Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 414: Quà Tặng Từ Phương Nam Và Niềm Tự Hào Của Mẹ Hiền



 

Trong lúc đang nói chuyện, lão Ngô ở sở bưu điện đạp xe tới, trong giỏ xe phóng một bưu kiện to đùng: “Đồng chí Hương Chi, có nhà không đấy?”

 

Hương Chi từ bên hông nhà chạy ra sân trước, cười khanh khách nói: “Đồng chí Ngô, là tạp chí đăng ký từ Kinh Thị gửi về sao?”

 

Cô đã đặt mua cuốn “Sổ tay địa lý hoa cỏ quốc gia” ở tòa soạn, đợi nửa tháng nay mà vẫn chưa thấy đâu.

 

“Không phải Kinh Thị, là Thâm Thị. Cô nhìn xem, nặng lắm đấy.” Đồng chí Ngô đưa bưu kiện cho Hương Chi ký nhận, nói đùa: “Trời nam biển bắc đều gửi đồ cho cô, không nhìn ra quan hệ của cô rộng thật đấy.”

 

Hương Chi thật sự không có người quen nào ở Thâm Thị, còn tưởng là gửi nhầm. Nhưng khi nhìn thấy trên bưu kiện viết “Người gửi: Tiểu Mai”, cô vui vẻ ôm lấy bưu kiện, khoác lác: “Cũng không hỏi thăm xem tôi là ai, ngoài nước tôi còn có bạn tốt nữa là.”

 

Đồng chí Ngô không biết thân phận thật của Hương Chi, chỉ biết là người nhà cán bộ, mỗi lần tới đều cười ha hả nói vài câu. Nghe vậy ông nửa tin nửa ngờ: “Thế thì ghê gớm thật, quay đầu lại kiếm thêm ít phiếu ngoại hối, bảo bạn tốt của cô tạo thêm nhiều ngoại hối cho quốc gia nhé.”

 

Hương Chi nghe ra giọng điệu trêu chọc của ông, ôm bưu kiện nhìn theo đồng chí Ngô đạp xe rời đi, rồi tung tăng chạy sang nhà Thẩm Hạ Hà, quen cửa quen nẻo lấy cái kéo từ ngăn kéo bàn trà ra: “Tiểu Hà! Vương Tiểu Mai gửi đồ cho tớ này! Cậu mau lại đây xem!”

 

“Ái chà, cậu đừng làm Tiểu Hùng thức giấc.” Thẩm Hạ Hà một tay bế Tiểu Hoa Sen, một tay đỡ m.ô.n.g con bé đi ra: “Cậu bảo ai gửi đồ cho cậu cơ?”

 

“Vương Tiểu Mai. Cậu quên rồi à? Cái cô làm việc ở phòng đọc thư viện hồi trước ấy.” Hương Chi cắt lớp chỉ trắng khâu bao tải, nhìn thấy bên trong có một hộp bánh quy, là loại bánh quy sắt thường thấy trong quân đội.

 

“Thứ này đâu đáng để gửi từ Thâm Thị về.” Thẩm Hạ Hà ngồi xuống cạnh Hương Chi, cằm tựa lên vai phải cô, vươn cổ ra xem.

 

Hương Chi mở hộp bánh quy ra, thấy bên trong không phải bánh quy mà là son môi, phấn nén và nước hoa có chữ nước ngoài.

 

“Chà, đồ tốt đấy!” Thẩm Hạ Hà cầm lấy một thỏi son nhìn ngắm: “Màu này chuẩn thật, lại còn thơm nữa.”

 

Trong bưu kiện còn có hai chiếc váy mới, một cái cỡ lớn một cái cỡ nhỏ, không cần phải nói, chắc chắn là cho cô và Thẩm Hạ Hà mỗi người một cái.

 

“Cái cô Vương Tiểu Mai này cũng biết nhớ ơn đấy chứ.” Thẩm Hạ Hà yêu thích sờ vào đường viền ren mới lạ: “Nhìn là biết không rẻ rồi, xem ra cô ấy sống không tồi, kiếm được tiền rồi.”

 

Hương Chi đang lén bóp chân Tiểu Hoa Sen, cô bé con mới một tuổi chân tay bụ bẫm từng ngấn, bóp vào rất đã tay.

