“Loại chuyện này chắc bà ta làm không ít đâu. Bà ta moi được tin tức về bộ đội 114 từ miệng chúng ta, rồi tự mình chạy tới bàn chuyện làm ăn. Cũng may bản thân chúng ta là người của bộ đội, đảo cũng không sợ bà ta qua mặt. Nếu đổi thành nhân viên bên ngoài không có chỗ dựa, vô duyên vô cớ dâng tin tức cho bà ta, còn bị bà ta xoay như chong ch.óng. Nghĩ muốn trút giận cũng chẳng biết tìm ai mà trút.”
Nga
Xét đến cùng là do Vương Phương Phương và Sở Khê Tuyền đều không thật thà, là một cái xưởng vừa xảo quyệt vừa gian manh.
Nếu Sở Khê Tuyền không tán thành cách làm của Vương Phương Phương, sao có thể phái xe ô tô con đưa Vương Phương Phương sáng sớm tinh mơ đến đây bàn chuyện làm ăn được.
Tiểu Ngũ suy đi tính lại, c.ắ.n răng nói: “Đúng vậy, chúng ta cũng cho bà ta leo cây. Đâu có đạo lý chuyện tốt đều để bà ta chiếm hết. Em mà là nhân viên kinh doanh khác, chắc phải bị bà ta chọc cho tức c.h.ế.t. Đi, chúng ta đi nhặt trứng gà đi, nhặt xong lại đi nhặt trứng vịt, nhặt trứng ngỗng!”
Hương Chi chào hỏi Chu tiên sinh rồi đi ra khỏi văn phòng. Ra đến cửa thì gặp Ngải Tứ Quý đi làm việc bên ngoài về.
“Tứ Quý thế nào rồi? Chuyện của Hà Tiểu Quân có kết quả chưa?” Hương Chi xách giỏ tre hỏi.
Ngải Tứ Quý nói: “Tội trộm cắp tài sản công đã được xác thực. Chúng ta sau này sẽ không gặp lại cậu ta nữa.”
Hương Chi biết Hà Tiểu Quân làm việc hay giở trò khôn vặt, ví dụ như ngay từ đầu việc cắt cỏ heo đã không tận tâm tận lực bằng Ngải Tứ Quý, nhưng không ngờ hắn lại hồ đồ đến mức này. Tương lai công việc đang tốt đẹp, cứ thế mà lãng phí mất.
Nếu không gặp lại nữa, chuyện này coi như lật sang trang mới.
Hương Chi không nhắc đến Hà Tiểu Quân nữa, đi theo Tiểu Ngũ về phía khu chăn nuôi gia cầm.
Vương Phương Phương buổi trưa không được ăn cơm.
Buổi sáng bà ta canh đúng giờ đi làm là 8 giờ, đến tòa nhà văn phòng của bộ đội.
Nghe nói người thực sự cầm quyền ở 114 là một cán bộ cao cấp trẻ tuổi đầy triển vọng, bà ta cố ý kẻ thêm đường mắt nước, để mặt mày trông càng thêm vũ mị động lòng người.
Bà ta vác theo tập tài liệu dày cộp, đặt lên bàn trong phòng họp nhỏ. Đi cùng bà ta còn có đồng nghiệp hôm qua là Tiền Hiểu Hương.
Bà ta và Tiền Hiểu Hương vì để kịp thời chặn đường vị Đoàn trưởng Cố trong truyền thuyết kia, sáng nay đều chưa kịp ăn gì.
Các bà ta đã liên hệ qua điện thoại, theo tiêu chuẩn tiếp đãi thì ít nhất cũng phải sắp xếp cho họ ăn một bữa ở nhà ăn bộ đội chứ?
Thế nhưng các sĩ quan đi lại ngoài hành lang, chẳng có một ai khách sáo dẫn họ đi ăn cơm. Họ được thông báo rằng khu vực làm việc của bộ đội cấm đi lại tùy tiện, ngay cả phích nước nóng uống hết rồi, họ cũng không thể tìm người đến châm thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phòng họp nhỏ nằm ở đầu kia hành lang, dưới cửa sổ là cống thoát nước bỏ hoang. Mùi hương thật sự cảm động lòng người.
