Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 362: Bài Học Về Khoảng Cách Giới Tính



 

“Được.” Lâm Ánh Thu nhìn Cố Thiên Lãng đang ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, đứng dậy rót chén nước đặt lên bàn trà cho anh uống.

 

Cố Thiên Lãng cảm kích liếc nhìn cô nàng một cái, thấy Hương Chi cầm hộp đồ hộp đào muốn mở, đang định đứng dậy giúp đỡ thì lại ngồi xuống.

 

“Cậu em à, phong độ quý ông và không có giới hạn là hai chuyện khác nhau đấy nhé.” Thẩm Hạ Hà ngồi bên cạnh đan áo len nhìn thấu mọi chuyện.

 

Thấy vẻ mặt cậu chàng rối rắm không biết có nên giúp Hương Chi mở đồ hộp hay không, cô nói: “Sao cậu lại bỏ đi cái tinh hoa, học về toàn cái bã thế hả. Làm con gái người ta giận thì có bản lĩnh gì chứ.”

Nga

 

“Chính phải.” Hương Chi vặn nắp hộp đào ra, lấy bát nhỏ chia mỗi người một miếng, lại pha hai ly nước đào đặt lên bàn trà tùy ai uống thì uống, “Nếu là nữ đồng chí chủ động nhờ cậu giúp, cậu giúp thì không sao, tin rằng đồng chí Lâm Ánh Thu có thể hiểu được.”

 

“Em chắc chắn hiểu.” Lâm Ánh Thu nói.

 

Hương Chi gật gật đầu, ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ đối diện bọn họ, cười híp mắt nói: “Nếu là nữ đồng chí khác không nhờ cậu giúp, mà cậu cứ khăng khăng đòi giúp, thì đấy không phải là nhiệt tình giúp người đâu. Dễ bị hiểu lầm là xum xoe với người khác giới đấy.”

 

“Thì ra là thế.” Cố Thiên Lãng cân nhắc một chút rồi nói: “Nhưng em sợ các cô ấy ngại...”

 

“Có cái gì mà ngại, ngại ngùng xoắn xít kiểu đó gọi là muốn từ chối còn nghênh đón đấy.”

 

Hương Chi nói xong lại khích lệ: “Vừa rồi cậu không giúp chị vặn nắp hộp là rất tốt, không phải cậu tưởng chị không vặn được nên muốn giúp sao? Chị nói cho cậu biết nhé, chỗ nào cũng giúp đỡ nữ đồng chí, ngược lại là hành vi thiếu tôn trọng nhất đấy.”

 

Cố Thiên Lãng kinh hãi: “Em sẽ không không tôn trọng nữ đồng chí đâu, em rất kính yêu ‘một nửa bầu trời’ mà.”

 

Hương Chi cười nhạo: “Cậu chỗ nào cũng giúp, chỗ nào cũng cho rằng người ta không làm được, trong tiềm thức chẳng phải là coi người ta là phái yếu cần bảo vệ sao? Thế chẳng phải là coi thường người ta à? Rõ ràng việc người khác làm được, cậu còn muốn xum xoe, cậu làm người ta nghĩ thế nào? Hoặc là hiểu lầm cậu có ý với người ta, hoặc là cảm thấy cậu khinh thường người ta!”

 

Lời này nói có hơi nghiêm trọng, nhưng Hương Chi cho rằng bệnh nặng cần t.h.u.ố.c mạnh, trước tiên cứ làm cho cậu ta tỉnh ngộ ra đã.

 

“Chi Chi nói không sai, cậu thấy anh Mạnh khỏe như cậu, cậu đâu có giúp anh ấy mở nắp chai. Đổi thành nữ đồng chí, cậu chạy vội đến giúp ngay. Chẳng lẽ nữ đồng chí trong lòng cậu đến cái nắp chai cũng không mở nổi?”

 

Cố Thiên Lãng mơ hồ, vò đầu bứt tai rối rắm nói: “Không không không, em không phải ý đó...”

 

“Không phải ý đó thì là ý gì? Theo chị thấy...”...

 

Cô và Thẩm Hạ Hà kẻ tung người hứng, hai cái miệng liến thoắng không ngừng nghỉ, nói đến mức Cố Thiên Lãng đầu óc quay cuồng, liên tục xin tha: “Em biết sai rồi, các chị ơi, em thề không bao giờ chủ động giúp đỡ nữ đồng chí nữa!”

