Cố Văn Sơn thâm tình nhìn cô con gái nhỏ ngây thơ, thuần khiết của mình, nói: “Vậy con cứ đi thử xem sao, yêu cầu đối với con không cao, không được đ.á.n.h người. Bạn nhỏ hay cô giáo đều không được đ.á.n.h.”
Tiểu Hoa Bảo ngẩng đầu suy nghĩ nửa ngày rồi hỏi: “Vậy có thể tẩn hiệu trưởng không ạ? Ba ba.”
Hương Chi mím môi cười trộm. Cố Văn Sơn kiên nhẫn giải thích: “Không thể đ.á.n.h. Trừ phi bà ấy...”
Hương Chi lập tức bịt miệng Cố Văn Sơn lại, nghiêm giọng nói với Tiểu Hoa Bảo: “Không có trừ phi, không có ngoại lệ.”
Cố Văn Sơn hiểu ý vợ, suýt chút nữa lời nói của anh đã tạo ra lỗ hổng để Tiểu Hoa Bảo lách luật. Anh vỗ vỗ cái đầu nhỏ của con gái: “Lớp mẫu giáo không bắt buộc ngày nào cũng phải đến, con muốn đi thì đi, không muốn đi có thể theo mẹ đi làm, tóm lại là không được đ.á.n.h người.”
Hương Chi bổ sung thêm một câu: “Cũng không được cướp đồ ăn của các bạn nhỏ khác.”
“Không được leo lên mái nhà.”
“Không được bẻ gãy bàn ghế.”...
Giờ ngủ trưa, cái đầu nhỏ của Tiểu Hoa Bảo ong ong cả lên. Haizz, làm cái đuôi nhỏ của mẹ thật là khó quá đi.
Sau khi con bé ôm đồ chơi hình quả anh đào ngủ say, Hương Chi nói với Cố Văn Sơn: “Anh trông con một lát nhé, em mang đặc sản sang biếu chị Phùng và Tiểu Ngũ.”
Cố Văn Sơn ngồi ở mép giường đọc sách, gật đầu: “Được, em đi đi.”
Đồ đạc thượng vàng hạ cám cũng không ít, Hương Chi xách giỏ tre đi ra ngoài gõ cửa nhà Thẩm Hạ Hà: “Đi nào, đi tặng quà thôi.”
Thẩm Hạ Hà đang chải đầu, Hương Chi đứng ở cửa đợi một lát, thấy cô ấy nhanh ch.óng đi ra. Hai người cùng xách giỏ tre đi về phía nhà Phùng Diễm.
Từ nhà Phùng Diễm đi ra, Hương Chi và Thẩm Hạ Hà lại đến nhà Tiểu Ngũ. Đi đúng lúc thật, cả nhà Tiểu Ngũ đang quây quần ăn cơm.
Hương Chi vẫn để kiểu tóc xoăn sóng nước, nghĩ rằng ra cửa tặng quà xong sẽ cùng Thẩm Hạ Hà đưa bọn trẻ đi nhà tắm công cộng kỳ cọ một trận, nên cô diện một chiếc váy đỏ rực rỡ.
Đi trên đường, Thẩm Hạ Hà nhận thấy ánh mắt của không ít người nhà quân nhân nhìn Hương Chi có phần kỳ lạ.
Đến nhà Lý Tiểu Quyên, cô ấy đang tháo găng tay bảo hộ lao động màu trắng, định dùng sợi len từ găng tay để đan mấy đôi tất len trước khi mùa đông đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hương Chi đặt con gà quay mang đến lên bàn, nhìn quanh nhà Lý Tiểu Quyên đâu đâu cũng thấy đồ len thủ công, ngưỡng mộ nói: “Tay cậu khéo thật đấy, tớ mà khéo tay như cậu thì đâu cần suốt ngày mua đồ may sẵn.”
Lý Tiểu Quyên có gương mặt trái xoan tú lệ, nụ cười điềm tĩnh: “Cậu đúng là sướng mà không biết hưởng, tớ lại chỉ muốn mùa nào cũng được mua quần áo mới, nhưng nhà tớ không dư dả tiền bạc như thế. Cậu nói với bọn tớ thì được, chứ ra ngoài nói thế coi chừng người ta lại đặt điều sau lưng.”
Thẩm Hạ Hà nghe ra ẩn ý trong lời nói, ướm hỏi: “Có phải lại có kẻ không có mắt nào nói xấu Chi Chi sau lưng không?”
