“Mẹ ơi, con giúp mẹ dọn dẹp!” Tiểu Hoa Bảo ăn xong hai viên bánh trôi thì kiên quyết không ăn viên thứ ba, lon ton chạy tới lén chùi đôi tay bẩn vào quần Dã Sơn Anh, rồi quay lại ôm chân Hương Chi: “Mẹ ơi, để con giúp mẹ dọn dẹp nhé.”
Từ lúc Tiểu Hoa Bảo biết đi, mỗi lần Cố Văn Sơn về đều dạy con bé rằng mẹ rất vất vả. Anh kiên trì dạy dỗ đứa trẻ mới tám tháng tuổi, cuối cùng đã tẩy não thành công cô bé thành “chó săn” số một của mẹ.
Hương Chi rất vui mừng, nở nụ cười hiền từ của một người mẹ. Cô dắt Tiểu Hoa Bảo vào phòng, giao cho con bé nhiệm vụ gấp quần áo trên giường.
Quần áo được trải ra, Tiểu Hoa Bảo bé nhỏ chạy qua chạy lại để gấp. Cố Văn Sơn gói nốt chỗ bánh trôi còn lại, đứng ở cửa ôm n.g.ự.c nhìn hai mẹ con bận rộn.
Cuối cùng cũng sắp được đón họ về rồi.
Hương Chi tiện tay vơ một chiếc áo ném vào mặt anh: “Anh cũng gấp đi.”
Quần áo của Hương Chi thật sự quá nhiều, tủ đồ trong phòng Cố Văn Sơn không chứa hết, phải trưng dụng cả tủ quần áo trong phòng khách.
Cố Văn Sơn bắt lấy chiếc áo, không sớm không muộn lại chính là chiếc áo ba lỗ màu trắng anh hay mặc. Cố Văn Sơn nhớ lại chuyện cũ hai năm trước, yết hầu trượt lên xuống, anh cầm chiếc áo lên hít hà hai cái.
Tiểu Hoa Bảo nhìn thấy, chạy đến mép giường kéo tay áo mẹ nói: “Ba biến thái.”
“Nói ai đấy?” Cố Văn Sơn ném chiếc áo xuống, định tóm lấy cô bé. Tiểu Hoa Bảo chạy khắp giường nhưng vẫn không thoát khỏi tay ba, bị anh ấn xuống cù lét.
“Ha ha ha, mẹ ơi cứu con.” Hai cẳng chân của Tiểu Hoa Bảo ra sức đạp loạn xạ.
Cố Văn Sơn đột nhiên kêu lên một tiếng, ôm bụng buông Tiểu Hoa Bảo ra. Cô bé lập tức dừng lại, đôi mắt to tròn xoe nhìn Cố Văn Sơn: “... Ba?”
Hương Chi vén vạt áo Cố Văn Sơn lên định xem, anh vội ấn xuống không cho, cười nói: “Không sao, ba cố ý dọa con gái thôi.”
Hương Chi tin là thật, trách móc: “Anh dọa con bé làm gì, trẻ con càng dọa gan càng nhỏ.”
Tiểu Hoa Bảo giũ đống quần áo lộn xộn ra gấp lại, cái miệng nhỏ không quên trách ba: “Đều tại ba.”
Hương Chi ôm Tiểu Hoa Bảo ra ngoài tìm túi du lịch: “Đi, mẹ không thèm chấp với ba.”
Tiểu Hoa Bảo: “Vâng!”
“Được rồi, là lỗi của anh, vợ à.” Sau khi hai mẹ con ra khỏi cửa, Cố Văn Sơn quay lưng lại, vén áo lên nhìn thấy một mảng cơ bụng đã thâm tím, đau lòng xoa xoa.
Đợi hai mẹ con xách túi du lịch trở về, Cố Văn Sơn lập tức bỏ áo xuống, gượng cười.
Con bé này đá người đau thật đấy.
Ngày hôm sau, Hương Chi tạm biệt bà con làng xóm, tham gia buổi cắt cỏ heo cuối cùng, rồi lại đến trường chia tay các bạn nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Các bạn học sinh tha thiết gọi tên “Cô giáo Chu”, tiễn cô ra xa đến hai dặm, thấy chiếc xe jeep đi khuất mới lưu luyến trở về trường.
Một năm nói dài cũng thật dài, Hương Chi mong mỏi đến mòn cả mắt. Một năm nói ngắn cũng thật ngắn, nhìn Vưu Tú và Thẩm Hạ Hà đứng trước cửa nhà, Hương Chi vội vã xuống xe ôm chầm lấy họ!
