Văn Sơn cười mắng một câu, tay trái chống lên tường gạch men sứ màu trắng, tay phải đưa về phía trước tìm kiếm: “Lợi hại cái gì, lộng vài cái liền bắt đầu cầu xin tha mạng.”
Nói rồi, tự mình bắt đầu bận rộn.
Chờ tắm rửa xong, Cố Văn Sơn tận tâm tận lực bế cô vợ nhỏ lên giường, trơn bóng bọc chăn lăn lộn bên trong.
Cố Văn Sơn chịu thương chịu khó đi giặt quần lót và tất cho tiểu tổ tông, giặt xong trở về, nhìn thấy cô vợ nhỏ đưa lưng về phía anh bọc chăn không nhúc nhích. Cái bóng dáng nhỏ bé kia nhìn thế nào cũng thấy cô tịch thê lương.
Tới rồi tới rồi.
Chuông cảnh báo trong đầu Cố Văn Sơn vang lên, trước khi lên giường liền ôm người vào trong n.g.ự.c, nhìn sắc mặt cô.
Nước mắt tiểu hoa yêu lăn xuống, khác hẳn vẻ vui sướng vừa rồi như hai người khác nhau.