Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 342: Bị Cho Leo Cây Ở Xưởng Nước



 

Hương Chi lại chạy đi hỏi bác bảo vệ cổng: “Đồng chí ơi, chúng tôi thật sự đã hẹn trước với đồng chí Vương Phương Phương chiều nay gặp mặt mà.”

 

Bác bảo vệ cầm cuốn sổ đăng ký nói: “Tôi thấy các cô ăn mặc cũng không giống đám du thủ du thực ngoài phố, nhưng xưởng chúng tôi có quy định, trừ khi báo trước, nếu không thì không cho vào. Chứ không thì ch.ó mèo gì cũng vào được, lỡ ném t.h.u.ố.c độc xuống nước thì làm sao? Cả cái quận Xương Nghi này đều uống nước của xưởng chúng tôi đấy.”

 

Tiểu Ngũ đứng bên cạnh lạnh đến mức mặt trắng bệch, cô ấy xoa xoa tay nói: “Đồng chí Vương Phương Phương chắc không quên đâu nhỉ? Bác có thể giúp chúng cháu liên hệ lại một lần nữa được không?”

 

“Cô ấy sáng sớm đã đi ra ngoài liên hệ nghiệp vụ rồi, người còn chưa về.”

 

Bác bảo vệ chưa ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy, bực bội nói: “Muốn nói chuyện làm ăn cũng không đến lượt các cô chạy tới tìm cô ấy, lẽ ra phải là cô ấy chạy đến chỗ các cô chứ? Hai năm nay đều thế cả, chưa thấy ai tự mình tìm đến cửa bao giờ. À, có phải các cô là cò mồi không?”

 

“Cò mồi là cái gì?” Hương Chi không hiểu.

 

Bác bảo vệ quét mắt qua khuôn mặt xinh đẹp và cách ăn mặc sang trọng của cô, càng thêm chắc chắn: “Chính là trung gian thương, theo cách gọi cũ là con buôn ấy. Chuyên môn thay người ta giới thiệu mua bán để kiếm tiền hoa hồng từ giữa.”

 

Tiểu Ngũ có chút bực bội nói: “Chúng tôi đường đường chính chính đến tư vấn nghiệp vụ, con buôn với cò mồi cái gì, bác đừng có nói bậy.”

 

Bác bảo vệ ngượng ngùng nói: “Thế thì ngại quá, hay là các cô vào bên trong ngồi ghế sô pha đợi một lát. Tôi trông chừng các cô, các cô đừng có chạy lung tung đấy.”

 

Hương Chi và Tiểu Ngũ bại trận trước gió thu hiu quạnh, đành phải đi vào bên trong ngồi ghế sô pha chờ đợi.

 

Lần chờ đợi này kéo dài đến tận giờ cơm chiều, ước chừng hơn hai tiếng đồng hồ.

 

Hương Chi lớn thế này chưa từng phải ngồi chờ đợi ghẻ lạnh như vậy, cô đứng dậy nói: “Nếu họ không muốn làm ăn thì chúng ta về.”

 

Từ khi kinh tế mở cửa, rất nhiều doanh nghiệp quốc doanh chuyển sang hợp doanh, thậm chí bị tư nhân mua lại kinh doanh. Thị trường người bán dần chuyển sang thị trường người mua, đối đãi với khách hàng tự tìm đến cửa mà còn như vậy, Hương Chi cảm thấy bên trong chắc chắn có vấn đề.

 

Ngay lúc các cô đứng dậy đi ra cửa, một chiếc xe ô tô con Lada 2105 dừng lại ở cổng lớn. Một nữ đồng chí hơn bốn mươi tuổi cùng người bên cạnh ung dung đi vào.

 

Bà ta nhìn thấy Hương Chi thì mắt sáng lên, lại nhìn thấy Tiểu Ngũ vẻ mặt tức giận, nhiệt tình vươn tay ra nói: “Hai vị đồng chí đợi lâu rồi! Tôi thật sự có việc bị trì hoãn. Trong túi tôi có sách tuyên truyền, hay là các cô xem trước nhé? Tôi đi rót chút trà cho các cô.”

 

Đồng nghiệp bên cạnh bà ta nói: “Cô không đi ăn cơm à?”

 

Vương Phương Phương nói: “Bên này nhanh thôi, lát nữa tôi đi tìm cô.”

