Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 55: Đóa Hoa Sơn Chi Ngượng Ngùng Và Lời Tỏ Tình Của Liên Trưởng Hồng



 

Hương Chi vừa mới chọc giận lãnh đạo xong, lúc này chẳng dám mon men lại gần, chỉ đành cầm chiếc xẻng nhỏ giả vờ bận rộn làm việc, lượn lờ qua lại phía bên ngoài cửa sổ.

 

Chu tiên sinh thừa biết Cố Văn Sơn không yên tâm về Hương Chi, bởi cô vợ nhỏ của anh có đôi khi suy nghĩ rất đơn thuần, hệt như đứt mất một dây thần kinh vậy. Nhưng nể mặt cô nhóc đang đứng lấp ló ngoài kia, ông vẫn hết lời khen ngợi, giúp cô nói vài câu tốt đẹp trái với lương tâm.

 

Nghe Chu tiên sinh khen mình, Hương Chi lại thấy áy náy thay cho ông. Vừa nãy ông còn tức giận đến mức thổi râu trừng mắt, giờ lại nói thế này khiến cô ngượng chín mặt, hận không thể tìm cái lỗ nẻo chui xuống cho xong.

 

Chu tiên sinh kể cho Cố Văn Sơn nghe về tình hình làm việc và học tập của Hương Chi, bảo anh ở bên ngoài cứ yên tâm công tác. Đang nói dở câu, ông chợt thấy qua khe cửa sổ thò vào một bàn tay nhỏ xíu. Bàn tay ấy nắm lấy một viên kẹo xốp Đại Hà Tô ném cạch xuống cạnh chiếc điện thoại, rồi "vèo" một cái rụt ngay lại.

 

Sự keo kiệt bủn xỉn ấy lại mang theo một tia đáng yêu khó tả. Phí trà nước sao?

 

Chu tiên sinh bật cười, cằm hai ngấn lại lộ ra. Ông vốn dĩ chưa từng thật sự tức giận với cô. Cúp điện thoại, ông bóc viên kẹo Đại Hà Tô bỏ vào miệng, cảm giác phảng phất như được quay trở lại thời điểm còn đang yêu đương với người vợ quá cố. Bà ấy cũng rất thích ăn kẹo Đại Hà Tô, ngày nào trong túi áo cũng chứa đầy ắp.

 

“Ba nói chuyện điện thoại xong rồi ạ?”

 

Hương Chi ngượng ngùng xoắn xít đứng ở bên ngoài, cố nhịn xuống xúc động muốn đưa tay sờ cái bụng tròn vo của ông, nhỏ giọng hỏi: “Cố Văn Sơn khi nào thì về thế ạ?”

 

Chu tiên sinh đáp: “Tầm ba ngày nữa thôi. Cậu ấy về là sẽ đưa con đi sắm đồ Tết đấy.”

 

Từ lúc đến bộ đội tới giờ, Hương Chi vẫn chưa được ra ngoài lần nào. Nghe tin này, cô vui sướng nhảy cẫng lên: “Thế thì tốt quá rồi! Con phải đi giặt giày cho thật sạch sẽ để còn vào thành phố mới được.”

 

Chu tiên sinh cười trêu: “Sao ba mới khen con với cậu ấy vài câu mà mặt con đã đỏ bừng lên thế kia?”

 

Chẳng những đỏ bừng, mà còn lộ ra sắc phấn hồng vô cùng đáng yêu. Hương Chi lại bắt đầu khẩn trương!

 

Cô là một đóa hoa sơn chi cơ mà, vốn dĩ phải trắng tinh không tì vết như dương chi bạch ngọc, làm sao có thể đổi màu được chứ!

 

Cô hốt hoảng chạy tót vào nhà ấm trồng hoa, cầm chiếc gương nhỏ lên soi lấy soi để, hoàn toàn không chú ý tới biểu tình suy ngẫm sâu xa của Chu tiên sinh ở phía sau.

 

“Mùa đông đúng là quá khó chịu mà.” Hương Chi tự lẩm bẩm, quyết định đổ lỗi nguyên nhân khiến khuôn mặt mình ửng hồng là do thời tiết.