 

Hương Chi liếc nhìn Thẩm Hạ Hà, Thẩm Hạ Hà gật đầu, Hương Chi cảm thấy cũng hòm hòm rồi: “Vậy hai người đi ra ngoài chơi đi, đối diện đại viện có trạm xe buýt, muốn đi đâu cũng tiện. Chị cho tiền lẻ đi xe này.”

 

Nếu là tiếp đãi khách thì có thể bảo Tiểu Quách lái xe đưa đi, nhưng Hương Chi muốn thử xem lời hứa hôm nay của Cố Thiên Lãng có hiệu quả không, dứt khoát để bọn họ đi xe buýt.

 

Chờ bọn họ đi rồi, Hương Chi dựa vào sô pha chậm rãi uống nước đào: “Đúng là nói đến khô cả cổ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Hạ Hà cũng nhấp ngụm nước đào: “Thằng nhóc này thực ra không có khuyết điểm lớn, tâm tính cũng không xấu.”

 

Hầy, cái này còn nhận được sự đồng thuận nhất trí cơ đấy.

 

“Đúng vậy, nếu cậu ta thực sự có tâm địa gian xảo thì trên người đã không có mùi sương mai thuần khiết thế rồi.”

 

“Sương mai còn có mùi á? Là mùi gì?”

 

Hương Chi ngẫm nghĩ một chút, chậm rãi nói: “Là mùi nước suối rất tươi mát, mang theo chút hương cỏ cây.”

 

“Thế thì đúng là không tồi.” Thẩm Hạ Hà thử tưởng tượng rồi nói: “Rất hợp với cậu ta.”

 

Hương Chi hiếm khi có thời gian nghỉ ngơi, cô ngồi không yên bèn đứng dậy: “Em đi ra nông trường xem mấy ông heo đây, tuần sau là mổ heo ăn Tết rồi, em đi nhìn mặt chúng nó lần cuối.”

 

Thẩm Hạ Hà tiễn cô ra cửa: “Em còn luyến tiếc à? Nuôi động vật lâu ngày khó tránh khỏi có tình cảm mà.”

 

Hương Chi mặt vô cảm nói: “Từ lúc chúng nó ăn vụng khoai lang của em, em đã quyết định mỗi ngày vác xẻng ra vỗ m.ô.n.g chúng nó một trận rồi!”

 

Hai hôm trước nông trường phát khoai lang, Hương Chi chưa kịp lấy, để tạm một bên tính lát sau mang về. Ai ngờ chuồng heo bị mấy ông heo húc tung lên, giữa trời băng tuyết, chúng nó tìm được đống khoai lang chừng hai mươi cân của Hương Chi, ăn một mạch không chừa lại cho cô cọng dây khoai nào.

 

Cũng may số đó được tính vào thức ăn chăn nuôi, Chu tiên sinh lại bù cho Hương Chi hai mươi cân khác, nhưng mà tâm mắt của tiểu yêu tinh chỉ bé bằng cái lỗ kim, mối thù này coi như đã ghi tạc.

 

Cô đến nông trường dạo một vòng, nhân lúc không ai để ý liền lấy xẻng vỗ vào cái m.ô.n.g to của mấy con heo vài cái, thần thanh khí sảng trở lại văn phòng.

 

Đinh linh linh.

 

Đinh linh linh.

 

Tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.

 

Chủ nhật thế này, ai lại gọi điện thoại vào giờ này nhỉ?

 

“A lô, nông trường hậu cần xin nghe.”

 

Hương Chi nhấc máy, bên trong truyền đến giọng nói của Lâm Ánh Thu: “Chị ơi! Mau đến Bệnh viện Giải phóng quân đi, Thiên Lãng giúp một cô gái!”

 

“Cái gì? Cậu ta lại giúp nữ đồng chí à?” Hương Chi còn tưởng Lâm Ánh Thu đ.á.n.h Cố Thiên Lãng nhập viện, vội nói: “Cô đừng có động thủ nữa, chị đến ngay đây.”

 

“Động thủ cái gì chứ? Không phải chuyện của hai đứa em, là bọn em cứu được một cô gái nhảy xuống biển ở bờ biển!”