Tần Chi Tâm đi ra ngoài mà lòng đầy khó hiểu, nghĩ ngợi một hồi, có lẽ Hương Chi có hứng thú với việc nấu ăn.
Biết đâu con bé định đến đó nấu món gì ngon cho Cố Văn Sơn. Chẳng phải người ta hay nói, muốn nắm giữ trái tim đàn ông thì phải đi qua dạ dày sao.
Hương Chi ở một mình trong phòng một đêm, nơi này điều kiện khá tốt, có hệ thống sưởi ấm. Hương Chi biến về nguyên hình, thoải mái duỗi cành lá trên giường, tận hưởng không gian ấm áp.
A, thoải mái quá.
Sắp tìm được anh ấy rồi, cứ "thiến" trước rồi "ăn" sau, ái chà chà.
Càng nghĩ càng thấy sướng.
Mấy ngày nay vì lo chuyện làm sao để ăn thịt Cố Văn Sơn một cách thuận lợi, cô sầu đến rụng cả lá. Cô rung rung những chiếc lá màu xanh ngọc bích, những cánh hoa trắng muốt như hoa sen bung nở, tỏa ra mùi hương u tịch khắp phòng.
Sáng hôm sau, cô xuống nhà ăn của nhà khách dùng bữa.
Trong chiếc ví Tần Chi Tâm đưa cho cô có một xấp tiền "Đại đoàn kết" dày cộp, còn có mấy tấm phiếu gạo. Cô đã không còn là tiểu yêu tinh mới xuống núi nữa, rất tự nhiên đưa tiền và phiếu, đổi lấy món bánh cuốn thịt xông khói thơm nức mũi làm bữa sáng.
Trong lúc cô ăn cơm, bên ngoài cửa sổ có một ông lão cứ liên tục nhìn vào. Hắn ta đi đi lại lại bên ngoài hai vòng, đợi Hương Chi ra khỏi cửa liền bám theo sát nút.
"Ôi chao, cô nương! Phiền cô đỡ tôi một chút." Ông lão đi vào trong ngõ nhỏ bỗng nhiên ngã lăn ra đất, run rẩy vươn tay cầu cứu Hương Chi.
Hương Chi quay đầu lại nhìn một cái, không hề động lòng, tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Ông lão vội vàng đứng dậy, khập khiễng đuổi theo: "Này, đồng chí, phiền cô đưa tôi về nhà với, nhà tôi ở ngay tận cùng ngõ thôi. Tôi nhất định sẽ cảm tạ cô hậu hĩnh!"
Hương Chi quay đầu lại, trong mắt lóe lên một tia sáng màu xanh lục: "Thật sự muốn tôi đưa về?"
Ông lão thoáng hoảng hốt, cảm giác trong không khí có một mùi hương kỳ lạ, hắn ta vô thức gật đầu: "Phiền cô giúp cho."
Hương Chi đưa tay xách lấy cánh tay hắn, ông lão kinh ngạc sao sức lực cô gái này lại lớn đến vậy. Hắn rảo bước nhanh hơn về phía trước, đồng bọn đang rình rập ở xa chắc hẳn đã nhìn thấy hắn.
Hôm nay đúng là vận đỏ, để hắn vớ được một cô em xinh đẹp thế này, môi anh đào mày lá liễu, eo nhỏ nhắn thon thả vô cùng.
Chắc chắn sẽ bán được giá hời.
Hương Chi đi vào con hẻm tối, đi thẳng qua đó chính là bến xe.
Cô từng nghe Vưu Tú kể, loài người có những kẻ chuyên đi bắt cóc người khác đem bán gọi là mẹ mìn, loại người hãm hại đồng loại như vậy, cô vô cùng khinh bỉ.
Gã này trên người tỏa ra mùi chua loét, lẫn với mùi mồ hôi, khiến bộ râu giả của hắn dính bết lại từng mảng, trông bẩn thỉu vô cùng.
Ngoài ra, trên người hắn và tên đồng bọn ở xa kia đều có một mùi sữa thoang thoảng, loại mùi sữa non nớt này không thể nào thuộc về bọn chúng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nga
Có trẻ con.
Hương Chi mím môi, thần sắc trở nên u ám.