Hương Chi hỏi: “Lý Hảo hả?”
Lý Tiểu Quyên cũng là người cũ trong khu gia quyến, cô bĩu môi nói: “Mấy người nhà mới đến cứ thích tụ tập bè phái, đi đâu cũng lôi chuyện quan hệ ra nói xấu. Không biết ai khơi mào, bảo rằng cậu và chồng cậu tình cảm không tốt, trước đây đã ly thân hơn một năm, cậu vừa về lại bị đuổi đi. May mà cậu quay lại sớm, nếu không chẳng biết họ còn đồn đại ra cái gì nữa.”
Hương Chi chấn động: “Tớ với Cố Văn Sơn dính nhau như sam, sao lại có người nghĩ bọn tớ tình cảm không tốt chứ?”
Thẩm Hạ Hà bóc lạc ăn, nói: “Còn không phải do ghen ăn tức ở, không muốn thấy người khác tốt đẹp sao.”
Lý Tiểu Quyên gọt xong quả táo đưa cho Hương Chi rồi nói tiếp: “Chuyện này tớ đã phản ánh với chị Phùng rồi, chị ấy có hỏi xem ai là người tung tin đồn nhảm nhưng không ai thừa nhận. Sau đó họ không dám nói công khai nữa mà chỉ thì thầm sau lưng, chị Phùng cũng không quản hết được.”
Thẩm Hạ Hà nhớ lại đám người nhà đến tham quan trước khi đi, không nhịn được nói với Hương Chi: “Tớ thấy là ghen tị đấy. Thấy cậu xinh đẹp, chồng lại chức cao. Có mấy người tuy đã vào ở trong đại viện nhưng cốt cách vẫn là mấy bà thím thích buôn chuyện đầu làng cuối xóm.”
Lý Tiểu Quyên gọt thêm một quả táo đưa cho Thẩm Hạ Hà: “Hôm đó Chi Chi ra cửa mặc váy đỏ, cũng gần giống bộ này, màu đỏ rực rỡ ấy đừng nói đàn ông, đến tớ nhìn còn động lòng. Nhưng rơi vào mắt mấy kẻ có tâm địa xấu xa thì lại thành biểu tượng của sự lẳng lơ. Thời đại mở cửa rồi mà vẫn có người nghĩ cứ phải quê mùa cục mịch mới là an phận.”
Lý Tiểu Quyên nói rất uyển chuyển, nhưng ra khỏi nhà cô ấy, Hương Chi mới bừng tỉnh đại ngộ: “Có phải có người nói xấu sau lưng là tớ lẳng lơ không!”
Thẩm Hạ Hà vỗ tay tán thưởng: “Không chỉ nói cậu lẳng lơ, mà còn bảo vì cậu lẳng lơ nên mới bị chồng đuổi về quê hai lần đấy.”
Hương Chi tức muốn c.h.ế.t: “Làm gì có bông hoa nào không thích khoe sắc, theo đuổi cái đẹp cũng là phạm tội sao?”
Thẩm Hạ Hà bị cô chọc cười, kéo tay cô nói: “Cậu bớt giận, lát nữa về hỏi chồng cậu xem có cách nào dập tắt cái tin đồn tình cảm bất hòa này không. Cậu biết đấy, có rất nhiều lãnh đạo coi trọng quan hệ gia đình, vợ chồng lục đục ít nhiều cũng sẽ bị trừ điểm ấn tượng. Tuy chồng cậu không cần mấy điểm ấn tượng này lắm, nhưng vẫn nên chú ý một chút.”
Hương Chi cũng cảm thấy Lý Hảo đã rút lui êm thấm rồi, sống những ngày tháng gian khổ ở khu nhà tập thể, sao vẫn còn có kẻ muốn nối gót, đi ngược chiều gió mà gây án thế nhỉ.
Nga
Về đến nhà, Hương Chi kể lại chuyện này cho Cố Văn Sơn nghe, cô hậm hực nói: “Họ còn bảo em lẳng lơ. Em thấy trên đường có khối người giấu tóc xoăn trong mũ, còn có người tóc ngắn uốn xoăn tít lại bảo là xoăn tự nhiên. Yêu cái đẹp không phải là điều đáng xấu hổ, cũng chẳng phải ngòi nổ khiến chúng ta bất hòa, em nhất định phải đảo ngược quan niệm này!”