Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 40: Đoàn Trưởng Bị Mẹ Giục Cưới, Chính Ủy Ăn Đòn Oan



 

“Sự tình chính là như vậy.”

 

Tần Chi Tâm kể lại chuyện Lục Kiến Bình quấy rầy Hương Chi một lượt, nội dung không khác những gì Hương Chi đã kể là bao.

 

Bà lại tha thiết dặn dò Cố Văn Sơn: “Con bé mất trí nhớ, không tìm thấy cha mẹ, nếu không phải có mẹ ở quê nhà giúp đỡ, chắc chắn đã bị cha mẹ của Tào Hương Cầm bán cho Lục Kiến Bình rồi. Cái thời buổi này, làm gì có chỗ cho một cô gái xinh đẹp không nơi nương tựa dung thân.”

 

Hương Chi có thể bình an tìm được Cố Văn Sơn khiến cho trái tim treo lơ lửng của Tần Chi Tâm cuối cùng cũng được đặt xuống. Bà đã dặn Hương Chi xuống xe ở Lục Lộ thì gọi điện cho mình, mãi không chờ được điện thoại làm bà sốt ruột muốn c.h.ế.t.

 

Cố Văn Sơn không nói cho Tần Chi Tâm biết đã tìm thấy Hương Chi ở đâu, nên bà vẫn ngỡ là Hương Chi tự mình tìm đến đơn vị.

 

“Con nhất định phải chịu trách nhiệm với người ta.” Tần Chi Tâm che micro, hạ giọng nói: “Đã chiếm tiện nghi của người ta thì không có lý nào lại chối bỏ cả.”

 

Cố Văn Sơn nắm c.h.ặ.t ống nghe, giải thích: “Con và cô ấy thật sự không có chuyện gì xảy ra cả.”

 

Tần Chi Tâm vặn lại: “Vậy nốt ruồi trên n.g.ự.c con, sao con bé lại biết được?”

 

Cố Văn Sơn sững người: “Có lẽ là… mơ thấy chăng?”

 

Tần Chi Tâm giận dữ nói: “Thế chuyện con ngủ không ngáy, sao con bé lại biết? Chẳng lẽ con muốn nói với mẹ là con bé biến thành ma, lượn lờ bên giường con nên mới biết à?”

 

“…” Cố Văn Sơn cứng họng.

 

Thật ra, ngay từ lúc ngửi được mùi hương của hoa sơn chi, anh đã gộp người con gái trong mộng và Hương Chi làm một. Dù rằng sự thật kỳ quái này rất khó chấp nhận… Nay Tần Chi Tâm nói vậy, lại càng khẳng định thêm cho suy đoán của Cố Văn Sơn.

 

“Không nói gì tức là đuối lý rồi. Nếu con không muốn qua lại với con bé, vậy mẹ sẽ nhận nó làm con gái nuôi, sau này con rể đến cửa cũng không tới lượt con đâu! Tút tút tút…”

 

“Alo, mẹ?” Cố Văn Sơn cầm ống nghe, nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy.

 

“Hiểu rõ rồi chứ?”

 

Anh vừa đặt điện thoại xuống, Thạch Chí Binh đang điền đơn trên bàn trà liền chỉ vào biểu mẫu nói: “Vẫn còn một căn hộ hai phòng, làm phòng cưới cho cậu thì thế nào? Đợi khi nào có căn ba phòng, tôi lại đổi cho cậu.”

 

Cố Văn Sơn tức đến bật cười: “Cút sang một bên, lo mà chia phòng của anh cho tốt đi.”

 

Thạch Chí Binh chép miệng hai tiếng, rồi lại tiếp tục vùi đầu điền đơn.

 

Cố Văn Sơn liếc nhìn đồng hồ, đi tới cửa định lấy áo khoác quân đội thì Tiểu Quách gõ cửa bước vào: “Báo cáo thủ trưởng.”

 

“Nói.”

 

Tiểu Quách lấy ra tấm ảnh chụp t.h.i t.h.ể trên núi Nhị Phệ đưa cho Cố Văn Sơn: “Đội cứu viện phát hiện một t.h.i t.h.ể trên núi Nhị Phệ, mời thủ trưởng xem qua.”

 

Thạch Chí Binh ngẩng đầu nói: “Hành động cứu viện ở núi Nhị Phệ rất thành công, không có thương vong mà.”

 

Tiểu Quách nói: “Người này c.h.ế.t bất thường, công an bên đó biết thủ trưởng từng lên núi nên muốn hỏi lúc ấy có thấy qua t.h.i t.h.ể này không.”