 

Chu tiên sinh có thói quen ngủ trưa. Mỗi lần thừa dịp ông nghỉ ngơi, Hương Chi sẽ biến về nguyên hình, thong thả hưởng thụ không khí ấm áp trong nhà ấm một lát. Hôm nay cũng vậy, cô mỹ mãn vươn mình giãn những phiến lá xanh mướt ra, những cánh hoa trắng muốt khẽ đung đưa. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra có một cánh hoa đã bị khuyết mất một nửa.

 

Cô ngượng ngùng không dám để cho những nụ hoa ngọn cỏ khác biết chuyện này, đành tìm một góc khuất lẳng lặng nấp vào. Chỉ có lúc hóa thành nguyên hình, cô mới dám lén lút dùng chút linh lực, hy vọng cánh hoa kia có thể sớm ngày mọc lại nguyên vẹn.

 

Chớp mắt đã tới ngày Cố Văn Sơn trở về. Sáng sớm hôm ấy, tâm trạng của Hương Chi cực kỳ tốt.

 

Cô hàng xóm Ngô Chiêu Đệ ở nhà cách vách cất tiếng chào hỏi, cô cũng hiếm hoi vui vẻ gật đầu đáp lại.

 

Vừa tới nhà ấm trồng hoa, cô liền tháo chiếc khăn quàng cổ quấn trái ba vòng phải ba vòng trên cổ xuống treo lên giá, sau đó khoác thêm chiếc tạp dề lao động cỡ lớn ra bên ngoài chiếc áo bông. Hôm nay có mấy chậu hoa cần phải thay đất, cô cầm lấy chiếc xẻng nhỏ, dự định sẽ xới tơi đất lên trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bên ngoài nhà ấm đã có vài người đang xếp hàng chờ đợi. Hương Chi liếc mắt một cái liền nhìn thấy Liên trưởng Hồng Vũ đang xách theo một chậu cúc vạn thọ đứng lẫn trong đám người đó. Dù chưa tới giờ mở cửa, nhưng cô vẫn bước tới, nhận lấy chậu cúc vạn thọ từ tay anh ta để kiểm tra tình trạng.

 

Hồng Vũ vốn muốn rủ Hương Chi đi xem văn nghệ, cố tình đến sớm nhưng lại không ngờ ở đây đã có nhiều người xếp hàng đến vậy. Anh ta đành lắp bắp nói nhỏ với Hương Chi: “Lát nữa tan làm cô đừng vội về nhé, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

 

Hương Chi dứt khoát từ chối: “Tôi không rảnh.”

 

Mấy cậu thanh niên đang xếp hàng phía sau nghe thấy thế liền sôi nổi ồn ào trêu chọc: “Liên trưởng Hồng có chuyện gì mà lại khó nói trước mặt bọn tôi thế hả?”

 

Lại có người chua loét bồi thêm: “Ây da, đồng chí Hương Chi đâu phải người anh muốn hẹn là hẹn được? Lần trước tôi rủ cô ấy đi xem trận bóng rổ của đội chúng tôi mà cô ấy còn chẳng thèm đi kìa, trong khi tiểu đội của tôi còn giành được giải nhất toàn liên đội đấy nhé.”

 

Hương Chi liếc mắt nhìn cậu ta một cái, nhàn nhạt nói: “Tôi có đi hay không thì liên quan gì đến anh. Hoa thì không có đâu, trước tiên cứ đem chậu hoa các anh mượn lần trước trả lại đây rồi hẵng nói chuyện tiếp.”

 

Người vừa nói giọng chua loét kia chính là Cát Viện Kiến, một cán bộ văn chức làm việc trong văn phòng. Cậu ta cũng mang hàm cấp Liên trưởng giống như Hồng Vũ. Nghe Hương Chi nói vậy, cậu ta liền làm như làm ảo thuật, từ phía sau lưng bưng ra một chậu hoa lan huệ nở đỏ rực.

