Hương Chi định thay quần áo cho cậu bé, nhưng thằng bé lại e lệ, ngượng ngùng xoắn xít đòi tự mình thay.
Tiểu Hoa Bảo cầm lấy chiếc áo ba lỗ và quần đùi, ra dáng người lớn nói: “Để chị thay cho em, chị cả như mẹ, chị chính là mẹ của em.”
Hương Chi và Thẩm Hạ Hà nhìn nhau cười.
Mạnh Tiểu Hổ không biết mình đã bị hạ thấp vai vế một cách vô tình, cậu bé đứng thẳng dậy, ra vẻ cứng cỏi: “Em là nam t.ử hán, việc của mình mình tự làm.”
Chẳng bao lâu sau, từ phòng cho khách đối diện truyền đến tiếng ho khan của mẹ Lý. Hương Chi vội chạy sang, thấy bà đã tỉnh, liền rót nước đưa tới: “Dì còn thấy chỗ nào không thoải mái không? Có muốn uống thêm chút trà không ạ?”
Mẹ Lý dựa vào đầu giường vỗ n.g.ự.c, cảm giác cổ họng nóng rát. Bà thấy Hương Chi tinh thần phấn chấn, khí sắc hồng hào, biết cô không bị lây bệnh, liền vui mừng nói: “Đỡ hơn nhiều rồi, khụ khụ... Dì ho suốt một ngày một đêm qua, hôm nay cứ tưởng không dậy nổi nữa. May mà có cháu đến, chứ cái nhà này ai cũng ngã bệnh cả rồi.”
Hương Chi đỡ bà dậy, cho bà uống thêm trà hoa sơn chi: “Hai mẹ con ở phòng kia dì đừng lo, cũng đỡ hơn rồi. Đáng tiếc không thể khỏi ngay lập tức được, vẫn phải chịu khổ vài ngày nữa.”
Mẹ Lý lắc đầu: “Đợt cúm này không tầm thường đâu, dì thấy còn nặng hơn mọi năm nhiều. Cháu và Đoàn trưởng Cố phải cẩn thận đấy nhé.”
Đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Hương Chi ra mở cửa, thấy một nhân viên y tế đang gõ cửa nhà mình: “Chúng tôi đều ở bên này cả.”
Cậu nhân viên y tế là một người trẻ tuổi, mặt nghiêm nghị nói: “Thời kỳ đặc biệt, không nên chạy lung tung khắp nơi.”
Hương Chi giải thích: “Không phải tôi cố ý muốn đi chơi, mà là nhà bên này ba người lớn một trẻ nhỏ đều bệnh cả rồi, lại còn một t.h.a.i p.h.ụ mang song t.h.a.i nữa.”
Cậu nhân viên y tế kinh hãi: “Vậy mau đưa đến bệnh viện đi, đây là nhà Doanh trưởng Mạnh phải không?”
Mạnh Tuế Ninh năm ngoái vừa được thăng nửa cấp, hiện giờ đã là cán bộ cấp chính doanh.
Nga
Cậu nhân viên y tế định gọi người phía sau lại khiêng cáng, thì Mạnh Tuế Ninh đeo khẩu trang từ phòng khách đi ra: “Không cần phiền phức đâu, tình hình người nhà tôi không nghiêm trọng lắm. Là đồng chí Hương Chi qua đây giúp đỡ chăm sóc, các cậu đừng hiểu lầm cô ấy.”
Cậu nhân viên y tế chào Hương Chi theo kiểu quân đội, xin lỗi: “Thật xin lỗi đồng chí Hương Chi, tôi nhất thời nóng vội. Chị là quân tẩu học tập theo gương Lôi Phong, phát huy tinh thần tương thân tương ái, tôi không nên phê bình chị.”
Hương Chi cũng không so đo với cậu ta. Loa phát thanh đã phổ biến quy định hành vi cho người nhà trong khu gia quyến, cô tự nhiên phải tuân thủ. Thấy nhân viên y tế phía sau cầm sổ, cô nhìn lướt qua hỏi: “Không sao, đây là trách nhiệm công việc của cậu mà. Các cậu gõ cửa từng nhà là để đăng ký gì sao?”
Cậu nhân viên y tế vừa nãy nói: “Kỳ nghỉ hè người ra ngoài không ít, thủ trưởng yêu cầu nắm bắt tình hình từng nhà. Bên này các chị có cần nhiệt kế hay t.h.u.ố.c men gì không?”
