“Ba mẹ mày đều c.h.ế.t cả rồi, dựa vào cái gì mày được đến đây đi học?! Cút về cái trại trẻ mồ côi của mày đi, bọn tao không cần loại bạn học như mày.”
“Đứng nhất thì ghê gớm lắm à? Bảo làm hộ bài tập cũng không làm, thi cử cũng không cho tao chép, cần mày có ích lợi gì?! Tao đã chào hỏi trước với mày rồi, mày đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
“Tao khuyên mày tự mình bảo với giáo viên là mày không học nữa, bằng không bọn tao gặp lần nào đ.á.n.h lần đó! Mày đ.á.n.h lại một mình tao, nhưng mày đ.á.n.h lại được cả hội bọn tao không?!”...
“Các cậu nói xong thì mau đi đi, tôi không muốn gây phiền phức cho mẹ tôi.” Hữu Nhi nhìn thấy Hương Chi chạy tới từ xa, cậu đã chuẩn bị ngăn cản bà mẹ hờ này lại, không cho cô đ.á.n.h bọn nó. Thật ra cậu đã tính sẵn là ra khỏi cổng trường sẽ xử lý đám nhóc con này.
“Cô ta đâu phải mẹ mày?! Mẹ mày c.h.ế.t rồi!” Thằng béo nặn ra cái cằm nọng làm mặt quỷ nói: “Bà cô đó không phải mẹ mày! Mày bớt cái thói mặt dày nịnh bợ người ta đi!”
Mặt Hữu Nhi cứng đờ, gân cổ nổi lên: “Mày nói lại lần nữa xem?”
“Mày trù ai c.h.ế.t hả!” Tai Hương Chi thính đặc biệt, cách bảy tám bước, tuy không nghe rõ mồn một như Hữu Nhi tưởng tượng, nhưng cũng... nghe được đại khái.
Cô đứng lại chống nạnh, hất cằm lên, hếch mũi về phía thằng béo cầm đầu bắt đầu “xả đạn”:
“Ba mẹ nó nuôi nó vừa sạch sẽ vừa đẹp trai lại thông minh, sao mày không tự soi gương xem lại cái đức hạnh của mày đi? Đâu như mày, một con heo sữa béo ú mà cũng không biết xấu hổ đi bắt nạt con trai tao à? Mày chỉ có một đôi ba mẹ, còn nó có tận hai đôi ba mẹ yêu thương, tình yêu nó nhận được gấp đôi mày đấy!”
Hương Chi mắng xong, nhìn Hữu Nhi nói: “Con về phòng học đi.”
Hữu Nhi nhanh nhảu nói: “Con về cùng mẹ.” Cậu không muốn gây rắc rối, không muốn chuốc lấy thị phi, nhưng chuyện rắc rối cứ tự tìm đến cậu.
Thằng béo không ngờ người lớn lại đứng ra đôi co với nó, miệng ấp úng nửa ngày không nói nên lời: “Bà, bà mắng cháu là heo! Bọn mày giúp tao mắng lại đi!”
Nó đẩy mấy đứa đàn em bên cạnh, hy vọng bọn họ giúp đỡ, nhưng mọi người đâu phải trẻ con lên ba lên bốn, tự nhiên cũng nghe người lớn nói qua về thân phận của mẹ kế Hữu Nhi, căn bản không dám ho he tiếng nào.
“Sao mày còn không phục à?” Hương Chi càng nghĩ càng giận, nhìn thằng béo muốn bỏ chạy trước mặt, túm lấy cổ áo đồng phục của nó quát:
“Ba mẹ nó là liệt sĩ, ba mẹ mày chỉ cần sống một ngày thì cũng không so được với ba mẹ nó! Hơn nữa mẹ mới của nó vừa thiện lương vừa xinh đẹp, ba mới của nó là Cố Văn Sơn, là người đứng đầu bộ đội, là lãnh đạo của ba mẹ mày! Mày mà còn dám dẫn người bắt nạt nó, ba nó không chỉ tìm ba mẹ mày nói chuyện đâu, mà tao còn tìm ông bà nội ngoại, tìm tổ tông mười tám đời nhà mày nói chuyện đấy!”
