“Xin lỗi bác Mạnh, mẹ cháu trí nhớ không tốt, hay quên trước quên sau. Gây thêm phiền toái cho bác rồi.”
Nga
Vương Tiểu Mai không ngừng cúi người xin lỗi họ. Đội trưởng là công nhân nhà máy nước, cũng không tiện so đo với người nhà quân nhân, nói Vương Tiểu Mai vài câu rồi cho qua chuyện này.
Từ Lan thấy Vương Tiểu Mai quay lại, liền hỏi: “Tiền đâu?”
Vương Tiểu Mai nói: “Con không lấy.”
“Hừ, cô cũng hào phóng thật đấy, giống hệt thằng cha đã c.h.ế.t của cô, chỉ biết tiêu tiền cho mấy con đàn bà không đứng đắn bên ngoài, chưa bao giờ biết tích cóp tiền cho cái nhà này!”
Vương Tiểu Mai uất ức nói: “Tiền lương của con đều ở trong tay mẹ, con còn phải tích cóp cho nhà thế nào nữa! Mỗi ngày trong túi chỉ có phiếu cơm, một tháng uống không nổi một chai nước ngọt.”
“Vương Tiểu Mai! Mày lại ở bên ngoài làm mất mặt xấu hổ! Mày đua đòi cái gì mà đua đòi!”
Vương Vĩnh Kiệt là cha của Vương Tiểu Mai, cũng là nhân viên ở đây. Ông ta nổi giận đùng đùng đi tới, phía sau còn có mấy nhân viên tạp vụ làm cùng.
Mấy nhân viên tạp vụ sợ ông ta gây chuyện, tính tình Lão Vương rất nóng nảy, chỉ cần châm ngòi là nổ. Ngày thường ông ta thích uống chút rượu, trên bàn rượu thường xuyên mắng mỏ Vương Tiểu Mai tiêu tiền nhiều. Còn nói Vương Tiểu Mai đi học đến tận bây giờ, không biết trong nhà tốn bao nhiêu tiền nuôi dưỡng.
Mấy người làm cùng Vương Vĩnh Kiệt đều nói: “Nhà ai nuôi con mà không tốn tiền? Nhà ai đi học mà không tốn tiền? Cũng đâu phải mỗi nhà ông như vậy, ông không đáng cứ uống rượu vào là lôi con cái ra mắng nhiếc.”
Vương Vĩnh Kiệt lại không biết hối cải, lần này Vương Tiểu Mai chẳng những không chịu đi xem mắt, còn ở bên ngoài nói trong nhà không cho tiền tiêu, làm Vương Vĩnh Kiệt cảm thấy mất mặt. Hôm nay ông ta cố ý đến đây bới lông tìm vết, mặc kệ Vương Tiểu Mai làm gì, ông ta cũng phải mắng cho một trận!
Hương Chi chắn trước mặt Vương Vĩnh Kiệt, lớn tiếng nói: “Ông muốn làm gì?!”
“Cô là ai!... Ơ, cô là đồng chí Hương Chi?”
Vương Vĩnh Kiệt chưa gặp Hương Chi bao giờ, nhưng đã xem qua ảnh chụp của cô. Hôm nay gặp mặt, ông ta lập tức thay đổi bộ mặt tươi cười nói: “Không làm gì cả! Phu nhân Đoàn trưởng, tôi chỉ là dạy dỗ con bé hai câu thôi. Con ranh này lớn thế rồi mà tốn bao nhiêu phiếu gạo của gia đình, quá không biết làm cho người lớn bớt lo.”
“Sao lại không bớt lo? Tôi đến bộ đội bốn năm, lần nào cũng thấy cô ấy cẩn thận tỉ mỉ làm việc ở thư viện. Tâm địa thiện lương, nhiệt tình hào phóng, ông có lý do gì mà mắng cô ấy trước mặt bao nhiêu người như vậy?”
Ngải Tứ Quý đứng từ xa nhìn thấy Hương Chi tranh cãi với người ta, vội vàng chạy tới. Mẹ Lý và những người khác thấy vậy cũng vác xẻng đi sang.
Vương Vĩnh Kiệt nhìn thấy trận thế này, rụt cổ lại nói: “Không nói nữa, các người làm việc đi, sau này tôi không bao giờ nói nữa.”
