Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 407: Sự Hiểu Lầm Của Đạo Diễn Và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ



 

Ngồi trên xe, Tiểu Hoa Bảo buồn ngủ rũ rượi, dán vào người Hương Chi ngủ khò khò.

 

Ngoài cửa sổ xe bông tuyết bay lả tả, Cố Văn Sơn ngồi ở hàng ghế sau, gót chân nhỏ của Tiểu Hoa Bảo hạ mình hàng quý mà nhét vào trong áo bông của ba.

 

“Nghe ý tứ của cái loa phóng thanh này thì con gái anh chán làm ngôi sao nhí rồi.” Hương Chi vui mừng nói: “Em biết ngay đứa nhỏ này giống em, không có tính kiên trì, làm cái gì cũng chỉ được ba ngày là hết hứng.”

 

Cố Văn Sơn xoa bóp gót chân nhỏ, nói: “Sắp vào tiểu học rồi, như vậy cũng tốt.”

 

Anh không phải kiểu đàn ông truyền thống gia trưởng, trong xương cốt không cho phép phụ nữ trong nhà xuất đầu lộ diện. Nhưng nếu Tiểu Hoa Bảo còn muốn tiếp tục làm ngôi sao nhí, sẽ phải tiếp xúc với đủ loại người, anh rốt cuộc vẫn không yên tâm.

 

Phim trường thành phố Hải Thành là hạng mục mới hoàn thành năm ngoái, lãnh đạo tỉnh thị cố ý mời minh tinh điện ảnh Lệ Anh đồng chí tham gia hoạt động cắt băng khánh thành. Bên trong các hạng mục phương tiện đầy đủ, chủ yếu là bối cảnh dân quốc và cuối thời Thanh, rất nhiều đoàn phim sẽ quay những bộ phim phản ánh cuộc sống cực khổ của người dân thời đó, ca tụng tổ quốc tươi đẹp ngày nay.

 

Nói tóm lại, vẫn còn "nóng hổi".

 

Hôm nay vội đưa Tiểu Hoa Bảo đến khu Bắc phim trường, cả nhà ăn mì sợi ở quán mì trước, Cố Văn Sơn trực tiếp ngồi xe đi họp, Hương Chi dắt tay Tiểu Hoa Bảo đến địa điểm quay phim.

 

“Mẹ ơi mẹ ơi đi hướng này!”

 

Trong phim trường có không ít du khách vây xem quay phim, còn có những diễn viên quần chúng ôm mộng tưởng một ngày nào đó được làm minh tinh.

 

Tiểu Hoa Bảo dắt Hương Chi chen vào trong cửa sắt, hướng về phía bác bảo vệ hô to: “Ông Vương ơi, là cháu nè! Mau mở cửa cho Hoa Bảo Bảo với ạ! Các anh chị đừng chen lấn cháu nữa, cháu muốn vào trong! Ông Vương, ông Vương ơi!”

 

Cái loa nhỏ rống lên một tiếng, bác bảo vệ vội vàng mở cửa cho cô bé: “Hoa Bảo Bảo tới rồi! Đừng vội, mở cho cháu ngay đây!”

 

Mười mấy diễn viên quần chúng canh ở cạnh cửa sôi nổi phát hiện ra vị minh tinh nhí này, ai nấy đều bị vẻ đáng yêu của cô bé đ.á.n.h gục.

 

Còn có người đem ánh mắt khóa c.h.ặ.t trên người Hương Chi, trẻ trung xinh đẹp lại mặc chiếc áo khoác quân nhân thượng phẩm, đều tưởng là đại minh tinh từ đâu tới.

 

Nga

Ông Vương cũng cho là như vậy, mãi đến khi Tiểu Hoa Bảo gọi Hương Chi là “mẹ”, ông mới cảm thán: “Đúng là mẹ nào con nấy! Mau mau vào đi, Đạo diễn Lộ vừa khéo đang tìm người đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Cảm ơn bác ạ.” Hương Chi tìm được đạo diễn ở trong phòng, nhìn thấy Tiểu Hoa Bảo một chút cũng không rụt rè mà chạy vội vào trong, phát hiện không có quay phim, cô bé ríu rít nói: “Chú Lộ, hôm nay là mẹ cháu tới bồi cháu, chú mau đưa cho mẹ cháu một cái thẻ đi ạ!”