 

Thạch Chí Binh buông b.út, nhíu mày nói: “Nếu thấy thì chắc chắn đã thông báo cho họ rồi, ai lại có thể bỏ mặc t.h.i t.h.ể người dân chứ?”

 

Tiểu Quách nói thêm: “Không phải người dân, là một cán bộ nhỏ đang trốn án. Nghe nói bị tình nghi liên quan đến một vụ bắt cóc, đồng phạm đã khai cả rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cố Văn Sơn dừng động tác mặc áo khoác, do dự hỏi: “Tên là gì?”

 

Tiểu Quách nhìn vào tài liệu: “Tên là Lục Kiến Bình.”

 

“Tôi chưa từng thấy hắn.”

 

Cố Văn Sơn điềm nhiên mặc áo khoác vào rồi nói: “Nói với họ, mọi hành động của tôi đều có ghi chép, nếu có nghi vấn có thể thông qua phòng chính trị để đối thoại với tôi, chính quyền địa phương không có quyền quản lý tôi.”

 

Nga

“Rõ.” Tiểu Quách mở cửa cho Cố Văn Sơn, đang chờ anh bước ra thì vừa hay Sư trưởng Lưu giữa trưa xuống ăn cơm đi ngang qua.

 

Sư trưởng Lưu nói: “Tiểu Cố à, cô đồng chí nữ mà cậu sắp xếp ấy, định đưa đến nhà ấm trồng hoa à? Lão Chu đồng ý chưa?”

 

Chu tiên sinh là cán bộ lão thành về hưu từ Kinh Thị, nhà ấm trồng hoa vẫn luôn do ông quản lý.

 

Cố Văn Sơn đáp: “Chu tiên sinh nói tạm thời thì không thành vấn đề. Không chiếm biên chế chính thức, chỉ là nhân viên tạm thời thôi.”

 

“Lão Chu thích yên tĩnh, cậu bảo cô… ừm, của cậu ấy, sau khi đến đó đừng có ồn ào, cứ cần cù chăm chỉ là được.”

 

“Tôi hiểu rồi.” Cố Văn Sơn dường như không nhận ra vẻ ngập ngừng của Sư trưởng Lưu, anh đứng thẳng tắp như cây bạch dương bên hành lang, chờ Sư trưởng Lưu đi trước.

 

Sư trưởng Lưu cười cười, vỗ vai anh nói: “Chú ý ảnh hưởng nhé.”

 

Thạch Chí Binh đứng trong văn phòng nín cười, đợi Sư trưởng Lưu đủng đỉnh đi qua, mặt anh ta đã nghẹn đến đỏ bừng.

 

Cố Văn Sơn vừa hay quay đầu lại thấy cảnh này, bèn giơ tay chỉ về phía anh ta.

 

Thạch Chí Binh lập tức nói: “Lão Cố, cười cậu một chút mà cũng thù dai thế à?!”

 

Cố Văn Sơn cười như không cười nói: “Anh làm vậy dễ khiến người khác hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và đồng chí Hương Chi. Tin đồn lan ra sẽ không tốt cho đồng chí Hương Chi.”

 

Thạch Chí Binh nghi hoặc hỏi: “Có ý gì? Quan hệ chính đáng không muốn, lại muốn làm chuyện không chính đáng à?”

 

Cố Văn Sơn quay đầu đá Tiểu Quách một cái, Tiểu Quách quá quen với nhịp điệu này, cậu chàng lanh lẹ đóng cửa lại rồi đứng canh bên ngoài.

 

Trong văn phòng lập tức vang lên tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, suốt mười lăm phút sau, Cố Văn Sơn mới mở cửa ra.

 

Tiểu Quách len lén nhìn vào trong, thấy Chính ủy Thạch nửa sống nửa c.h.ế.t nằm trên sofa, thoi thóp hỏi: “Vậy rốt cuộc hai người là quan hệ gì?”

 

Cố Văn Sơn quả quyết nói: “Tôi đã nói rồi, là bạn bè.”

 

Thạch Chí Binh nhìn chằm chằm anh một lúc, rồi chế nhạo: “Bạn bè? E là sẽ có ngày cậu phải hối hận.”

 

Cố Văn Sơn khẽ cười một tiếng: “Sẽ không. Tôi là người chứ không phải cầm thú. Thấy cô gái nhà người ta xinh đẹp là lao vào à?”

 

Thạch Chí Binh giơ ngón tay cái lên: “Được, tấm gương của chúng ta.”

 

Đến nhà khách quân đội, Cố Văn Sơn ra dáng chính nhân quân t.ử đứng ở đầu cầu thang chờ Hương Chi xuống ăn cơm.