“Chị em! Tớ về rồi đây!” Hương Chi mỗi tay ôm một người, má kề má với Vưu Tú rồi lại áp má với Thẩm Hạ Hà.
Nga
Hốc mắt Thẩm Hạ Hà đỏ lên: “Về là tốt rồi, mau cho chúng tớ xem Tiểu Hoa Bảo nào.”
“Dì Hoa Sen! Dì Tú Tú!” Tiểu Hoa Bảo tự mình chổng m.ô.n.g bò xuống xe, lon ton chạy đến trước mặt họ, bắt chước mẹ ôm lấy chân hai người, ngẩng đầu nói: “Con nhớ hai dì c.h.ế.t đi được.”
Vưu Tú bế Tiểu Hoa Bảo lên, cười nói: “Con bé này dẻo miệng y như cậu.”
Tiểu Hoa Bảo ôm cổ Vưu Tú, tiếp tục khen: “Dì Tú Tú, con cũng muốn áp má với dì.”
Vưu Tú nghiêng đầu áp má với cô bé, lại thấy Tiểu Hoa Bảo nói với Thẩm Hạ Hà: “Dì Hoa Sen, dì xinh đẹp quá, sắp vượt qua cả mẹ con rồi.”
Thẩm Hạ Hà véo má cô bé: “Xem cái miệng lanh lợi của con kìa, một câu khen cả hai người.”
Tiểu Hoa Bảo ngó vào trong nhà, Thẩm Hạ Hà liền gọi: “Mẹ, bế Mạnh Tiểu Hổ ra đây. Chị nó về rồi.”
Tiểu Hoa Bảo chụm hai tay làm loa, hô to: “Mạnh~ Tiểu~ Hổ!”
Bé là ch.ó săn của mẹ, còn Mạnh Tiểu Hổ là ch.ó săn của bé. Được trở về Quân khu 114, có thêm một thuộc hạ, cô bé vui lắm.
Mạnh Tiểu Hổ đi còn chưa vững bằng Tiểu Hoa Bảo, được nuôi nấng bụ bẫm, được bà ngoại dắt tay vội vã chạy ra ngoài: “Có ạ~!”
Rất có quy củ.
Tiểu Hoa Bảo hài lòng.
Cố Văn Sơn và Tiểu Quách xách hành lý vào nhà. Một chiếc xe jeep khác sau khi dỡ hành lý xuống liền đưa Dã Sơn Anh đến chỗ ở của Chu tiên sinh. Tần Chi Tâm muốn ở lại quê vài ngày, có thể sẽ đến sau, cũng có thể sẽ đi thẳng từ đó lên tàu hỏa về kinh, tùy thuộc vào việc đặt vé.
Ở trong quân khu không sợ trẻ con đi lạc. Tiểu Hoa Bảo giờ đã không còn hoa sừng, ban ngày chạy ra ngoài cũng không đáng lo. Dã Sơn Anh còn đặt cho cô bé một lớp pháp ấn, phòng khi linh lực đột nhiên bộc phát gây ra chuyện không thể cứu vãn.
Mẹ Lý ở lại nhà giúp chăm Mạnh Tiểu Hổ, nhìn thấy Tiểu Hoa Bảo thì thích vô cùng, kéo cô bé lại nói: “Nếu mẹ con bận, con chơi với bà có được không? Bà ngoại nằm mơ cũng muốn có một đứa cháu gái đấy.”
Tiểu Hoa Bảo không nói hai lời, gọi luôn “bà ngoại, bà ngoại”, lừa được mấy miếng bánh sữa trong túi mẹ Lý để ăn.
Mạnh Tiểu Hổ phát huy tinh thần ch.ó săn, cậu bé một tuổi cũng đem bánh sữa của mình ra “cống nạp” cho Tiểu Hoa Bảo.
Thẩm Hạ Hà không cho Hương Chi can thiệp, nói nhỏ: “Thằng bé này thừa cân rồi, cho chị nó ăn nhiều một chút không sao. Hơn nữa tớ nghi là do uống t.h.u.ố.c bổ nhà cậu, nó biết đi sớm hơn hẳn mấy đứa trẻ khác, hai cái cẳng chân khỏe lắm. Không như nhà kia, tớ đi ngang qua thấy, con gái nhà họ bằng tuổi con gái cậu mà còn chưa biết đi đâu.”