Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 334: Công Tác Chuẩn Bị Cho Giải Bơi Lội Thành Phố



 

“Em làm hậu cần chi bằng làm cán sự Hội đồng gia quyến đi, mỗi tháng còn có mười đồng tiền trợ cấp.”

Nga

 

Tiểu Ngũ không chỉ một lần khuyên bảo: “Chị thấy em rất thích hợp, không chỉ nể mặt Đoàn trưởng Cố mà công tác cũng dễ triển khai. Hơn nữa em là người có sức hút, lại có trách nhiệm. Nếu em muốn làm cán sự, chị sẽ đề cử em với tổ chức.”

 

Hương Chi ngồi bên cạnh cô ấy, gật đầu chào một người nhà vừa đến đăng ký. Sau đó nói với Tiểu Ngũ: “Em đang bận tối mắt đây này, còn phải nửa thoát ly sản xuất để học văn hóa cấp hai, làm gì có thời gian làm cán sự?”

 

Tiểu Ngũ nói: “Vậy làm cán sự dự bị đi, khi nào thiếu người thì gọi em. Em xem đợt dịch bệnh vừa rồi em giúp mọi người nhiều như thế, thật sự em làm cán sự rất hợp. Hơn nữa nếu ghi vào lý lịch công tác, cũng coi như là sinh hoạt nghiệp dư nâng cao giác ngộ tư tưởng.”

 

“Để em suy nghĩ thêm đã.” Hương Chi nhìn đồng hồ, thời gian cũng sắp đến giờ đi nông trường kiểm tra đám heo giống, còn một tháng nữa là đến đợt g.i.ế.c heo ăn Tết. Còn phải nhặt trứng gà vịt ngỗng giao cho sĩ quan hậu cần thống kê, đưa đến nhà ăn để cải thiện bữa ăn hoặc đem muối.

 

Năm nay nông sản trong tỉnh thu hoạch tốt, nhưng tỉnh anh em bên cạnh thì không được như vậy. Chắc là còn phải trích ra một phần để viện trợ cho họ.

 

“Được rồi, mỗi thứ ba, năm, bảy hàng tuần em có thể đưa con gái đi bể bơi luyện tập, thời gian còn lại tự sắp xếp. Đây là hai mươi vé bơi lội.”

 

Hương Chi nhận lấy vé, ký tên rồi vội vàng chạy về phía nông trường.

 

Sáng thứ hai bận rộn vô cùng, điều bất ngờ là bên xưởng thức ăn gia súc đưa tới một bao thức ăn mới. Nghe nói có thể giảm thiểu bệnh tật cho gia súc, nâng cao khả năng miễn dịch và chất lượng thịt. Đáng tiếc xưởng phân bón không có động tĩnh gì, nếu không cô lại có dưa giòn miễn phí để ăn.

 

Giờ nghỉ trưa, cô mang sách giáo khoa cấp hai ra xem. Trình độ của Chu tiên sinh rất cao, cô có chỗ nào không hiểu thì hỏi ông bố nuôi, ông xua tay một cái là cô khoanh lại, tối về nhà đưa cho Cố Văn Sơn giảng.

 

Hương Chi chiều theo ý muốn của Tiểu Hoa Bảo, gần như ngày nào cũng đưa cô bé đi bể bơi báo danh huấn luyện.

 

Cái nấm lùn này gần như chẳng bỏ buổi nào. Huấn luyện viên Tôn phụ trách huấn luyện rất nghiêm túc nói với Tiểu Hoa Bảo rằng nếu huấn luyện không đạt chuẩn, đi thi đấu cũng vô dụng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hương Chi cho Tiểu Hoa Bảo tham gia thi đấu là để cô bé nhà quê này mở rộng tầm mắt, giải đấu thành phố bao gồm các đơn vị đều sẽ có người tham gia, quy mô không nhỏ.

 

Vả lại cũng là thương cho cô giáo Thẩm, cô hy vọng có thể tiêu hao bớt chút năng lượng của Tiểu Hoa Bảo. Nếu không phải Tiểu Hoa Bảo còn biết nghe lời cô giáo, có lẽ mới vào trường đã bị "trục xuất sư môn" rồi.

 

Cố Văn Sơn cũng rất tán đồng việc này. Tiểu Hoa Bảo ở nhà trẻ thực ra không học được gì nhiều. Đa số là chơi trò chơi với cô giáo, nếu không thì cũng mất ba tiếng ngủ trưa. Cộng thêm đi vệ sinh, ra sân chơi, tổng cộng thời gian học được thứ gì đó ít đến đáng thương. Chi bằng giải phóng thiên tính của trẻ con, để con bé thỏa sức vẫy vùng.

 

“Huấn luyện viên Tôn của các con gọi điện cho mẹ, hỏi có muốn sang khu Tây xem ba con và các chú huấn luyện không...”

 

“Muốn muốn muốn!” Tiểu Hoa Bảo ở nhà trẻ hồi phục cả ngày, tinh thần đã sạc đầy. Cô bé lạch bạch chạy trước dẫn đường: “Mẹ ơi, Tiểu Hổ và chị Kim Kim cũng đi sao?”

 

Chị Kim Kim là chị gái lớn mà Tiểu Hoa Bảo quen khi đi bơi, năm nay mười một tuổi.

 

“Đi chứ, lát nữa huấn luyện viên Tôn sẽ dẫn các anh chị ấy đi cùng.” Huấn luyện viên Tôn chủ yếu là muốn cho đám trẻ con ham chơi này một chút áp lực, đi xem tuyển thủ thực thụ huấn luyện là như thế nào, để chúng chấn chỉnh thái độ.

 

Hương Chi đi trên đường không nghĩ ngợi nhiều, chẳng phải chỉ là đi xem người ta bơi thôi sao.

 

Đến bể bơi quân nhân khu Tây, nhìn thấy tấm lưng trần màu đồng cổ kiện thạc ướt đẫm nước, cô không nhịn được nuốt nước miếng.

 

Phía sau, Thẩm Hạ Hà dẫn Mạnh Tiểu Hổ tới, chút nào không để ý cái bụng bầu của mình, đỏ mặt nói: “Ái chà, sớm biết thế tớ tô chút son rồi hãy đến.”

 

Hương Chi: “... Cậu thu cái bụng lại trước đi đã.”

 

Theo một tiếng còi, sáu chiến sĩ mặc quần đùi quân dụng nhảy xuống hồ nước. Cơ bụng mạnh mẽ vẽ ra từng đường cong hoàn mỹ, bọt nước khúc xạ ánh cầu vồng, bọt nước họ kích khởi cũng kích khởi luôn cảm xúc của khán giả bên bờ.