 

Hương Chi nói: “Sách tuyên truyền thì thôi, tôi muốn đi xem thiết bị.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Phương Phương vén tóc ra sau tai, ngượng ngùng nói: “Hôm nay là do tôi chậm trễ, hay là ngày mai các cô lại đến nhé, trong xưởng giờ này đều tan tầm hết rồi. Nếu các cô không vội, tôi sẽ giảng giải cho các cô nghe về tình hình trong xưởng.”

 

Nếu là việc riêng của mình, Hương Chi chắc chắn đã bỏ về từ lâu. Nhưng đây là việc đầu tiên Phùng Diễm giao cho cô, cô về phải có cái để báo cáo: “Vậy cũng được.”

 

“Khu gia quyến phía Bắc của bộ đội 114 phải không?”

 

Trong mắt Vương Phương Phương lóe lên một tia sáng, sau đó lại giới thiệu với Hương Chi và Tiểu Ngũ: “Trước kia rất nhiều đơn vị sử dụng hệ thống nguồn nước từ mấy chục năm trước. Không chỉ cấp nước mà cả thoát nước cũng vậy. Tình huống này xảy ra rất nhiều. Nếu cần dẫn nước từ xưởng chúng tôi, thì giá cả là thế này, ba xu một tấn nước.”

 

Tiểu Ngũ kinh ngạc nói: “Giá nhà các chị cũng quá cao rồi, bên ngoài một tấn nước cũng mới có hai xu.”

 

Vương Phương Phương khách sáo cười nói: “Nếu cảm thấy giá cả không thích hợp thì tôi cũng không có cách nào. Rốt cuộc là phải đưa nước đến tận bộ đội, khối lượng công trình không nhỏ. Các cô vừa yêu cầu chất lượng nước lại vừa yêu cầu hiệu suất, cái giá này là thấp nhất rồi. Chủ yếu hỏi xem các cô có chấp nhận được giá này không, các cô còn phải tìm lãnh đạo bên kia hiệp thương, đi đi lại lại, khó khăn quá lớn.”

 

Nếu giá cả không thể thống nhất thì chẳng còn gì để nói.

 

Hương Chi nhìn bà ta thật sâu rồi nói: “Các chị bán cho người khác cũng là ba xu một tấn sao?”

 

Vương Phương Phương đ.á.n.h trống lảng: “Khu vực không giống nhau, chi phí không giống nhau, giá cả đương nhiên không giống nhau.”

Nga

 

Hương Chi không còn gì để nói, đứng dậy cáo từ.

 

Vương Phương Phương bỗng nhiên gọi giật lại: “Nếu các cô không vội, quay về tôi hỏi xem xưởng trưởng có thể bớt chút nào không. Ba ngày sau các cô lại đến nhé.”

 

“Để sau hãy nói.” Hương Chi không để lời này trong lòng. Người phụ nữ này trên người nồng nặc mùi nước hoa, nụ cười trên mặt giả tạo như đeo mặt nạ.

 

Tiểu Ngũ tức giận nói: “Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải đợi ba ngày?”

 

Hương Chi nhàn nhạt nói: “Tớ không muốn đợi nữa, xem ý chị Phùng thế nào đã. Bà ta bỗng nhiên muốn kéo dài thời gian, tớ lại muốn xem trong hồ lô của bà ta bán t.h.u.ố.c gì.”

 

“Chắc chắn không phải t.h.u.ố.c tốt gì đâu.” Tiểu Ngũ nói: “Ái chà, xe đến rồi, mau lên thôi.”

 

Trên xe buýt trở về, vừa vặn gặp giờ tan tầm.

 

Hương Chi giơ vé tháng cho người bán vé xem, chưa từng bị người ta chèn ép như cá mộp đóng hộp bao giờ, lần này thì nếm trải đủ.

 

Mang theo một thân mệt mỏi về đến nhà, việc đầu tiên là tìm Cố Văn Sơn đang nấu cơm để cầu an ủi. Ôm lấy eo người đàn ông rắn rỏi, luồn tay vào trong áo ba lỗ sờ sờ cơ bụng, lại ngắm khuôn mặt tuấn tú vô cùng kia, tâm trạng đột nhiên tốt lên hẳn.