Ông ta có đôi mắt tam giác, đường chân tóc cực cao, dáng người không cao nhưng bụng lại to tướng. Cũng không biết là do bệnh hay do ăn uống tốt. Dù sao đôi mắt tam giác kia nhìn người đặc biệt gian xảo, dầu mỡ.
Vương Tiểu Mai nhìn thấy Vương Vĩnh Kiệt thì vẫn có chút sợ hãi, run rẩy nói: “Con về đi làm đây.”
Hương Chi nói: “Cô cứ về đi, tôi xem ai dám đến đơn vị của cô làm loạn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương Vĩnh Kiệt không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Hương Chi.
Hương Chi quát: “Ông nhìn cái gì mà nhìn?”
Vương Vĩnh Kiệt cười nói: “Không có gì.”
Từ Lan cầm xẻng xúc vài cái, Vương Vĩnh Kiệt đi tới làm ra vẻ vợ chồng tình cảm rất tốt, giúp đỡ lao động.
Hương Chi đứng một bên nhìn một lát, lúc này mới rời đi.
Vương Vĩnh Kiệt trong lòng nín nhịn, thấy Hương Chi tuổi không lớn mà cư nhiên dám mắng mỏ ông ta. Nhưng bảo ông ta dám làm gì Hương Chi thì ông ta trăm triệu lần không dám.
Từ Lan ngửi thấy mùi rượu trên người Vương Vĩnh Kiệt, tức giận nói: “Ông đúng là rượu vào thì mất nết, người ta là Lão Lư nói ông vài câu mà ông nửa đêm còn c.h.ử.i người ta, tôi thấy người ta nói chẳng sai chút nào. Cô Hương Chi kia là người thế nào? Nếu để cô ấy ghim trong lòng, tùy tiện nói vài câu trước mặt người nhà vị thủ trưởng nào đó, mọi người đều sẽ giúp cô ấy đuổi việc ông. Tôi thấy đời ông cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hương Chi mặc kệ bọn họ ở sau lưng lải nhải cái gì, đứng đầu gió chia xong nước trà, tìm được Vương Tiểu Mai nói: “Nếu nhà cô lại gây sự với cô, cô cứ đến Gia ủy hội tìm tôi. Mọi việc đừng quá để trong lòng mà uất ức.”
Vương Tiểu Mai đỏ hoe mắt, gật gật đầu.
Hương Chi nói chuyện với Vương Tiểu Mai xong, lại bị Tiểu Ngũ phái người gọi đi.
Hương Chi thầm nghĩ, mình đúng là một viên gạch, đâu cần là có mặt.
Sớm biết sẽ bận, nhưng không ngờ sẽ bận đến mức chân không chạm đất.
Cô vừa đến Gia ủy hội, Tiểu Ngũ đã đạp xe ba bánh chở cô đi về phía cổng lớn.
Hương Chi ngồi phía sau xe ba bánh, lạnh đến mức rúc tay vào tay áo nói: “Sao thế? Gấp gáp như vậy là muốn đi đâu?”
Tiểu Ngũ dùng sức đạp xe nói: “Mấy ngày nay không phải chị bảo em lờ Vương Phương Phương đi sao? Cô ta bị kéo dài thời gian chịu không nổi nữa, hôm nay xách theo rất nhiều quà cáp đang đứng chờ ở bên ngoài liệt.”
Hương Chi nói: “Dừng lại! Dừng lại! Chị không gặp cô ta!”
Tiểu Ngũ từ trong túi áo bông ném ra một cái ống nhòm nói: “Ai bảo chị gặp cô ta! Phong thủy luân chuyển, em muốn đi xem cô ta làm trò hề!”
Hương Chi cầm lấy ống nhòm nhìn về phía phòng cảnh vệ, mơ hồ thấy mái tóc xoăn sóng lớn của Vương Phương Phương đã buộc túm lại, ăn mặc cũng rất mộc mạc.
“Nhà máy nước nhà cô ta đã thay đổi xưởng trưởng và thư ký, nghe nói xưởng trưởng mới có ấn tượng rất tệ về cô ta, trước đây cũng từng bị cô ta hố rồi.”
“Vậy nếu cô ta làm mất đơn đặt hàng của chúng ta, cuộc sống càng không dễ chịu đâu.” Hương Chi cười hì hì, một chút cũng không cảm thấy cô ta đáng thương.