 

Nhân viên đoàn phim đều sẽ có thẻ công tác để tiện ra vào làm việc. Tiểu Hoa Bảo còn nhỏ, phải có người giám hộ đi cùng, Hương Chi tự nhiên nhận được một tấm thẻ công tác.

 

Đạo diễn Lộ bắt đầu quay phim, nghe thấy nhân viên công tác vẫn luôn thì thầm to nhỏ. Vốn đang sứt đầu mẻ trán vì chuyện diễn viên, ông cầm loa đang định quát tháo thì phó đạo diễn chạy tới.

 

Ông buông loa xuống hỏi: “Sao lại thế này? Còn làm việc hay không?! Đừng tưởng cô ta là nữ minh tinh ngoại lai là có thể bắt cả đoàn phim phải chờ! Tôi nói đổi người là phải đổi người! Tôi thấy diễn viên từ Bảo Đảo về lần trước rất tốt, vừa chuyên nghiệp diễn xuất lại tốt! Cô ta nếu không diễn, tôi sẽ mời người ta về diễn thay cô ta!”

 

“Ở đây còn có một vị tốt hơn!” Phó đạo diễn vội nói: “Lão đại, anh nhìn sang bên kia xem, bọn họ đều đang nhìn nữ đồng chí bên cạnh Cố Ánh Dương kìa. Ngay cả đồng chí Tần Ngọc Lương cũng qua bắt chuyện với người ta rồi.”

 

Đạo diễn Lộ bận tối mắt tối mũi, đâu có thời gian chú ý tới nữ đồng chí khác. Ông nghe vậy nhìn sang, tức khắc tròng mắt đứng tròng: “Đây, đây là?”

 

Phó đạo diễn ghé vào tai ông nói: “Đây là mẹ của bạn nhỏ Cố Ánh Dương, vừa định qua chào hỏi anh, nhưng chúng ta bắt đầu quay nên người ta không qua nữa. Anh nhìn xem, xuất thủy phù dung, đẹp tự nhiên không cần trang điểm. Vị kia bãi công đòi tăng giá, chúng ta chi bằng hỏi thử xem vị này có muốn thử vai không? Vị này chính là con gái ruột của cô giáo Lệ Anh đấy, đảm bảo không sai được! Chúng ta đều là xem phim của cô giáo Lệ Anh mà lớn lên cả mà!...”

 

Hương Chi không hề hay biết bọn họ đang thảo luận về mình, cô nhìn thấy đại minh tinh họ Tần trong TV, còn cười tươi rói xin chữ ký.

 

Minh tinh Hồng Kông hai năm nay đến nội địa đóng phim ngày càng nhiều, nổi tiếng nhất chính là vị tiểu sinh đỉnh cấp trước mắt này - Tần Ngọc Lương.

 

Tần Ngọc Lương dáng vẻ trắng trẻo thư sinh, chải tóc rẽ ngôi lệch 2/8, mặc bộ đồ bò cả cây. Trên vai khoác chiếc áo khoác quân nhân dày dặn, trong miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c lá nhưng không châm lửa.

 

Tiểu Hoa Bảo từng diễn chung với Tần Ngọc Lương vài lần, hôm nay là ngày quay cuối cùng của cô bé, nhìn thấy Tần Ngọc Lương liền gọi một tiếng: “Anh Tần!”

 

Tần Ngọc Lương nhìn về phía Hương Chi sau lưng cô bé, cười nói: “Bạn nhỏ, gọi chú là chú Tần đi, nếu không chú không bắt chuyện được với vị thục nữ xinh đẹp này đâu.”

 

Hương Chi tâm trạng rất tốt nói: “Cảm ơn anh đã ký tên, hiện tại không phải cũng nói chuyện khá tốt sao. Trong văn phòng của tôi có hai nữ đồng chí đều là người hâm mộ điện ảnh của anh, ngay cả tôi cũng vậy.”

 

Tần Ngọc Lương có một bộ phim điện ảnh tên là “ Tam Đánh Du Bắc Chiến ”. Trong phim anh đóng vai một vị Đại đội trưởng Bát Lộ Quân tranh tranh thiết cốt, dẫn dắt hơn hai mươi chiến sĩ còn sót lại dưới trướng, bảo vệ cứ điểm trước hơn ba mươi đợt tấn công của quân địch. Trước khi hy sinh, anh hô to: “Hãy để m.á.u tươi của tôi đúc thành Vạn Lý Trường Thành mới! Nhân dân nhất định sẽ đứng lên!”