"Oa!" Thẩm Hạ Hà không nhịn được thốt lên cảm thán, Hương Chi liền nhéo tay cô ấy một cái.
Hồng Kim Bổng nhìn dáng vẻ lại sắp khóc, dùng mu bàn tay quệt mắt nói: "Em tìm đến Tây Bắc để gặp chị, bố mẹ chị bảo chị được phân về Lĩnh Nam. Em đến Lĩnh Nam, họ bảo chị bị phân về thôn Yên Hà, em đến thôn Yên Hà, họ bảo chị đã vào thành phố. Hu hu hu, em còn tưởng không gặp được chị nữa, may nhờ chuyên mục 'Tìm người thân' giúp em tìm được Hiệu trưởng Quách trường các chị, nghe nói chị ở đây còn giúp đỡ lộ phí cho em."
Số phận lận đận, trắc trở trăm bề.
Hương Chi tặc lưỡi hai tiếng. Đôi mắt hai mí lương thiện của Hồng Kim Bổng không hề có chút tạp niệm nào, cậu ta chỉ cần chị Hai Cẩu của cậu ta thôi.
Vưu Tú muốn cùng Quách Quan Vũ không đội trời chung.
Trên hành lang tụ tập không ít giáo viên và học sinh, cô nói giọng khô khốc: "Có đói không? Đi ăn bữa cơm trước đã."
Nước mắt Hồng Kim Bổng tuôn rơi lã chã, cậu ta hít mũi nói: "Em vì tìm chị, từ đêm qua đến giờ mới uống được ngụm nước lã, hu hu hu."
"Câm miệng, không được khóc." Vưu Tú luống cuống tay chân lôi trong túi ra ít giấy vệ sinh cho cậu ta xì mũi, đi ra cửa chờ Hồng Kim Bổng nói: "Mau lại đây, đừng có mở mồm ra là 'vì chị', chị không thích nghe."
"Thế em không nói nữa." Hồng Kim Bổng đi theo sau Vưu Tú, vừa kích động vừa thấp thỏm, thân hình cao lớn mềm mại mang theo chút dáng vẻ đáng thương tội nghiệp.
Vưu Tú ra khỏi cửa lại quay lại hỏi: "Hai cậu có đi ăn cùng tớ không hay là...?"
Hương Chi và Thẩm Hạ Hà trăm miệng một lời: "Không được không được, cậu cứ bận việc trước đi."
Vưu Tú hiểu rõ các cô chắc chắn muốn thẩm vấn riêng mình sau, cô chỉ vào giá sách nói: "Bên trong có lịch treo tường đấy, tự lấy đi. Cấm đoán mò sau lưng tớ!"
"Biết rồi."
Đợi Vưu Tú đi khuất, Hương Chi và Thẩm Hạ Hà mới chậm rãi chọn mấy cuốn lịch treo tường.
"Cuốn này đẹp này, bên trên toàn là tranh em bé bụ bẫm vui vẻ." Thẩm Hạ Hà mở một cuốn ra nói: "Cậu có lấy không? Không lấy tớ giữ lại."
Hương Chi thấy cô ấy thích mê, ngọt ngào nói: "Tớ không lấy đâu, Tú Tú chắc chắn cũng không cần. Cậu giữ lại đi."
"Tớ biết cô ấy sẽ không cần." Thẩm Hạ Hà cười ha hả: "Cô ấy đã có một chàng Bổng Bổng béo tròn rồi."
Nga
Hương Chi vội vàng nhìn ra cửa: "Suỵt."
Trên đường về nhà, Hương Chi và Thẩm Hạ Hà bàn nhau sẽ về thương lượng với người nhà chuyện đi học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hương Chi về đến nhà, Thẩm Hạ Hà vào nhà trước.
Hương Chi thấy Chu tiên sinh thế mà đang đứng ở cửa: "Khách quý đến chơi nha! Ơ, ai phơi quần áo ở đây thế này?"
"Hàng xóm tầng trên nhà Tiểu Thẩm đấy, sân sau không đủ chỗ phơi nên mượn tạm." Chu tiên sinh cười ha hả nói: "Mẹ con bảo bố mang thịt khô cho các con, còn có không ít đặc sản quê, đều để bên nhà Tiểu Thẩm rồi."