Thằng béo giãy giụa: “Làm gì có chuyện nghiêm trọng thế! Bà buông cháu ra, cháu phải về lớp!”
“Không xin lỗi mà muốn chạy à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nga
Hương Chi giật phắt cái khăn quàng đỏ trên cổ nó xuống, không chỉ chỉ vào mặt nó mà còn chỉ vào cả đám xung quanh giận dữ nói:
“Các người đều cảm thấy không có gì đúng không? Được thôi, tôi sẽ tìm chủ nhiệm lớp các người nói chuyện cho ra ngô ra khoai về hành vi này! Để nhà trường tịch thu khăn quàng đỏ của tổ tông mười tám đời nhà các người! Phải ghi cái hành vi dơ bẩn này của các người vào hồ sơ vĩnh viễn, cho các người vĩnh viễn không được mặc quân phục!”
“Oa a ô ô ô —— đừng mà, sau này cháu muốn đi bộ đội! Đừng ghi vào hồ sơ của cháu!” Thằng béo muốn giật lại khăn quàng đỏ nhưng không dám. Nó ngồi phịch xuống đất khóc bù lu bù loa vì sợ hãi.
Mấy đứa đi theo nó bắt nạt bạn học, đứa nào đứa nấy mặt cắt không còn giọt m.á.u, thi nhau xin lỗi, hy vọng Hương Chi đừng tìm bọn nó tịch thu khăn quàng đỏ của tổ tông mười tám đời!
Hữu Nhi nghe tiếng khóc đinh tai nhức óc bên tai mà thấy phiền, rốt cuộc vẫn là Tiểu Hoa Bảo khóc đáng yêu hơn, mỗi lần con bé thút thít vài tiếng là tim cậu lại mềm nhũn.
Còn cái tên này khóc lên, thật muốn tìm viên gạch phang cho một cái.
Phụ huynh của thằng béo bị người ta gọi tới, từ xa đã hô hoán: “Ôi chao, sao con lại khóc thế kia! Ơ, đồng chí Hương Chi, có chuyện gì vậy ạ!”
Các bạn học khác vì muốn được khoan hồng, tranh nhau kể tội thằng béo bắt nạt Hữu Nhi, dọa cho ba mẹ thằng béo mặt mày trắng bệch.
Ba mẹ thằng béo vội vàng cúi đầu xin lỗi Hương Chi, Hương Chi tránh người sang một bên nói: “Người các vị cần xin lỗi là Hữu Nhi.”
Ba mẹ thằng béo cũng đã lớn tuổi, hơn bốn mươi rồi mà phải khổ sở cúi đầu xin lỗi Hữu Nhi.
Hữu Nhi đứng trước mặt họ, không kiêu ngạo không tự ti nói: “Lần sau còn x.úc p.hạ.m ba mẹ tôi nữa, tôi tuyệt đối sẽ không để yên đâu.”
Ánh mắt Hữu Nhi sắc bén, khiến ba mẹ thằng béo dù đã nhiều tuổi cũng phải lảng tránh.
Hương Chi cũng hậm hực nói: “Tôi không quan tâm gia đình các vị giáo d.ụ.c con cái thế nào, lần này là lần đầu tiên, đừng để có lần sau. Tôi kiên quyết ủng hộ con trẻ, ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh!”
“Vâng vâng, cô nói phải lắm. Đều là do chúng tôi không dạy bảo tốt thằng con trời đ.á.n.h này, về nhà nhất định sẽ đ.á.n.h cho nó một trận!”
Thằng béo không dám ho he câu nào, bị phụ huynh vừa đ.á.n.h vừa đá lôi đi, đằng xa chủ nhiệm lớp đang chờ sẵn. Xem ra cái hè này của thằng béo định sẵn là không dễ chịu rồi.
Hương Chi nhìn bóng dáng xa dần của nó, cười nhạo một tiếng: “Đồ vô dụng.”