"Nhà tôi chính là ở đây." Tên buôn người giả dạng ông lão ra hiệu bằng mắt cho đồng bọn trong cái sân bừa bộn, chuẩn bị đợi Hương Chi vào cửa là trói gô cô lại.
Bọn chúng chuyên canh chừng ở bến xe khách, nhắm vào phụ nữ và trẻ em đi lẻ loi để ra tay. Những việc như thế này bọn chúng đã làm rất quen tay rồi.
Xong vụ này, vừa khéo gộp chung với đứa bé trong nhà đưa xuống vùng duyên hải, chắc chắn bán được giá cao.
Hương Chi bước vào cửa, cười khúc khích nhìn bọn chúng.
Cánh cổng lớn sau lưng cô đóng sầm lại, cái lưng còng của ông lão lập tức thẳng tắp, hắn đứng dậy rút sợi dây thừng buộc bên hông ra, cùng tên đồng bọn hai người trước sau bao vây lấy cô.
Cách một bức tường, ngoài đường xe cộ như nước.
Xe ô tô vào bến, ra bến bóp còi inh ỏi. Tiếng người đón đưa, tiếng rao bán hàng rong, ồn ào náo nhiệt, không ai hay biết chuyện gì đang xảy ra bên trong bức tường này.
Cành hoa của Hương Chi siết c.h.ặ.t lấy cổ bọn chúng, đ.â.m xuyên qua tường, trực tiếp ghim c.h.ặ.t bọn chúng lên tường khiến không kẻ nào cử động được.
"Cứu... Cứu..." Bọn chúng trợn trắng mắt, mắt thấy sắp ngạt thở, câu cầu cứu cũng không thốt nên lời.
Hương Chi mặc kệ bọn chúng sống c.h.ế.t ra sao, đi vào trong nhà phát hiện một bé trai đang ngủ trong cái mẹt tre. Trước n.g.ự.c đứa bé nhét một cái chai thủy tinh đựng nước ấm, nếu phát hiện muộn chút nữa, làn da non nớt của bé có thể bị bỏng.
Hương Chi dùng lá cây nâng đứa bé đang mếu máo chực khóc lên, lơ lửng giữa không trung đung đưa dỗ dành, lắc lư qua lại, cũng không biết là do ch.óng mặt hay do vật nóng đã được lấy đi, đứa bé dần dần ngủ thiếp đi.
Hai tên buôn người đâu ngờ lại gặp phải chuyện kỳ dị thế này, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Tên đàn ông trung niên lừa Hương Chi tới đây, đũng quần đã ướt sũng một mảng lớn.
Bọn chúng quá bẩn, Hương Chi mặc kệ, quật mạnh bọn chúng xuống đất, không màng đến hai gã đàn ông to xác đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, lạnh lùng nói: "Đi tìm công an."
"Đi đi đi." Hai tên buôn người quỳ rạp xuống đất dập đầu lia lịa: "Là chúng con có mắt không thấy Thái Sơn, đại tiên tha mạng, chúng con đi đầu thú ngay bây giờ!"
"Vậy đi thôi." Hương Chi đi theo sau lưng, hung dữ trừng mắt nhìn bọn chúng, mãi cho đến khi bọn chúng ôm đứa bé vào đồn công an đầu thú, lúc này cô mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.
Lướt qua vai cô là một đôi vợ chồng trẻ đang khóc sướt mướt đến báo án. Hai người như vừa chịu cú sốc lớn, dìu nhau bước vào đồn công an.
Hương Chi hít hít mùi hương trên người họ, thơm mùi sữa nồng nàn. Cô khẽ nhếch khóe môi. Đắc ý nghĩ thầm, thỉnh thoảng làm việc tốt cũng không tệ chút nào.
Đợi Hương Chi đến bến xe, nhân viên nói cho cô biết chuyến xe số 6 đã khởi hành rồi.
Hương Chi lẻ loi đứng dưới biển báo trạm xe nhìn đông nhìn tây.
Lúc này đôi vợ chồng trẻ kia ôm đứa bé đuổi theo tới nơi, vẻ vui mừng trên mặt hai người vẫn chưa tan hết, nam đồng chí lắp bắp nói: "Cảm ơn đồng chí, chúng tôi nghe bọn buôn người khai, là cô đã cảm hóa bọn chúng, khiến bọn chúng ra đầu thú."