Vưu Tú tức giận đến mức ăn không ngon, nhớ tới bản thân ban đầu từng thích một nam thanh niên, cũng bị người ngoài châm chọc mỉa mai như vậy.
Vưu Tú khó được hôm nay không có cảm giác thèm ăn, tức đều tức c.h.ế.t rồi.
Hương Chi nhìn thấy, len lén móc tấm ảnh Cố Văn Sơn ra đặt trước bát cơm: “Cho cậu xem để ăn với cơm nhé?”
Vưu Tú dừng đũa, cạn lời nói: “Không cần.”
Hương Chi theo bản năng nói: “Anh ấy trông không thơm ngon sao?”
Vưu Tú nhắm mắt:...
Cái đồ c.h.ế.t tiệt này làm cô càng nuốt không trôi.
Nga
Hương Chi xác định Cố Văn Sơn chính là người đàn ông kia xong, cả đóa hoa đều nhẹ nhàng hẳn đi.
Hai ngày nay cuối thu mát mẻ, việc trên tay thanh niên trí thức không nhiều lắm, mỗi ngày thời gian rảnh rỗi thì đ.á.n.h bóng, học tập, nâng cao diện mạo tư tưởng.
Hương Chi còn lén lút cùng Vưu Tú học chữ trong phòng học trống, cái đầu dưa rỗng tuếch khiến Vưu Tú phải than trời, bao nhiêu lần hoài nghi bên trong căn bản không có não.
Mà Hương Chi, người đang nỗ lực tiến bộ từ mù chữ sang bán mù chữ, lại tích cực tham gia công tác do đại đội thanh niên trí thức giao phó, hóa thân thành chiến sĩ chủ nghĩa duy vật kiên định, giúp đỡ bà con bài trừ mê tín dị đoan, đả đảo đầu trâu mặt ngựa rất hăng hái.
Nguyên nhân không có gì khác, cuối tháng bình chọn phần t.ử tích cực. Cô biểu hiện tốt có thể được thưởng thêm một đồng tiền thưởng, cầm tiền hí hửng đổi được hai lạng rưỡi dầu mè.
Tần Chi Tâm tới hai chuyến, mang theo kẹo xốp Đại Hà Tô cho cô ăn, còn tặng cô một chiếc áo bông để qua mùa đông.
Hôm nay cô đang ở trên sân bóng cùng các thanh niên trí thức khác chuyển cải trắng xuống hầm, Trâu Ổ trên loa phát thanh hô lớn: “Đồng chí Tào Hương Cầm, đồng chí Tào Hương Cầm, mời lập tức đến văn phòng đại đội bộ, người nhà của cô đang chờ ở đây.”
Vưu Tú “Oa” một tiếng, thay Hương Chi cao hứng nói: “Mắt thấy sắp ăn Tết rồi, nên không phải là ba mẹ cậu nhớ cậu, cố ý tới thăm cậu chứ! Cậu cũng quá hạnh phúc rồi.”
Không riêng gì cô, các thanh niên trí thức khác cũng đều nhìn sang với ánh mắt hâm mộ.
Thời buổi này đi xa cần có giấy giới thiệu, không có lý do thích hợp thì đơn vị hoặc khu phố sẽ không phê duyệt. Giống như bọn họ xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, ba bốn năm mới được về thăm nhà là chuyện bình thường, cực ít khi có người mới tới mà cha mẹ liền lặn lội đến thăm, thế thì phải thương con đến mức nào chứ.
Nhưng Hương Chi hiểu rõ mình là kẻ mạo danh, nếu thật sự gặp bọn họ chẳng phải là bị vạch trần chân tướng sao! Dầu mè của cô còn chưa tích cóp được bao nhiêu đâu!
Hơn nữa Hương Chi không hiểu biết tình huống gia đình Tào Hương Cầm, tới đại đội bộ ai là cha, ai là mẹ đều phân không rõ.
Mệt cho cô dạo này đả đảo nơi này, bài trừ chỗ kia, một đám yêu tinh ở sau lưng chọc cột sống cô, cuối cùng quả báo nhãn tiền!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vưu Tú còn tưởng rằng cô quá mức kích động, kéo tay cô nói với anh Ngô: “Em đi cùng cậu ấy qua đó.”
