Hương Chi có cổ phần ở chỗ anh ấy, lần này lại rót thêm một khoản vốn, nhưng để mở một khách sạn lớn thì chừng đó tài chính vẫn chưa đủ. Gần đây có thông tin về khoản vay kinh doanh, Hồng Kim Bổng cố ý nhờ Hương Chi hỏi Cố Văn Sơn, thăm dò xem tính khả thi của việc vay vốn mở nhà hàng.
Anh ấy biết hai vợ chồng này đều là người làm việc lớn. Một người thì khẳng định hoàn toàn có thể thực hiện, còn giúp anh ấy xin làm điểm vay thí điểm để hưởng ưu đãi lãi suất và giảm trừ thuế. Người kia thì lại phẩy tay nói một cách tùy hứng: “Cùng lắm nếu lỗ thì từ 'Hồng lão bản' lại biến về thành Hồng Kim Bổng thôi. Tôi đưa cho anh nhiều tiền như vậy còn chưa sợ, anh có gì mà phải sợ chứ.”
Hồng Kim Bổng ngẫm lại cũng thấy đúng. Lúc mới đến Hải Thành, anh ấy hai bàn tay trắng, tất cả đều dựa vào chính đôi tay này mà làm nên. Còn đôi tay là còn cơ đồ, có gì phải sợ cơ chứ! Anh ấy phải tiến về phía trước, không thể sống mà cứ thụt lùi được.
Vì thế, tháng trước anh ấy đã chủ động liên hệ với ngân hàng, hy vọng có thể giành được suất vay vốn kinh doanh đợt đầu tiên. Thậm chí, anh ấy còn đem cả tiệm cơm và nhà ăn đã kinh doanh nhiều năm ra làm tài sản thế chấp. Phen này cũng coi như là được ăn cả, ngã về không.
Vưu Tú từ đầu đến cuối chỉ mỉm cười ăn thức ăn, thỉnh thoảng lại lên tiếng khen ngợi tay nghề của Hồng Kim Bổng. Khẩu vị vẫn ngon y như năm nào.
Ăn được một nửa, Hồng Kim Bổng ôm ra một vò rượu gạo ướp lạnh, rót cho Vưu Tú một chén: “Uống đi, nếm thử xem rượu tôi ủ với rượu chú ủ có khác nhau nhiều không.”
Rượu gạo do ba của Vưu Tú ủ uống rất ngon. Vưu Tú chỉ từng thuận miệng nhắc đến một câu trong thư, không ngờ Hồng Kim Bổng đã cất công ủ sẵn rượu từ trước khi cô đến đây.
Hồng Kim Bổng xoa xoa mũi, ngượng ngùng nói: “Không ngon cũng không sao đâu, tôi cũng mới học ủ chưa được bao lâu. Vốn dĩ còn tưởng phải đợi một hai năm nữa mới có cơ hội cho cô nếm thử, không ngờ cô lại đến nhanh như vậy.”
Nói xong, anh ấy cứ đứng khư khư một bên, tay ôm vò rượu gạo, vẻ mặt đầy mong chờ nhìn Vưu Tú nhấp môi.
Trong lòng Vưu Tú đang chất chứa tâm sự, cô sảng khoái uống cạn một chén. Hương rượu thanh đạm cùng cảm giác mát lạnh trôi tuột xuống cổ họng khiến tinh thần cô sảng khoái hơn rất nhiều: “Hương vị rất chuẩn, tay nghề của anh sắp đuổi kịp ba tôi rồi đấy.”
Nghe được lời khen của Vưu Tú, Hồng Kim Bổng kích động đến mức chạy đi ôm thêm mấy vò rượu gạo ra: “Lát nữa mọi người về thì mang theo nhé, trong nhà chẳng phải có tủ lạnh sao? Cứ để ướp lạnh, để nửa tháng cũng không sợ hỏng đâu.”
“Được thôi, tớ đảm bảo Tú Tú mà chưa uống hết thì không cho phép xuất ngoại đâu.” Hương Chi nhấp một ngụm rượu gạo, híp mắt lại tận hưởng dư vị, tấm tắc khen: “Uống ngon thật đấy, ngòn ngọt mà mùi rượu lại không quá nồng, đem đi bán được luôn rồi.”
Nga
Hồng Kim Bổng cười ha hả đáp: “Không bán đâu, cái này ủ chuyên môn để cho mọi người uống thôi.”
Nói là cho "mọi người", nhưng thực chất rõ ràng là dành riêng cho "cô ấy".
Tiểu hoa yêu chỉ mỉm cười không nói gì.
“Ngon thật đấy, ngòn ngọt thế này lại rất dễ uống. Mùa hè uống món này là chuẩn bài rồi.” Thẩm Hạ Hà cũng nhấp một ngụm nhỏ. Cô không dám uống nhiều, sợ lát nữa cho con b.ú lại làm đứa nhỏ say mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này, Hồng Kim Bổng mới bắt được trọng điểm trong câu nói ban nãy, hốt hoảng hỏi: “Cô sắp xuất ngoại sao? Không... không về nữa à?”