 

Hương Chi định bước tới ôm lấy chậu hoa, Cát Viện Kiến lại tỏ vẻ ân cần nói: “Ây ây, bên ngoài chậu hoa bẩn lắm, để tôi giúp cô bê vào trong cho.”

 

Hương Chi nghe vậy liền buông tay ra, để mặc cho Cát Viện Kiến bê chậu hoa vào trong nhà ấm đặt xuống.

 

Kỳ thật, những người thường xuyên tới đây mượn hoa đều đã nhìn thấu tính tình của Hương Chi. Chỉ cần ai đối xử tốt với hoa cỏ, cô sẽ tôn trọng người đó. Còn kẻ nào dám đối xử tệ bạc với hoa, cô nhất định sẽ trợn trắng mắt lườm cho một cái thật sắc lẹm.

 

Dù có ý kiến bất mãn thì cũng chẳng ai làm gì được cô. Năm nay, hoa cỏ bày biện ở khắp nơi trong quân khu đều được mọi người khen ngợi nức nở, tất cả đều là nhờ vào công lao chăm sóc của đồng chí Hương Chi cả.

 

Hồng Vũ đứng ở bên cạnh cũng không dám hé răng nói thêm lời nào. Dù sao thì Hương Chi cũng đã nghe thấy việc anh ta muốn tìm cô sau giờ làm rồi, hẳn là cô sẽ nán lại chờ anh ta một chút... nhỉ?

 

Cực cực khổ khổ bận rộn suốt cả một ngày, cuối cùng cũng tới giờ tan làm. Hương Chi quét tước mặt đất sạch sẽ, đem cây chổi dựng gọn gàng vào góc tường rồi cất tiếng chào: “Con về đây ạ.”

 

Dịp cuối năm, Chu tiên sinh tựa hồ cũng rất bận rộn. Ông đang ngồi trong phòng trực ban nghe điện thoại, nghe cô chào thì chỉ khẽ gật đầu một cái.

 

Hương Chi vừa mới xoay người định bước đi, Hồng Vũ đã thở hồng hộc xuất hiện ngay trước cổng lớn của nhà ấm trồng hoa. Trong tay anh ta đang nắm c.h.ặ.t hai tấm vé xem hội diễn văn nghệ dịp Tết Âm Lịch đã bị vò cho nhăn nhúm. Anh ta vừa định mở miệng gọi, Hương Chi đã lạnh lùng lướt qua người anh ta như một cơn gió.

 

“Từ từ đã.” Hồng Vũ vội vàng bước nhanh lên phía trước vài bước đuổi theo, gọi giật cô lại: “Đồng chí Hương Chi, tôi thật sự có chuyện muốn nói với cô.”

 

Nga

Hương Chi vốn là một tiểu hoa yêu vô cùng nhạy bén trong mấy chuyện tình cảm nam nữ này. Kỳ thật, cô chẳng hề muốn lãng phí thời gian với anh ta chút nào. Cô còn phải nhanh ch.óng về nhà chờ Cố Văn Sơn nữa chứ. Hôm nay cô vừa mới được phát tiền lương, đã hứa chắc nịch là sẽ mời anh ăn bánh nướng rồi.

 

Hồng Vũ dang tay chặn ngang cổng lớn không cho Hương Chi đi, khuôn mặt đỏ bừng, lắp bắp hỏi: “Đồng chí Hương Chi, tôi... tôi muốn hỏi một chút, cô đã có đối tượng hay chưa? Nếu như chưa có... cô có thể cùng tôi đi xem buổi diễn xuất văn nghệ này được không?”

 

Hương Chi ngẩng đầu lên, đ.á.n.h giá thân hình cao lớn vạm vỡ như một con gấu đen của Hồng Vũ. Thật ra, vóc dáng của Cố Văn Sơn cũng chẳng nhỏ bé hơn anh ta là bao, nhưng thoạt nhìn chồng cô lại toát lên vẻ linh hoạt và oai phong hơn hẳn. Còn Hồng Vũ lúc này trông chẳng khác nào một bức tường gỗ thô kệch, cứ thế lù lù chắn ngang trước mặt Hương Chi.