Hương Chi vốn còn định hỏi han cô giáo về biểu hiện hôm nay của Tiểu Hoa Bảo, nhưng vì cô đã bảo họ đi thong thả, vậy thì hai mẹ con đi trước vậy.
Cô Thẩm đưa chiếc còi sắt bị tịch thu cho vị phụ huynh đến sau.
Vị phụ huynh khó hiểu hỏi: “Sao lại không cho mang còi? Trước đây vẫn được mà?”
Cô Thẩm thở dài: “Học kỳ này mới đổi quy định.”
Hương Chi và Tiểu Hoa Bảo định đến nhà Thẩm Hạ Hà ăn tối, vừa đi đến con đường sỏi, chuẩn bị đi đường tắt thì mẹ Lý tất tả chạy đến.
“Chi Chi, không hay rồi. Cháu mau về xem đi, nhà có chuyện rồi.”
Hương Chi nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Hoa Bảo, hỏi: “Sao vậy ạ?”
Mẹ Lý thở hổn hển nói: “Trong khu có trộm vào, chuyên lựa lúc ban ngày mọi người đi làm để trộm cắp từng nhà. Bác thấy cửa sổ nhà cháu mở toang, mau về xem đi.”
Tiểu Hoa Bảo líu ríu chạy theo mẹ về nhà, vừa chạy vừa nói: “Mẹ ơi, nhà mình là khu gia thuộc bộ đội mà sao lại có trộm ạ?”
Hương Chi từng nghe Cố Văn Sơn nói, cuối năm các chiến sĩ vẫn huấn luyện như thường, Sư trưởng Lưu không đồng ý điều động chiến sĩ đang huấn luyện đi hỗ trợ các đơn vị nhỏ khác chống dịch, cuối năm còn phải giúp các hộ dân nghèo sửa mái nhà, kiếm củi, những người này đều được điều từ đại đội cảnh vệ.
Lúc Cố Văn Sơn ở nhà, phòng thủ của Bộ đội 114 vững như bàn thạch, hôm nay anh vừa xuống liên đội thì đã có trộm mò đến tận cửa, Sư trưởng Lưu phen này mất mặt quá.
Ông đích thân đến thăm hỏi các gia đình bị trộm, đi một vòng không ngờ lại đến trước cửa nhà Cố Văn Sơn.
Trong sân đã có không ít người nhà đứng xem, cửa sổ vẫn còn mở toang. Cửa ra vào cũng chen chúc người, Sư trưởng Lưu đứng ở cửa, mặt đen như đ.í.t nồi, bây giờ đến trộm cũng biết “đánh rắn dập đầu” rồi sao?
Hương Chi vừa vào nhà, phản ứng đầu tiên là nhìn xem chiếc tivi còn không, thấy nó vẫn ở đó, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Phùng Diễm và các đồng chí trong Gia ủy hội theo sau, nhìn thấy trong nhà Hương Chi có tivi, không thể không nói đúng là phong cách của Đoàn trưởng Cố, vì để tăng thêm niềm vui cho thời gian rảnh rỗi của đồng chí Hương Chi mà thật sự không tiếc tiền.
“Mau xem sổ tiết kiệm với trang sức có mất không!” Sắc mặt Thẩm Hạ Hà cực kỳ tệ. Mạnh Tiểu Hổ ôm chân cô, vừa như đang vịn vừa như sợ hãi.
Hôm nay Thẩm Hạ Hà ngủ ở nhà, hoàn toàn không nghe thấy có người vào phòng. Mẹ Lý thì ra chợ thành phố mua cá trắm cỏ, định muối cá trước Tết nên cũng không có nhà.
Tiền lương tháng này của Mạnh Tuế Ninh, cô định giữ lại một phần chi tiêu, phần còn lại gửi vào sổ tiết kiệm, đã hẹn đi cùng Hương Chi mà chưa kịp đi thì đã bị trộm mất.
