Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 37: Bữa Cơm Trong Lều Và Lên Nhầm Xe Của "chồng"



 

Thạch Chí Binh mở cửa xe gọi Hương Chi lên xe, trời xui đất khiến thế nào lại che khuất gương mặt của Cố Văn Sơn, khiến cho tiểu hoa yêu đang hưng phấn quá độ không phát hiện ra người mình muốn tìm đang ở ngay trước mắt.

 

Mà dây giày trên chân Hương Chi buộc lung tung rối loạn, trước đây đi giày vải không cần buộc dây, lúc đầu giày hơi rộng, chỉ có thể đi kiểu lê gót, vẫn là Vưu Tú làm cho cô cái quai vắt ngang mu bàn chân.

 

Sau này Tần Chi Tâm cho giày bông là loại ủng ống, túm lấy cổ giày dùng sức đạp chân vào là xong, đâu có phức tạp dây dợ lằng nhằng thế này. Đáng tiếc lúc đ.á.n.h nhau làm rơi mất, không biết bị tuyết chôn vùi ở đâu rồi.

 

Cô mải lo không để dây giày làm vướng chân ngã, mắt không nhìn lên trên, cứ thế đi theo Thạch Chí Binh lên xe jeep.

 

Khỏi phải nói, chiếc xe này chắc chắn đi về Quân khu 114.

 

Hì hì.

 

Cô lén lút chép miệng, động tác rất nhỏ ấy không qua mắt được đôi mắt hẹp dài đang nhìn qua kính chiếu hậu.

 

Cố Văn Sơn thầm nghĩ, cô nhóc này không phải đang dư vị nụ hôn hô hấp nhân tạo đấy chứ?

 

Tuy rằng mặt vô biểu tình, nhưng anh vẫn theo bản năng dời tầm mắt đang dừng trên đôi môi đỏ mọng đi chỗ khác, sờ soạng cái móc gài áo.

 

Xe jeep từ từ lăn bánh ra khỏi doanh trại, chạy chậm rãi trên đường núi.

 

Hai bên đường tuyết đọng dày đặc, còn có các chiến sĩ đang không ngừng dọn dẹp. Vì để nhanh ch.óng di dời bà con gặp nạn, họ làm việc ngày đêm không nghỉ, tuyết đọng trên vai mình cũng không kịp phủi.

 

Hương Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thán sức mạnh đoàn kết và sự cống hiến của con người, hoàn toàn khác với đám yêu tinh ích kỷ.

 

Cố Văn Sơn cũng là vì cứu người mới bị thương đúng không? Nghĩ vậy, hình ảnh anh người đầy m.á.u cũng không còn đáng sợ như thế nữa.

 

Hương Chi tự cổ vũ bản thân, cô nhất định phải nở mày nở mặt trở về Hoa Cốc, không thể để chuyện đến nước này lại sợ sệt rút lui.

 

Nhưng mà...

 

Anh ấy lợi hại quá, thế mà lại ăn thật hoa lộ, liệu có khi nào quay ngược lại ăn thịt luôn cả cô không?

 

Hương Chi co rúm người dựa vào cửa xe, ôm lấy trái tim nhỏ bé tự an ủi mình, không thể nào, làm gì có con người nào ăn thịt tiểu yêu tinh chứ.

 

Ha hả... Ha hả. Hương Chi cười khan vài tiếng.

 

Cố Văn Sơn vừa lái xe, vừa nhìn qua kính chiếu hậu thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô biến đổi liên tục, cái đầu dưa không biết lại đang suy nghĩ "thứ tốt đẹp" gì.

 

Lúc này Thạch Chí Binh ngồi ở ghế phụ quay đầu lại hỏi Hương Chi: "Đồng chí, cô ở thôn nào?"

 

Địa điểm sắp xếp cho mỗi thôn là khác nhau, hỏi rõ ràng để tiện cho cô xuống xe.

 

Hương Chi thành thật ôm cái bọc nói: "Tôi ở thôn Yên Hà."

 

Quê của Cố Văn Sơn? Đi lính chắc chỉ có mỗi mình cậu ấy thôi nhỉ?

Nga

 

Thạch Chí Binh khựng lại, quay đầu liếc nhìn Cố Văn Sơn, thấy anh cũng đang lơ đãng liếc nhìn về phía sau.

 

Chắc là không phải đâu.

 

Bà Tần Chi Tâm chẳng phải bảo sẽ đích thân đưa tới sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thạch Chí Binh cảm thấy mình đoán không sai, lại hỏi: "Vậy cô đi đâu thế?"