Anh Ngô gật đầu nói: “Đi đi, trên đường chú ý đừng nói chuyện với người lạ. Mấy hôm trước chỗ chúng ta không yên ổn, mới vừa bắt được một tên tội phạm truy nã đấy.”
Hương Chi biết anh ấy nói ai, hôm đó may mắn Cố Văn Sơn phát hiện kịp thời, cô cũng không muốn đem số dầu mè cực khổ tích cóp được dùng lên người kẻ đó, hắn không xứng.
Bởi vì Vưu Tú lôi kéo Hương Chi, nên dọc đường đi Hương Chi không có cơ hội chạy trốn, đành căng da đầu đi đến cửa văn phòng đại đội bộ.
“Cậu... quen biết cậu tớ thật sự rất vui, cảm ơn cậu đã chiếu cố.” Hương Chi nắm lấy bàn tay mập mạp của Vưu Tú lắc lắc nói: “Cậu là bạn tốt của tớ.”
Vưu Tú dở khóc dở cười nói: “Được rồi, ba mẹ cậu tới thăm cậu tớ không ghen tị đâu, cậu mau vào bồi bọn họ đi, tớ đi về trước.”
“Được.” Hương Chi ước gì Vưu Tú đi nhanh lên, nếu để Vưu Tú biết mình là kẻ mạo danh khẳng định sẽ thương tâm khổ sở.
Đúng lúc này, Trâu Ổ mở cửa văn phòng đại đội bộ, bên trong bước ra một đôi nam nữ trung niên. Bước chân rời đi của Vưu Tú khựng lại một chút.
Bọn họ nhìn thấy Hương Chi thì ngẩn người một chút, sau đó lao thẳng đến chỗ Hương Chi kêu trời khóc đất: “Con gái lớn của mẹ ơi, chịu khổ rồi, mau để mẹ nhìn xem có gầy đi không nào!”
Quách Xuân Lệ nói xong, Tào Dũng cũng ở một bên lau nước mắt nói: “Đã bảo con là con một trong nhà, có thể miễn suất xuống nông thôn, con cứ một hai đòi tới đây.”
Hương Chi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hai người này làm sao vậy? Bọn họ rõ ràng là cha mẹ của Tào Hương Cầm, sao lại coi cô thành Tào Hương Cầm mà đối đãi?
Bị đoạt xá rồi à?
Quách Xuân Lệ cường ngạnh kéo cánh tay Hương Chi, túm cô đi vào trong văn phòng, vừa đi vừa nói: “Ba mẹ đã nói chuyện với Bí thư Trâu rồi, cô ấy sẽ giúp chúng ta xin phép lãnh đạo cấp trên, cho con về nhà, mẹ không cho con làm thanh niên trí thức nữa.”
Thì ra là thế. Hương Chi tức khắc phản ứng lại.
Hôm qua cô mới học được thành ngữ “thuận nước đẩy thuyền”, bọn họ đây là mượn thân phận mạo danh của cô, thuận nước đẩy thuyền mà đem cô về quê đây mà.
Nếu không thì rõ ràng là song thân của Tào Hương Cầm, sao lại coi cô như con gái ruột mà đối đãi chứ.
Vưu Tú ở bên cạnh nghẹn ngào nói: “Đúng vậy, cậu nếu có thể về nhà thì đừng ở chỗ này chịu tội nữa, cậu ăn không ngon lại phải làm nhiều việc nặng như vậy, rất nhiều sự tình không hiểu... Tuy rằng chúng ta ở chung ngắn ngủi, nhưng tớ sẽ không quên cậu, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn.”
“Tiệc của tớ còn chưa được ăn đâu! Tớ không đi, tớ muốn ở lại chỗ này.”
Hương Chi phản kháng là điều Quách Xuân Lệ cùng Tào Dũng đã đoán trước. Bọn họ cũng đã tiêm phòng trước với Trâu Ổ, nói con gái bọn họ đầu óc một gân, chỉ nghĩ cống hiến bản thân, không nghĩ cho nhị lão bọn họ.