Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 24: Giấc Mộng "ăn Thịt" Bất Thành Và Tình Đoàn Kết Của Các Cô Gái



 

Chờ ăn thịt Cố Văn Sơn xong, cô sẽ mau ch.óng trở lại trên núi, cắm rễ vào lòng đất tiếp tục làm một đóa hoa nhỏ nằm yên hưởng thụ, không thơm sao?

 

Linh thể tới nơi, bàn tay ngọc ngà thon dài bắt một cái quyết, b.úng về phía người đàn ông đang ngủ say.

 

Cô chỉ lo cao hứng, không phát giác trên chiếc mũ quân đội đặt ở đầu giường anh, Quốc huy bên trên đang phát ra ánh sáng vằng vặc, thay anh ngăn cản pháp thuật của tiểu yêu tinh, đồng thời bao phủ lấy cô.

 

Tiểu hoa yêu đối với việc này hoàn toàn không hay biết gì, rón ra rón rén đi đến bên cạnh người đàn ông đang ngủ say, cúi đầu nhìn gương mặt đang cau mày của anh.

 

Cô tinh nghịch vươn tay xoa xoa giữa mày anh: “Thả lỏng nha thả lỏng, thịt thả lỏng là ngon nhất đấy.”

 

Cô mở hũ dầu mè ra, chấm một chút vào lòng bàn tay, do dự xem nên hạ miệng chỗ nào cho tốt. Rốt cuộc từ trước đến giờ chưa từng khai huân.

 

Nga

Hương Chi nhẹ nhàng vén áo ba lỗ của Cố Văn Sơn lên, dưới ánh trăng sáng tỏ, rõ ràng nhìn thấy những khối cơ bắp rắn chắc, cảm giác tràn đầy sức mạnh khiến cô nghiến răng, vùi đầu húc tới húc lui...

 

Cố Văn Sơn ban đầu tưởng mình gặp ác mộng, sau lại nghĩ là mộng đẹp, lại sau nữa cảm thấy là một giấc mộng xuân cực kỳ không đáng tin cậy, đối phương cứ húc loạn xạ, chẳng có chút kết cấu nào.

 

Kẻ đầu sỏ gây tội làm cho anh khô nóng khó ngủ, ngẩng đầu lên thấy anh mở to mắt nhìn xuống, sợ tới mức kiều thanh kêu một tiếng: “A —— sao anh lại tỉnh!”

 

Cô nhanh ch.óng rời khỏi mép giường, tức giận trừng mắt nhìn anh. Thật phiền, thịt cứng quá c.ắ.n không nổi!

 

Cố Văn Sơn: “...” Anh quệt tay xuống bụng, tốt lắm, một tay toàn dầu mè.

 

Cái kịch bản này làm anh xem không hiểu.

 

Thấy anh muốn ngồi dậy, tiểu hoa yêu kinh hoàng đứng lên, xoay người chạy ra ngoài.

 

Cố Văn Sơn phát hiện cánh hoa trắng như bạch ngọc rơi xuống trên sàn nhà cạnh giường, tùy tay nhặt lên, vân vê một chút, lại đặt ở dưới mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi. Lúc này tiểu hoa yêu cư nhiên lộc cộc chạy trở về.

 

“Đồ lưu manh, không được ngửi cánh hoa của tôi!”

 

Hương Chi xấu hổ và giận dữ muốn c.h.ế.t, lấy thêm can đảm đoạt lại cánh hoa bảo bối mắng: “Anh cứ đợi đấy cho tôi, tôi lập tức quay lại ăn thịt anh!”

 

“Ăn tôi?” Cố Văn Sơn vuốt ve xúc cảm tinh tế trên đầu ngón tay, không hiểu sao tiểu hoa yêu lại phản ứng lớn như vậy: “Vì cái gì?”

 

Hương Chi hốt hoảng trốn về thân thể thực, ấn lên n.g.ự.c hơi hơi thở hổn hển.

 

Anh ta lại ngửi cánh hoa của cô! Đồ lưu manh, đồ lưu manh!

 

Trên chiếc giường chung tối lửa tắt đèn, gương mặt xấu hổ buồn bực đỏ bừng của Hương Chi trông thật động lòng người và ngon miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Vì cái gì ăn không được?”

 

Hương Chi nhớ lại tình cảnh vừa rồi, nghĩ đến quầng sáng vằng vặc kia. Chính khí quang mang trên Quốc huy khiến hết thảy đầu trâu mặt ngựa phải chùn bước, huống chi là một tiểu hoa yêu đơn thuần.