Cũng may cô đã học theo Hương Chi, có tiền là gửi tiết kiệm, chịu khó chạy ra phòng gửi tiền một chút. Nếu như trước đây cứ giấu hết dưới đáy ngăn kéo thì có bao nhiêu mất bấy nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng với cấp bậc của Doanh trưởng Mạnh, lương cũng được 90 tệ, tổn thất không hề nhỏ.
Hương Chi đi một vòng phòng khách, thấy trên tivi có hai dấu tay đen. Chắc là tên trộm định khuân tivi đi, có lẽ vì thấy tivi quá bắt mắt lại khó di chuyển nên đã bỏ cuộc.
“Ôi trời, xem thành cái dạng gì rồi này.” Thẩm Hạ Hà định lấy khăn tay ra lau, nhưng Hương Chi ngăn lại. Trên đó có hơi của tên trộm, có thể là một manh mối.
Cô đi vào phòng ngủ, chăn màn lộn xộn… không phải do tên trộm lục lọi, mà là do sáng dậy chưa kịp gấp.
“Nhà cậu cũng bị lật cả đệm giường lên à, cái tên trộm c.h.ế.t bằm này! Gan to bằng trời!”
Nhưng những người nhà vây xem lại tưởng là bị trộm lục tung, ai nấy đều đứng sau lưng cô mà c.h.ử.i rủa tên trộm.
“Mẹ ơi, mẹ mau lại đây.” Tiểu Hoa Bảo gọi.
Hương Chi đi vào phòng con bé, nhặt những mảnh giấy vụn trên đất lên, Thẩm Hạ Hà bực bội nói: “Sổ tiết kiệm! Hắn xé sổ tiết kiệm của cậu rồi. Xem này, sổ tiết kiệm nhà tớ cũng bị tên trộm xé nát!”
Tiểu Ngũ đứng sau buồn bực nói: “Đây là không lấy được tiền nên tức quá hóa rồ đây mà!”
Hương Chi thấy cửa tủ sách đang mở, ngăn kéo có khóa bên dưới bị cạy ra, bên trong bị lục lọi lung tung. Huy hiệu, giấy chứng nhận và huân chương quân công của Cố Văn Sơn cũng bị vứt bừa bãi khắp nơi.
Mọi người giúp Hương Chi nhặt lại huân chương quân công và giấy khen trong nhà, lúc này Phùng Diễm và những người khác mới trực tiếp cảm nhận được thành tích chiến công đáng nể của Đoàn trưởng Cố.
Số tiền để chi tiêu trong nhà đương nhiên đã không còn, hơn ba mươi tệ nói không nhiều cũng chẳng nhiều, nói không ít cũng chẳng ít. May mà đến cuối tháng đã bị cô tiêu đi khá nhiều.
Hương Chi cảm thấy mình tổn thất không lớn, lúc đi ra cửa, cô thấy Tiểu Hoa Bảo đang ngồi xổm trên đất khóc nức nở. Hương Chi vội chạy lại hỏi: “Sao vậy con yêu?”
Tiểu Hoa Bảo ôm một tấm huy chương bị bẹp dúm, khóc không thành tiếng: “Mẹ ơi, hắn giẫm lên huân chương quân công của ba, hắn giẫm lên huân chương quân công của ba!”
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Tiểu Hoa Bảo còn nhỏ, đang trong giai đoạn chuyển từ mù chữ sang biết đọc biết viết.
Hương Chi ngồi xuống ôm con, chỉ vào hình người đang bơi trên đó nói: “Con xem trên huy chương có người đang bơi này, đây là huy hiệu ba con tham gia cuộc thi bơi lội của thành phố, không phải huân chương quân công đâu.”
Tiểu Hoa Bảo còn nhỏ nhưng giọng to, lại rất sĩ diện. Nếu không phải quá đau lòng, bé sẽ không gào khóc trước mặt đông đảo các cô chú.
Nhưng lần này bé không chịu nghe, còn chỉ vào vận động viên bơi lội trên đó nói: “Chắc chắn là ba phải bơi qua sông để tham gia trận chiến bảo vệ tổ quốc, đi đ.á.n.h kẻ thù!”
Nga