“Không về nữa thì thành bỏ trốn mất à? Tớ đi khoảng mười đến mười lăm tháng thôi, lần này đi mang theo nhiệm vụ nghiên cứu, học xong là tớ sẽ về ngay.”
Nghe thấy cô nói vẫn sẽ trở về, Hồng Kim Bổng mới lén thở phào nhẹ nhõm.
Rượu quá ba tuần, Vưu Tú mới mở lòng, kể cho mọi người nghe chuyện phiền muộn gần đây của mình.
“Thật ra, người ba hiện tại không phải là ba ruột của tớ. Ba ruột tớ sau khi nhà xảy ra chuyện đã bỏ rơi mẹ con tớ rồi. Lúc đó hai người họ bị đưa đi lao động cải tạo ở hai nơi khác nhau, mẹ tớ còn tưởng ông ấy sẽ thành thật chấp hành giáo d.ụ.c. Sau này mới biết, ông ấy đã đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mẹ tớ... Thậm chí còn phủi sạch quan hệ, đệ đơn xin ly hôn. Người ba hiện tại, thực chất là cha dượng của tớ.”
Đây là lần đầu tiên Hương Chi nghe được bí mật động trời này. Cô vội vàng đứng dậy đi đóng cửa phòng bao lại, nhíu mày nói: “Chuyện lớn như vậy, sao lúc đó cậu không kể với bọn tớ?”
Vưu Tú cười nhạt, vẻ mặt không mấy bận tâm: “Tớ sớm đã biết ông ta chẳng phải thứ tốt đẹp gì rồi. Hơn nữa, cha dượng tớ bây giờ rất quan tâm đến mẹ. Ông ấy tuy chỉ là một người nông dân chân lấm tay bùn, nhưng nhận thức và cách đối nhân xử thế còn tốt hơn người ba ruột kia gấp trăm lần. Năm ngoái ông ấy và mẹ tớ đã đi đăng ký kết hôn rồi, cũng coi như là tìm được hạnh phúc tuổi xế chiều.”
Thẩm Hạ Hà thỉnh thoảng lại hỏi han vài câu, Vưu Tú đều thành thật trả lời.
Hương Chi đưa mắt nhìn Thẩm Hạ Hà một cái, rồi nói ra nỗi băn khoăn trong lòng hai người: “Không phải cậu bảo muốn ở nhà chăm sóc ba mẹ sao, sao tự dưng lại quyết định đến đây?”
Vưu Tú cười khổ: “Còn không phải tại ông ba ruột kia sao, ông ta nằng nặc đòi giới thiệu đối tượng cho tớ.”
"Choang" một tiếng, chén rượu trong tay Hồng Kim Bổng rơi thẳng xuống mặt bàn. Anh ấy luống cuống nói: “Cô tuyệt đối không được đồng ý đâu đấy! Hôn nhân mà không có tình cảm thì bất hạnh lắm!”
Vưu Tú đứng dậy nhặt chén rượu lên đặt lại trước mặt anh ấy, ngập ngừng nói: “Lần này tớ đến đây cũng là muốn nhờ mọi người giúp đỡ. Ba mẹ tớ vẫn muốn tớ ra nước ngoài học tập, bảo tớ không cần bận tâm đến Vưu Kiến Thiết. Nhưng tớ rất lo cho sự an toàn của hai người họ. Vưu Kiến Thiết là loại người không đạt được mục đích thề không bỏ qua. Lần này biết tớ về nhà, ông ta cố ý chạy đến tận thôn quê để quấy rầy gia đình tớ! Ông ta và mẹ tớ đã ly hôn bao nhiêu năm nay, có bao giờ thấy ông ta ngó ngàng gì đến mẹ con tớ đâu!”
“Nực cười thật, đây rõ ràng là thấy cậu có tiền đồ nên muốn bám vào kiếm chác đây mà.” Thẩm Hạ Hà tức giận đập bàn: “Ông ta mà cũng còn mặt mũi đến quấy rầy cậu sao!”
Hồng Kim Bổng cất giọng oang oang như chuông đồng: “Trước kia cô và dì đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, mãi mới khấm khá lên được một chút thì ông ta lại mò đến. Hồi trước lúc ăn sung mặc sướng sao không thấy nhớ đến hai người? Chỉ giỏi đổ lỗi lên đầu cô và dì, còn lợi lộc thì cứ vơ hết vào mình.”
Hương Chi nghiến răng nói: “Cậu cứ yên tâm ra nước ngoài học tập đi. Chị cả của cậu có cách liên lạc với tớ rồi, nếu có chuyện gì cứ bảo chị ấy gọi điện thẳng đến nhà tớ. Bên đó chẳng phải vẫn còn bộ đội sao? Để tớ về hỏi Cố Văn Sơn xem anh ấy có chiến hữu nào ở khu vực đó không, đến lúc mấu chốt có thể nhờ họ chiếu cố một chút.”