 

Nếu không thể ăn được anh trong ảo cảnh, vậy cô dứt khoát hóa thành thực thể, tốc biến đến trước mặt Cố Văn Sơn, dọa anh sợ tới mức tè ra quần rồi một ngụm ăn luôn anh.

 

Hương Chi nghĩ rất hay, nhưng ngay khi cô muốn sử dụng linh lực rời khỏi ký túc xá thanh niên trí thức, lại phát hiện linh lực của mình bị ánh sáng chính khí áp chế, vô luận nỗ lực thế nào cũng không thể sử dụng được.

 

Tiểu hoa yêu muốn khóc, một đóa hoa xinh đẹp như vậy, biến không trở về thì làm sao bây giờ nha.

 

“Sao cậu lại tỉnh rồi?” Vưu Tú đi vệ sinh đêm trở về, nhìn thấy Hương Chi đang khóc không ra nước mắt, muốn nói lại thôi: “Cậu không sao chứ?”

 

Hương Chi trề môi, chuyện lớn rồi.

 

Sắc mặt Vưu Tú không tốt, cô liên tiếp nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy Hương Chi đã tỉnh, hơn nữa mắt thấy trời sắp sáng, cô lo lắng nói: “Cậu nếu không muốn về nhà, ngày mai tớ sẽ cùng cậu đi cầu xin Bí thư Trâu, bảo bà ấy đừng báo cáo cậu lên trên.”

 

Hương Chi hiện giờ không có linh lực, giống hệt người thường, tự nhiên không thể đi cùng đám Quách Xuân Lệ. Cô lại không biết đêm hôm khuya khoắt sao Vưu Tú đột nhiên nói như vậy.

 

Như là sợ cô sợ hãi, Vưu Tú nằm xuống bên cạnh cô, lăn qua lộn lại ngủ không được. Nữ thanh niên trí thức nằm bên kia dựa sát vào cô thiếu chút nữa bị đ.á.n.h thức, lầm bầm mắng một tiếng.

 

Vưu Tú bỗng chốc ngồi dậy, không kìm được mà nức nở nói: “Tiểu Cầm, tớ tạm thời gọi cậu như vậy đi. Cậu hay là nhân lúc trời còn tối chạy nhanh đi, bên ngoài có hai người đang trốn trong đống củi lửa canh chừng cậu đấy, bọn họ thương lượng sáng mai bắt được cậu xong sẽ bán cậu thêm một trăm đồng nữa.”

 

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Hương Chi hơi trợn to, nuốt nước miếng nói: “Cậu biết tớ không phải Tào Hương Cầm?”

 

Vưu Tú khóc không ra nước mắt nói: “Tớ mỗi ngày đều ở cùng cậu, cậu không văn hóa không tố chất, căn bản không giống người đã tiếp thu giáo d.ụ.c tiểu học, cậu giấu được người khác chứ giấu được tớ sao? Hiện tại không phải lúc nói cái này, cậu mau nghĩ xem tính toán thế nào!”

 

Hương Chi ngượng ngùng nói cho Vưu Tú: “Tớ muốn đi tìm dì Tần, bà ấy là người có bản lĩnh, khẳng định biết phải làm sao.”

 

Vưu Tú vỗ đùi: “Đúng vậy, con trai bà ấy là Cố Đoàn trưởng, ở làng trên xóm dưới này là người có mặt mũi nhất! Hai người quan hệ tốt như vậy, nghĩ mọi cách cũng phải nhờ bà ấy giúp cậu a... Tớ nghe ý tứ của bọn họ, sáng mai liền phải mang cậu đi rồi.”

 

Nữ thanh niên trí thức Tang Bảo nằm bên cạnh u ám lên tiếng: “Ngăn bọn họ lại là được chứ gì.”

 

Vưu Tú sợ tới mức giật mình một cái, thân thể bụ bẫm run rẩy che miệng nói: “Cậu đều nghe thấy hết rồi?”

 

Vừa dứt lời, đèn trên trần nhà “Tách” một tiếng được Tôn Quốc Kỳ nằm sát tường bật sáng: “Không riêng gì cậu ấy nghe thấy, tất cả chúng tớ đều nghe thấy.”

 

Nói xong, mười mấy nữ thanh niên trí thức vốn dĩ đang ngủ trên giường chung sôi nổi lên tiếng: “Đúng thế, bọn tớ có điếc đâu.”