Hương Chi quay lại hỏi Mạnh Tuế Ninh: “Nhà anh còn thiếu t.h.u.ố.c gì không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạnh Tuế Ninh ngồi trên ghế sô pha nhất thời chưa trả lời được, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Thẩm Hạ Hà từ trong phòng ngủ đi ra, đứng gần cửa nói: “Trong nhà cần t.h.u.ố.c hạ sốt cho trẻ em, không cần nhiều đâu, cho hai viên dự phòng là được. Những thứ khác cứ để dành cho người cần hơn đi.”
Nhân viên y tế lấy từ hòm t.h.u.ố.c mang theo người ra t.h.u.ố.c hạ sốt cho trẻ em, dùng giấy trắng gói kỹ đưa cho Hương Chi.
“Ở đây tổng cộng có bốn người lớn, trong đó một người là t.h.a.i phụ, và hai trẻ em ba tuổi.” Hương Chi nói với nhân viên y tế đang đăng ký: “Tôi và con gái tôi không bị lây nhiễm, tình hình nhà họ cũng không khẩn cấp, có thể tự lo liệu được.”
“Lương thực trong nhà có đủ không?”
“Đủ rồi, nhà tôi vừa dùng phiếu gạo đổi không ít đồ ăn về.” Thẩm Hạ Hà dựa vào tường nói.
Hương Chi vội giục Thẩm Hạ Hà: “Cậu đừng đứng nơi đầu gió, mau về nằm nghỉ đi.”
Mạnh Tuế Ninh ngã người trên sô pha cũng toát mồ hôi đầy đầu, hắn có cảm giác hư thoát sau cơn bệnh nặng, khó khăn đứng dậy đỡ Thẩm Hạ Hà về phòng nghỉ ngơi. Tiện thể liếc nhìn Mạnh Tiểu Hổ đang lăn lộn chơi đùa với Tiểu Hoa Bảo trên giường.
“Lát nữa sẽ có nhân viên y tế vào nhà phun t.h.u.ố.c khử trùng, đến lúc đó mọi người cứ ở trong phòng ngủ trước nhé.”
“Được.”
Hương Chi đóng cửa lại, thở dài nặng nề. Xem ra tình hình còn gian nan hơn cô tưởng tượng.
Nghĩ đến việc Cố Văn Sơn sẽ phụ trách đợt dịch bệnh lần này, chắc chắn phải bận rộn ngày đêm không nghỉ, Hương Chi nhìn ánh ráng chiều ngoài ban công, không khỏi đau lòng cho chồng. Vợ chồng đồng lòng, cô cũng hy vọng mau ch.óng vượt qua đợt dịch bệnh này.
Buổi tối, sau khi người phun t.h.u.ố.c khử trùng đi khỏi, trong phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng bệnh viện.
Hương Chi và Tiểu Hoa Bảo trở về nhà mình nghỉ ngơi, hai mẹ con nằm trên giường lớn trong phòng ngủ chính mà trằn trọc không yên. Tiểu Hoa Bảo quấn lấy Hương Chi hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ lại quen ba thế ạ? Là do người ta giới thiệu sao?”
Hương Chi xoa cái đầu nhỏ vì uống quá nhiều "thuốc đại bổ" nên trưởng thành sớm của con gái, nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ nói: “Thật ra không phải giới thiệu đâu, mẹ là hoa yêu thuần chủng, năm đó vì muốn ‘ăn’ ba con nên mới tiếp xúc với ba. Mẹ còn nhớ lần đầu gặp mặt, ba con toàn thân đều là m.á.u.”
Lúc đó không thấy đau lòng, giờ nghĩ lại anh thật sự là cửu t.ử nhất sinh. Nếu không phải cô vô tình cho anh uống hoa lộ, thì giờ này anh đâu thể xuất hiện trước mặt mọi người như vậy, mà đã ngã xuống trong sơn cốc không ai biết, bị phong tuyết vùi lấp vĩnh viễn rồi.
“Mẹ ơi, mẹ đừng lo lắng cho ba. Con tuy không phải tiểu hoa yêu thuần chủng, nhưng con mang dòng m.á.u của mẹ và cả của ba nữa. Con biết mẹ và ba đều cực kỳ lợi hại, có hai người ở đây, nơi này chắc chắn sẽ không sao đâu. Trong mắt Tiểu Hoa Bảo, ba mẹ là tuyệt nhất!”