“Thế thì tốt quá, nhớ báo cho tôi một tiếng, tôi gửi cho cậu một phong bì đỏ thật to nhé.”
“Chuyện đó thì chắc chắn không quên được chị dâu rồi!” Tiểu Quách liếc nhìn Cố Văn Sơn một cái: “Chỉ là việc phân phối nhà ở gần đây hơi căng thẳng...”
Hương Chi cũng nhìn về phía Cố Văn Sơn: “Anh làm thủ trưởng kiểu gì thế, nhà cưới cho Tiểu Quách mà cũng không sắp xếp được à?”
Cố Văn Sơn bật cười nói: “Cứ tìm Lục đoàn trưởng, bảo là tôi nói, để anh ấy sắp xếp cho cậu một căn tốt vào.”
“Tuân lệnh!” Tiểu Quách mãn nguyện, ngoan ngoãn tập trung lái xe. Nếu không phải vì vợ, anh cũng sẽ không mở lời với thủ trưởng. Theo Cố Văn Sơn bao nhiêu năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.
Kỳ nghỉ hè nên người đi du lịch không ít, toa giường mềm bình thường có sáu người, còn toa cao cấp thì bốn người, vừa vặn cho cả nhà bốn người đi chơi.
Liên Thành và Hải Thành trên bản đồ trông rất gần, nhưng Liên Thành lại nằm ở eo biển Bột Hải và Hoàng Hải, hai thành phố cách biển nhìn nhau, muốn đi qua phải vòng một vòng lớn dọc theo đường ven biển.
Tiểu Hoa Bảo cởi giày, vịn vào thang sắt muốn trèo lên tầng hai. Hương Chi ngồi ở đối diện hỏi: “Bảo bối, tối nay ngủ với ba hay ngủ với mẹ nào?”
Đôi gót chân nhỏ đang lơ lửng giữa không trung đạp đạp, Hữu Nhi đưa tay đỡ một cái, Tiểu Hoa Bảo đã thoắt cái lên giường trên, nói: “Con đã là đứa trẻ lớn học lớp chồi rồi, mẹ để ba ôm mẹ ngủ đi. Dù sao cũng không có người ngoài ở đây mà.”
Hữu Nhi cũng nhanh ch.óng trèo lên giường đối diện, cảm thấy Tiểu Hoa Bảo nói rất đúng.
Trước đây cậu từng nghe ba mẹ ruột nói qua một lần, lúc đó ba nuôi vẫn còn là đoàn trưởng, ba ruột và mẹ ruột cậu đã lén nói với nhau rằng tình cảm của Cố đoàn trưởng và vợ tốt đến mức không bình thường.
Khi đó cậu vẫn còn học tiểu học, cũng không biết “tốt đến mức không bình thường” rốt cuộc là tốt đến thế nào.
Ở trong gia đình này hai tháng, cậu đã có một nhận thức sâu sắc.
Đúng là không phải tốt bình thường!
Ba Cố ở bên ngoài thì sấm rền gió cuốn, một lời nói ra nặng tựa ngàn vàng, nhưng ở nhà lại cam tâm tình nguyện nhỏ nhẹ dỗ dành mẹ Hoa.
Có lẽ nếu đổi lại là người khác, cũng sẽ không... ngồi vững như Thái Sơn để ba Cố phục vụ bưng trà rót nước, chuẩn bị nước rửa chân, nước tắm các kiểu, nhưng mẹ Hoa lại coi đó là chuyện đương nhiên anh phải làm!
Vô cùng có ý thức bình đẳng của phụ nữ hiện đại!
Trong nhà có TV, tủ lạnh, máy giặt, tất cả đều là hàng tốt nhất. Ba Cố đều sẵn lòng mua cho mẹ Hoa dùng. Hơn nữa, máy giặt còn không được dùng cho quần áo của mẹ Hoa, quần áo của mẹ đều do ba Cố giặt tay!
Nghe mẹ nuôi nói, từ lúc kết hôn đến giờ vẫn luôn như vậy.
Hữu Nhi thầm nghĩ, sau này nếu cậu cưới vợ, cũng phải hết lòng yêu thương cô ấy như thế.
Hương Chi không biết cậu con trai nuôi đang nghiên cứu học tập cách chung sống của vợ chồng họ, đối mặt với lời trêu chọc của con gái vẫn giữ vẻ mặt không đổi. Cô lặng lẽ xé hộp cơm gà quay, đưa cho hai đứa trẻ mỗi đứa một cái đùi.
