Trưởng khoa Chu tiền nhiệm lấy mình làm gương, đi đầu cắt 200 cân cỏ heo để làm mẫu cho bọn họ.
Hai vị thực tập sinh một nam một nữ cứ tưởng đến đây là để ngồi văn phòng, ai ngờ lại phải đi cắt cỏ heo. Hai người cầm lưỡi hái loay hoay cả một ngày trời, thế mà số cỏ cắt được còn chẳng bằng một buổi sáng của Hương Chi.
Hương Chi ngồi trong văn phòng nhìn hai người đang lao động bên ngoài. Nữ thực tập sinh tên là Ngải Tứ Quý, còn nam thực tập sinh tên là Hà Tiểu Quân. Cả hai đều mới ngoài hai mươi tuổi.
Hương Chi thấy Hà Tiểu Quân cứ cắt được vài nhát lại nghỉ ngơi năm phút, trong khi Ngải Tứ Quý bên cạnh đã cắt ra tít xa, cậu ta vẫn cứ đủng đỉnh không nhanh không chậm.
“Đúng là đồ vô dụng.” Hương Chi nhịn không được lầm bầm chê bai một câu.
Chu tiên sinh vừa cúp điện thoại, nhìn theo ánh mắt của cô rồi thở dài nói: “Đây là sinh viên đại học chuyên ngành tài vụ và kế toán mà chúng ta cố ý chiêu mộ đấy.”
Hương Chi tò mò hỏi: “Vậy Tứ Quý học ngành gì thế ba?”
Chu tiên sinh đáp: “Hộ lý.”
Hương Chi đang mải xót xa cho mấy con lợn nái già đang đói meo trong chuồng, thuận miệng hỏi lại: “Hộ lý cho lợn nái ạ?”
Chu tiên sinh bật cười: “Là cho người.”
Hương Chi cạn lời, im bặt.
Chu tiên sinh chậm rãi lắc lắc ly trà Mao Phong, nhấp một ngụm rồi dạy dỗ Hương Chi: “Đã làm lãnh đạo nhỏ rồi thì con không cần chuyện gì cũng phải tự mình ra tay. Người dưới quyền con đâu phải để làm cảnh, cớ sao phải tự làm khổ mình? Con phải học cách điều hành tổng thể, vật tận kỳ dụng, người tận kỳ tài.”
Hương Chi xót mấy con lợn nái già, trong lòng vẫn muốn tự đi cắt cỏ heo, thành ra lời ba nuôi nói cứ vào tai trái lại lọt ra tai phải.
Chu tiên sinh cầm điện thoại gọi cho đội nông công. Chưa đầy mười phút sau, có bốn năm người nông công trung niên đi tới, nam nữ đều có, hẳn là nông dân ở vùng ngoại ô trước đây. Bọn họ phối hợp nhịp nhàng bắt đầu cắt cỏ heo, tốc độ chẳng hề chậm hơn Hương Chi là bao. Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, họ đã làm xong khối lượng công việc mà hai cô cậu thực tập sinh kia phải làm cả ngày.
Lúc này, Hương Chi mới không thể không khắc sâu lời dạy ban nãy vào trong lòng. Quả nhiên, gừng càng già càng cay, lãnh đạo vẫn là người có tầm nhìn xa trông rộng a!
Nông trường được chia thành hai khu chuồng trại cho gà vịt và lợn, ngoài ra còn có nhà ấm trồng hoa ban đầu cùng với 500 mẫu ruộng mới được khai hoang thêm sau này.
Phần đất đai thuộc phạm vi bên ngoài của bộ đội trước đây, lần này đều được tận dụng triệt để. Các tẩu t.ử trong khu gia thuộc lúc rảnh rỗi cũng đến giúp nhặt đá, xây tường bao.
Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, nông trường đã bước đầu hình thành quy mô. Lương thực mới bắt đầu gieo hạt, nhưng các loại gia cầm ngắn ngày như gà, vịt và trứng thì đã có thể cung cấp nguồn thực phẩm hiệu quả.
Sĩ quan hậu cần thỉnh thoảng lại ghé qua xem xét, bước đi nhẹ nhàng như có gió xuân.
Hương Chi rời khỏi nông trường, đi đến nhà ấm trồng hoa để kiểm tra những chậu hoa cỏ mới trồng. Chậu nào cần bón phân thì bón phân, chậu nào cần tưới nước thì tưới nước. Trong lòng cô thầm tính toán, ngày mai đến đây sẽ từng bước chuyển giao công việc này cho người phụ tá đắc lực của mình.
Lãnh đạo của cô đã nói rồi, làm lãnh đạo thì không cần chuyện gì cũng phải tự mình ra tay. Hắc hắc.
Nghĩ đến việc khối lượng công việc mỗi ngày sắp được giảm bớt, Hương Chi vui vẻ ngâm nga một điệu nhạc nhỏ, đạp chiếc xe ba bánh hướng về phía nhà trẻ để đón Tiểu Hoa Bảo.