 

“Cô ấy sống tốt là được, cũng không uổng công lặn lội xuống biển kinh doanh.” Hương Chi đứng dậy đi vào phòng vệ sinh lấy cái gương nhỏ, cùng Thẩm Hạ Hà hai người tô tô vẽ vẽ làm điệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đồ nước ngoài mùi thơm đúng là khác hẳn.” Đồng chí Hương Tiểu Hoa nhà quê cảm thán: “Đáng tiếc chồng tớ là quân nhân, không thể tùy tiện xuất cảnh. Không biết đời này có cơ hội đi chiêm ngưỡng phong tình dị vực nước ngoài hay không.”

 

Thẩm Hạ Hà soi gương, thích thú với màu son mới, đỏ như m.á.u. Cô toét miệng cười, hài lòng nói: “Có được tất có mất, cho dù cứ mãi quanh quẩn trong đại viện, chỉ cần được sống cùng anh Mạnh, tớ cũng cam tâm tình nguyện.”

 

Hy vọng lớn nhất của cô là cùng Mạnh Tuế Ninh có con cái, sống những ngày tháng hạnh phúc nhỏ bé. Hiện tại không chỉ có con, mà còn có cả nếp cả tẻ. Con cái song toàn, cuộc sống khiến bao người ngưỡng mộ.

 

“Cũng phải.” Hương Chi bặm môi hai cái, cười tươi như đóa hoa ngốc nghếch: “Tớ và Cố Văn Sơn cũng rất hạnh phúc. Tuy rằng ngày nào cũng như ngày nào, nhưng an an ổn ổn là mong ước lớn nhất của tớ.”

 

Nga

“Ai bảo không phải đâu.” Mỗi lần Mạnh Tuế Ninh đi làm nhiệm vụ, Thẩm Hạ Hà cả đêm ngủ không yên. Dù là quân hôn gần mười năm, cô vẫn lo lắng.

 

Hai người ở trong nhà câu được câu chăng nói chuyện, Hương Chi nghe thấy điện thoại phòng mình reo vang. Hai người ở nhà đều không đóng cửa, Hương Chi trực tiếp chạy về nghe điện thoại.

 

Một lát sau, Hương Chi lại hớn hở như đóa hoa nhỏ chạy về, nhảy nhót nói: “Tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm! Có hỉ sự rồi.”

 

Thẩm Hạ Hà với cái miệng đỏ ch.ót hỏi: “Hỉ sự gì thế?”

 

Hương Chi cũng dùng cái miệng nhỏ đỏ ch.ót đáp: “Con trai tớ thi đua tỉnh đạt giải nhất! Được tuyển thẳng vào trường trọng điểm của thành phố!”

 

Thẩm Hạ Hà vỗ đùi cái đét, suýt nữa làm Tiểu Hoa Sen lăn xuống ghế sô pha: “Cậu đừng có tranh với tớ, con trai cả quá có tiền đồ, tối nay tớ mời khách.”

 

Bởi vì biểu hiện xuất sắc của Cố Đảng Húc, tối đó hai gia đình đi ăn ở tiệm cơm Hồng Kim Bổng.

 

Kết quả Thẩm Hạ Hà cũng không được mời khách, ông chủ Hồng nghe nói Hữu Nhi đạt giải đặc biệt thi toán cấp tỉnh, vung tay lên, miễn phí toàn bộ!

 

Tiểu Hoa Bảo đã khoe khoang suốt một học kỳ về việc mẹ nuôi mình ở nước ngoài, lần này lại có đối tượng mới để tự hào.

 

Hữu Nhi suy nghĩ rất rõ ràng, loại thi đua cấp sơ trung này chỉ là để ưu tiên chọn trường. Đợi đến thi đua cấp ba mới có thể được cộng điểm thi đại học. Cho nên sau này khi thầy giáo yêu cầu cậu tham gia thi đua toàn quốc, cậu đã dũng cảm từ chối khi đang trên đỉnh vinh quang, không vì thứ hạng mà lãng phí thời gian. Sau khi nhận được lời mời tuyển thẳng của trường trung học thực nghiệm trọng điểm thành phố, cậu dự định dành thời gian để chuẩn bị kiến thức cấp ba và rèn luyện thể lực.

 

Tâm trạng tốt của Hương Chi kéo dài vài ngày, sau khi chúc mừng giải đặc biệt của Hữu Nhi, lại biết được tác phẩm của mình ở triển lãm hoa cỏ thành phố cũng đạt giải duy nhất “Tác phẩm ưu tú đặc cấp”, ngày nào tâm trạng cũng vui như nở hoa trên đầu.