Cái phao câu gà đã bị Mạnh Tiểu Hổ gặm mất từ trước lúc đi, vì sắp phải xa chị gái nên cậu bé vừa khóc vừa ăn, trông vô cùng đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Văn Sơn nhìn cô vợ nhỏ ra ngoài luôn ra vẻ hiền thê lương mẫu, đợi nhân viên đẩy xe đồ ăn đi tới, cũng mua cho cô một cái đùi gà quay: “Em ngoan lắm, thưởng cho em này.”
Hương Chi duyên dáng nhận lấy cái đùi gà, dùng khăn giấy quấn quanh phần xương bên dưới, trong ánh mắt kinh ngạc của cô nhân viên phục vụ, đưa cho Cố Văn Sơn nói: “Anh c.ắ.n một miếng trước em mới dám ăn.”
Cô nhân viên lập tức trừng mắt nhìn Cố Văn Sơn, nhưng ánh mắt vừa lướt qua đã tắt ngấm.
Người đàn ông này trông không phải dạng vừa đâu.
Tiểu Hoa Bảo rướn cổ chỉ vào đậu phộng ngũ vị hương trên xe đẩy nói: “Ba ơi, con muốn ăn đậu phộng!”
Cố Văn Sơn mua cho cô bé một hộp, quay đầu hỏi Hữu Nhi: “Con ăn gì?”
Hữu Nhi nhìn một lượt rồi nói: “Con ăn hạt dưa ạ.”
Cố Văn Sơn lấy cho cậu một túi hạt dưa, trả tiền xong, quay đầu dặn bọn trẻ: “Đừng ăn vương vãi khắp nơi, tối ngủ nó đ.â.m vào m.ô.n.g đấy.”
Tiểu Hoa Bảo cười ríu rít: “Mông con chắc lắm, không sợ bị đ.â.m đâu. Đừng đ.â.m vào m.ô.n.g mẹ là được rồi, m.ô.n.g mẹ mềm lắm đó.”
Hương Chi không thể nhịn được nữa, đứng dậy chọc vào trán Tiểu Hoa Bảo: “Con tự mình xuống tàu mà chạy bộ đi!”
Cố Văn Sơn thấp giọng nói: “Con nó có nói sai đâu.”
Mặt Hương Chi đỏ bừng lên, liền nghe Hữu Nhi nói: “Con đang c.ắ.n hạt dưa, không nghe thấy gì hết.”
Hương Chi vội vàng ngồi xuống giường dưới, định đưa chân đá Cố Văn Sơn.
Nga
Đối với hành động táo bạo như vậy, Cố sư trưởng đã thấy nhiều nên không trách, thuận tay nắm lấy cổ chân thon thả của cô nói: “Để anh đổi dép cho em, sáng mai hãy đi giày cao gót.”
Anh không chỉ giúp Hương Chi cởi giày cao gót ra, mà còn tuột cả đôi tất chân của cô nhét vào túi mình. Vẻ mặt thì nghiêm túc, nhưng tay lại không đứng đắn mà xoa nắn lòng bàn chân cô vợ nhỏ.
Hương Chi rụt chân lại, liếc nhìn lên giường trên, Tiểu Hoa Bảo đang nằm sấp vừa ăn đậu phộng vừa xem truyện tranh.
Hữu Nhi ở giường trên đối diện chắc hẳn không nhìn thấy hành động của họ, chính vì vậy Cố Văn Sơn mới càn rỡ đến thế!
Nằm trên chiếc giường mềm, Hương Chi nhìn phong cảnh ven đường, vốn dĩ định giữ cho mình tỉnh táo một chút để tối tự ngủ một mình.
Ăn cơm, rửa mặt đ.á.n.h răng xong, nghe tiếng đường ray xình xịch, xung quanh trở nên tối om, cô vẫn rúc vào lòng Cố Văn Sơn.
Cố Văn Sơn ôm c.h.ặ.t Hương Chi, hai người nằm trên chiếc giường chật hẹp nhìn vào mắt nhau.
Ánh mắt Cố Văn Sơn tràn ngập tình yêu và d.ụ.c vọng chiếm hữu, Hương Chi biết gần đây mình đuối lý, vin cớ thi cuối kỳ mà không “thương” Cố Văn Sơn, cô nhanh ch.óng hôn chụt lên môi anh một cái rồi rúc vào lòng anh.