Cô vẫn chưa học được cách đi xe đạp đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa đến nhà trẻ, Hương Chi nhìn từ xa đã thấy một hàng dài các củ cải nhỏ đang đứng úp mặt vào tường chịu phạt, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, cái đứa đứng đầu hàng mặc chiếc áo khoác màu xanh lam kia chính là cái đuôi nhỏ nhà cô!
Cô giáo đang đứng ở cửa nhà trẻ, kiên nhẫn giải thích cho từng phụ huynh lý do tại sao các bé lại bị phạt đứng. Nhìn thấy Hương Chi đi tới, các phụ huynh đều tỏ vẻ xấu hổ pha lẫn bực bội, vội vàng kéo cậu con trai nhà mình đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên trừng mắt lườm Hương Chi một cái.
Ây da, thái độ này khác hẳn lúc các người chạy theo gọi cô là “Quân tẩu Lôi Phong” nha.
Hương Chi cười gượng đi đến trước mặt cô giáo chủ nhiệm. Chưa đợi cô kịp mở lời, cô giáo đã xòe lòng bàn tay ra, đưa một chiếc còi sắt cho Hương Chi xem.
“Đây là còi sắt của bé Cố Ánh Dương đúng không?”
Hương Chi nhìn dáng vẻ phụng phịu tức giận của Tiểu Hoa Bảo, gật gật đầu: “Đúng là còi tôi mới mua cho con bé. Cháu nó thổi còi lung tung trong giờ học sao cô?”
Tiểu Hoa Bảo đứng bên dưới lập tức hét lên: “Mẹ ơi, con không hề thổi trong giờ học!”
Nga
Hương Chi liếc nhìn cô giáo chủ nhiệm, lại hỏi con gái: “Vậy con thổi sát vào tai các bạn à?”
Tiểu Hoa Bảo thề thốt cam đoan: “Cũng không có luôn!”
Hương Chi lập tức có thêm tự tin, quay sang hỏi lại cô giáo chủ nhiệm: “Vậy rốt cuộc con bé đã phạm phải lỗi lầm tày đình gì mà đến mức phải phạt đứng thế này? Người khác nhìn vào ảnh hưởng không tốt đâu cô ạ.”
Cô giáo chủ nhiệm họ Tăng là một giáo viên lớn tuổi đã ngoài 50. Cô Tăng bất đắc dĩ bắt đầu kể tội: “Bé nhà chị đúng là không thổi còi trong giờ học, nhưng tan học thì con bé lại thổi.”
Hương Chi bênh con: “Tan học thổi một chút thì cũng đâu phải vấn đề gì quá lớn đúng không cô? Tôi thấy các bé khác cũng có còi mà.”
Cô Tăng thở dài thườn thượt: “Tan học, con bé dẫn đầu một đám bé trai ra góc tường thi đấu. Con bé vừa thổi còi một cái, đám nhóc kia liền bắt đầu... tè bậy. Chị nhìn xem, trên tường vẫn còn in nguyên vệt nước tiểu kia kìa.”
Hương Chi cạn lời, ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Thế nhưng, cô Tăng vẫn chưa cáo trạng xong.
“Sau đó, các cô giáo dẫn đám nhóc đó đi vệ sinh thì chúng nó nhất quyết không chịu tè. Chỉ khi nào con gái chị đứng ở cửa nhà vệ sinh thổi còi thì chúng nó mới chịu giải quyết. Cứ tiếp tục thế này thì chị bảo chúng tôi phải làm sao bây giờ?”
Hương Chi: “... Cô giáo Tăng à, tôi thấy hay là cô cứ tịch thu luôn cái còi sắt này đi.”
Cô Tăng tức đến bật cười: “Rồi để tôi thổi còi cho chúng nó đi vệ sinh chắc?”
Tiểu Hoa Bảo đứng bên dưới vẫn dõng dạc tuyên bố: “Bọn họ tè còn không xa bằng bạn Mạnh Tiểu Hổ đâu! Con muốn tổ chức trận chung kết cuối cùng!”
Cô Tăng lắc đầu, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Hoa Bảo, dỗ dành: “Cháu ngoan, chúng ta có thể tổ chức rất nhiều cuộc thi thú vị khác, chứ cái này thì...”
“Cái này rất thú vị mà cô! Có thể nhìn thấy rất nhiều chim nhỏ tè tè, còn có mấy đứa là đồ vô dụng nữa cơ!”
Hương Chi hoảng hồn vội vàng bịt c.h.ặ.t miệng Tiểu Hoa Bảo lại, làm bộ làm tịch đ.á.n.h bép bép vài cái lên m.ô.n.g con bé: “Cô Tăng, thật sự xin lỗi cô, về nhà tôi nhất định sẽ giáo d.ụ.c lại con bé đàng hoàng!”