Vương Phương Phương muốn dùng khăn tay che mũi, lại sợ làm nhòe lớp trang điểm, chỉ có thể cố nhịn cái mùi hôi thối đó.
Mỗi lần hỏi cậu chiến sĩ đứng gác bên ngoài, cậu ta luôn nói: “Chờ một chút đi, người tìm Thủ trưởng quá nhiều.”
Tiền Hiểu Hương không nhịn được nữa, giọng điệu khó chịu nói: “Chúng tôi đã hẹn trước rồi, sao lại không tuân thủ thời gian như vậy?! Uổng cho các anh mang tiếng là bộ đội.”
Tiểu Quách da dày thịt béo, hai câu này đối với cậu ta chẳng đau chẳng ngứa.
Cậu ta nghiêm túc nói: “Muốn gặp thì gặp, không gặp thì đi! Chúng tôi ở đây là quân khu, 24 giờ sẵn sàng chiến đấu. Mỗi ngày quân lệnh tới lui, chẳng lẽ không quan trọng hơn việc của các cô? Các cô chỉ là cái nhà máy nước cỏn con, không muốn chờ thì về! Người đến cửa cầu cạnh nhiều vô kể, ai giống các cô mà không hiểu quy củ như vậy.”
“Ngại quá đồng chí, cô ấy bụng đói quá nên đường huyết thấp, dễ bị cáu gắt.” Vương Phương Phương cảm thấy mình ám chỉ đủ nhiều rồi, nhưng cậu chiến sĩ trẻ phảng phất như không nghe hiểu, lại quay về cửa đứng gác.
Vương Phương Phương ôm cái bụng đói đau quặn trở lại ghế gỗ, ngồi thế nào cũng thấy khó chịu.
Tiền Hiểu Hương đưa cho bà ta cái cốc của mình: “Còn nửa cốc nước ấm, chị uống tạm đi.”
Vương Phương Phương lo son môi bị trôi, kiên quyết không uống một ngụm nước nào. Cố chịu đựng cả buổi sáng, đến 3 giờ chiều thì mặt mày trắng bệch, miễn cưỡng uống vài ngụm nước.
“Đều nói bộ đội và địa phương có khoảng cách lớn, tôi coi như được mở mang tầm mắt. Vị Đoàn trưởng Cố này cũng quá kiêu ngạo rồi.” Tiền Hiểu Hương thì thầm: “Nếu đổi thành lãnh đạo địa phương, không gian thao tác của chúng ta lớn hơn nhiều.”
“Phạm vi phủ sóng của nhà máy nước chúng ta chỉ có bấy nhiêu thôi. Trong phạm vi này đơn vị nào tốt hơn 114 căn bản không có.”
Vương Phương Phương đói đến hoa mắt ch.óng mặt, xua tay nói: “Nếu chúng ta có thể nuốt trôi đơn hàng này, tiền hoa hồng cũng đủ để chúng ta phát tài. Cô không thấy tối qua Xưởng trưởng nghe được tin tức vui mừng thế nào đâu, chỉ thiếu nước thăng chức Trưởng khoa cho tôi ngay tại chỗ. Tin tức tốt như vậy bị hai con ranh con biết được, rốt cuộc chúng nó lấy tin ở đâu ra?”
“Quản chúng nó lấy tin ở đâu, tóm lại là của chúng ta.” Tiền Hiểu Hương nhớ lại cảnh tượng hôm qua, cô ta còn chẳng thèm liếc mắt nhìn hai kẻ ngốc nghếch kia. Cô ta nghĩ bọn họ thiếu rèn luyện xã hội, coi như dạy cho một bài học, một chút áy náy cũng không có.
Kẻ đầu têu là Vương Phương Phương lại càng như thế.
Sở Khê Tuyền là nơi bà ta cắm rễ bao năm, sau khi chuyển sang hợp doanh, bát sắt biến thành bát cơm tự xin. Không nghĩ ra chút chiêu trò thì sao Vương Phương Phương có thể leo lên chức Phó khoa Tiêu thụ được.
Sáng nay Xưởng trưởng cố ý tìm bà ta họp, ngàn dặn vạn dò phải ký được đơn này. Cho dù trước mắt có lỗ vốn hỗ trợ sửa đường ống cũng được.