Hương Chi biết người được nhắc đến là Lý Hảo, cũng không để ý, chào Chu tiên sinh: "Vừa hay con có chuyện muốn bàn với bố. Bố vào nhà đi ạ."
Chu tiên sinh thấy bụng Hương Chi đã nhô lên một chút, nhưng bước đi vẫn uyển chuyển linh hoạt, sắc mặt cũng hồng hào trắng trẻo, yên tâm cùng cô vào nhà.
Hương Chi kể cho ông nghe chuyện Lý Hảo, Chu tiên sinh trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu con muốn học tập thì bố ủng hộ, nhưng hy vọng không phải vì ganh đua hay so bì, mà là vì muốn bản thân tiến bộ."
Hương Chi ôm bụng nói: "Thực ra con cũng thấy trình độ văn hóa của mình chẳng ra sao cả. Trước đây mọi người cứ khen con giỏi, con học từ một hai ba đến bốn năm sáu mọi người đều bảo con cừ. Sở dĩ con muốn học là muốn có nhận thức rõ ràng hơn về xã hội loài người, hiểu được nhiều đạo lý hơn, để giáo d.ụ.c con của con và Cố Văn Sơn tốt hơn."
Cô dừng một chút, nói nhỏ: "Chuyện của chị Lý Hảo chỉ là ngòi nổ thôi, con sẽ không cực đoan như chị ấy, người bị thiêu đốt lại là chính mình. Đã có điều kiện tiến bộ thì con muốn đi học."
Chu tiên sinh không ngờ cô suy nghĩ được nhiều như vậy, vui mừng vỗ tay nói: "Xem ra không chỉ Cố Văn Sơn mà cả bạn bè xung quanh con đều cho con những định hướng tư duy đúng đắn. Rất tốt, bố ủng hộ con học tập, chúng ta không thể thua ngay từ vạch xuất phát. Tuy nhiên chúng ta phải rõ ràng động cơ của mình, đừng để áp lực quá lớn, cũng không được d.ụ.c tốc bất đạt, mọi thứ cứ từ từ."
Hương Chi gật đầu, hài lòng nói: "Vậy để con bàn bạc lại với Cố Văn Sơn."
Chu tiên sinh nhướng mày: "Sao hả? Bàn với bố còn chưa đủ sao?"
Hương Chi nói không chút cảm xúc: "Chỉ để tham khảo thôi ạ."
Trưa Cố Văn Sơn về nhà, nghe vợ nhỏ nói chuyện cũng bày tỏ sự ủng hộ. Nhưng anh vẫn lo lắng cho sức khỏe của cô.
"Không sao đâu, con tự biết chừng mực mà." Hương Chi nói: "Hạ Hà uống 'nước tắm' còn chẳng sao, con càng không sao."
Cố Văn Sơn lại trò chuyện thêm với cô, Hương Chi đã quyết định rồi nên Cố Văn Sơn bèn nói: "Trong trường có Vưu Tú, em mỗi ngày vận động một chút cũng tốt. Bác sĩ nói rồi, giai đoạn giữa và cuối t.h.a.i kỳ có thể vận động thích hợp."
"Đi bộ cái gì mà đi bộ? Muốn đi thì đi trong sân ấy, đi học thì đi bộ làm gì." Chu tiên sinh đứng trong sân, vỗ vỗ vào yên chiếc xe ba bánh trên con đường rải đá vụn nói: "Bông hoa nhỏ, bố mỗi ngày sẽ chở con và Tiểu Thẩm đi học."
Hương Chi vội gọi Thẩm Hạ Hà ra chiêm ngưỡng kiệt tác của Chu tiên sinh.
Ông đã dành cả buổi trưa để chế tạo ra chiếc xe ba bánh này, lắp thêm mái che mưa, thay phanh và xích, hàn c.h.ế.t một chiếc ghế dài nhỏ có tựa lưng vào trong thùng xe.
Cố Văn Sơn dở khóc dở cười nói: "Bố Chu, bố cướp việc của con rồi."