 

Hương Chi đương nhiên đáp: "Tôi đi đến bộ đội 114 nha, thật tốt quá chúng ta tiện đường."

 

Thạch Chí Binh lại nhìn Cố Văn Sơn một cái, khóe môi giật giật nói: "Thăm người thân hay là tìm việc làm?"

 

Năm ngoái 114 công khai tuyển một đợt nhân viên xã hội, khó bảo toàn cô ấy nghe được tin tức này mà tìm tới.

 

Hương Chi lại lần nữa đập tan ảo tưởng của anh ta, hí hửng nói: "Tôi đi thăm người thân nha."

 

Lần này đổi thành Thạch Chí Binh lắp bắp: "Cô... cô tìm ai thăm người thân?"

 

Hương Chi nhìn vị sĩ quan vừa lấy cơm vừa cho giày, biết mình rất được lòng các nam đồng chí, lập tức trở nên nhạy cảm, bóp giọng nói lanh lảnh đầy ẩn ý: "Có thể tìm ai chứ, tìm chồng tôi chứ ai. Các anh đã cứu tôi, quay về tôi bảo anh ấy mời các anh ăn thịt, anh ấy hào phóng lắm đấy."

 

Thạch Chí Binh quay ngoắt sang nhìn Cố Văn Sơn, rồi lại quay ngoắt sang nhìn Hương Chi, chưa đợi anh ta mở miệng, Hương Chi đã túm lấy đuôi tóc tết, ngượng ngùng e thẹn nhìn anh ta.

 

Thạch Chí Binh cứng đờ người không nói nên lời, chỉ sợ cô lại thốt ra mấy câu tuyên truyền giác ngộ.

 

Ngược lại Cố Văn Sơn đang lái xe đột nhiên hỏi: "Chồng cô tên là gì?"

 

Hương Chi nghe giọng nói có chút quen tai, buột miệng nói luôn: "Chồng tôi á, tên là Cố Văn Sơn. Anh có quen không?"

 

Cố Văn Sơn siết c.h.ặ.t vô lăng, còn đang nghĩ xem nên vạch trần nữ đồng chí miệng toàn nói phét này thế nào. Lại nghe cô liến thoắng nói: "Nhưng mà bất kể các anh làm quan to cỡ nào, dù sao tình cảm hai chúng tôi cũng tốt lắm, ai cũng không thể chen chân vào được đâu!"

 

"Lão Cố, nhìn đường nhìn đường!" Thạch Chí Binh gào lên, suýt chút nữa thì chồm sang cướp lấy vô lăng!

 

Trên đường về bộ đội 114, con đường đi qua hai huyện thành Hồng Võ và Hồng An.

 

Sau khi bà con lánh nạn lục tục được sắp xếp ổn thỏa, chiếc xe jeep dẫn đầu đoàn xe một đường chạy thẳng vào đại viện bộ đội.

 

Cố Văn Sơn nghe Hương Chi kể lại đầu đuôi câu chuyện, ngẫm nghĩ kỹ càng một hồi, thấy trong kính chiếu hậu Hương Chi sắp dán mặt vào cửa sổ, bèn nói: "Ngồi cho t.ử tế."

 

Hương Chi lập tức thẳng lưng eo thon ngồi ngay ngắn, hai tay ngoan ngoãn đặt lên đầu gối, mắt cười cong cong như chứa nước.

 

Cố Văn Sơn đã giáo d.ụ.c cô rồi, bộ đội không phải nơi để cô nói dối, nếu còn không chịu đổi giọng, anh có thể xem xét việc trục xuất cô về thôn.

 

"Nếu những gì cô nói đều là sự thật, tôi có thể sắp xếp cho cô tạm thời ở lại đây lánh nạn một thời gian. Nhưng mà, nếu có người hỏi quan hệ của chúng ta là..."

 

Hương Chi hiểu chuyện nói: "Là bạn bè."

 

Cố Văn Sơn lại nói: "Tôi giới thiệu công việc cho cô là vì..."

 

Hương Chi cười cợt nhả nói: "Bởi vì yêu."

 

Cố Văn Sơn nhíu mày: "Nói lại."

 

Hương Chi xụ mặt xuống nói: "Bởi vì đã hứa với dì Tần."

 

"Rất tốt." Cô nhóc ngoan ngoãn thế này xem ra cũng không giống người có tâm cơ gì lớn, Cố Văn Sơn hài lòng, lại nói: "Vậy gọi điện thoại cho mẹ tôi giải thích một chút đi."