Tính đi tính lại, cả tháng trời vất vả cô chỉ kiếm được mười lăm viên kẹo xốp Đại Hà Tô cho chính mình, hai ngày mới được ăn một viên! Ôi chao ôi là buồn.
Cố Văn Sơn cũng hiểu, tại sao Hương Chi chỉ chịu mời anh ăn bánh nướng chấm dầu mè. Tiền lương của tiểu yêu tinh ít ỏi quá mà.
Hai người đi một mạch đến cửa nhà ăn, Cố Văn Sơn bảo Hương Chi cầm đồ đứng chờ ở cửa một lát. Rất nhanh sau đó, anh từ nhà ăn đi ra, bưng hộp cơm nhôm, chưa kịp mở nắp thì Hương Chi đã reo lên: “Thịt kho tàu!”
Cố Văn Sơn cười nói: “Sĩ quan hậu cần tự mình xuống bếp, hôm nay em có lộc ăn rồi.”
Về đến cửa nhà, Ngô Chiêu Đệ ở cách vách đang đứng ở cửa ngó nghiêng.
Thấy Hương Chi và Cố Văn Sơn cùng về, cô ta đon đả nói: “Đồng chí Hương Chi, quê cô gửi thư đến, tôi để trên bệ cửa sổ cho cô đấy.”
Cố Văn Sơn lên tiếng: “Cảm ơn, nhưng sau này thư từ của cô ấy sẽ do cô ấy hoặc tôi trực tiếp nhận, về sau không làm phiền cô nữa.”
“À... Được.” Ngô Chiêu Đệ xấu hổ vuốt lại tóc, cười gượng: “Vậy hai người ăn cơm đi, tôi cũng vào nhà đây.”
Vào trong phòng, nghe động tĩnh bên cạnh, Ngô Chiêu Đệ nhớ đến chuyện biểu muội Ngô Lị Lị nói, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
Xem cô đắc ý được đến bao giờ!
Hương Chi vẫn đang vui vẻ ôm chai Bắc Băng Dương hút chùn chụt, bánh nướng mè giòn tan thơm phức, phết một lớp dầu mè mỏng, kẹp thịt kho tàu quả thực ngon không cưỡng nổi.
Ngồi đối diện cô, Cố Văn Sơn không biết tại sao hoa sơn chi lại thích dầu mè đến thế, làm anh chẳng hiểu nổi khẩu vị của cô.
Hương Chi lần đầu tiên được ăn dầu mè, cảm thấy quá mỹ vị, nhìn Cố Văn Sơn rồi lại nuốt nước miếng cái ực, nói: “Anh có quan hệ giúp em đổi lấy dầu mè được không? Nếu được, tiền lương tháng sau em đưa hết cho anh.”
Cố Văn Sơn tưởng cô đơn thuần thích ăn, hũ dầu mè kia cũng đủ cho cô ăn đến sang năm, bèn nói: “Cuối năm vật tư khan hiếm, chỗ này chắc đủ rồi, nếu không đủ anh sẽ tìm cách kiếm thêm cho em.”
Thế này ăn mới có ý nghĩa chứ.
Hương Chi nhún vai, tiếp tục ôm cái bánh nướng to hơn cả mặt mình mà gặm.
Cố Văn Sơn biết Hương Chi ở đơn vị rất được các binh sĩ yêu mến, chuyện sốt dẻo trước đó không nói, Chu tiên sinh cũng từng nhắc nhở anh có không ít nam đồng chí lượn lờ quanh cô.
Tiểu hoa yêu không hiểu sự đời bị người ta lừa đi mất, lại vặt hết cánh hoa cho người ta thì làm sao bây giờ?
Cố Văn Sơn ăn cơm xong, rửa bát xong, gọt cho cô một quả táo bổ làm tám miếng để trong bát mang ra bàn trà, tâm trạng phức tạp nói: “Em muốn tìm đối tượng là sĩ quan khác, e là không được đâu.”
“Tại sao?” Hương Chi buột miệng hỏi.
Sự tò mò đơn thuần lọt vào tai Cố Văn Sơn lại biến thành mùi vị khác, anh trầm giọng nói: “Em nhớ kỹ, yêu đương mà không nhằm mục đích kết hôn đều là giở trò lưu manh. Nếu em tìm đối tượng, chắc chắn là muốn kết hôn. Nhưng quân hôn yêu cầu phải thẩm tra chính trị, mà em lại là người không có hộ khẩu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hả?” Hương Chi đặt bàn tay nhỏ lên cánh tay Cố Văn Sơn, cái miệng nhỏ đỏ hồng như trái anh đào bức thiết nói: “Anh đều đã ăn miệng em rồi, hộ khẩu còn không thể giúp em giải quyết sao?”
Cô vì vấn đề hộ khẩu mà suýt chút nữa bị nhà họ Tào lừa bán. Muốn đi lại trong xã hội loài người, hộ khẩu là thứ bắt buộc phải có!
Chuyện bịt miệng đó lại không dám làm nữa, đêm hôm đó trở về Cố Văn Sơn trằn trọc nửa đêm không ngủ được. Giờ lại nghe tiểu hoa yêu nói như vậy, anh b.úng trán cô một cái: “Em đồng ý với anh hai việc thì anh sẽ giúp em giải quyết vấn đề hộ khẩu.”
Hương Chi hỏi: “Việc gì?”
Cố Văn Sơn nói: “Thứ nhất, không được đi ăn miệng người khác.” Nghĩ đến việc cô có thể sẽ đi “ăn” Hồng Vũ, hay Hồng Văn gì đó, anh liền chịu không nổi.
Hương Chi gật đầu như giã tỏi: “Em không có hứng thú với người khác.”
Câu nói này làm tâm trạng phức tạp của Cố Văn Sơn chuyển biến tốt đẹp, anh lại nói: “Thứ hai, không được nhắc lại chuyện ăn quà vặt nữa.”
Hương Chi ôm cánh tay Cố Văn Sơn, quấn lấy anh cò kè mặc cả: “Nhưng anh đều đã ăn miệng em rồi mà còn không cho nói? Hay là anh đổi chỗ khác mà ăn, em sợ đau, anh ăn nhẹ một chút.”
“...” Tâm trạng Cố Văn Sơn lại trở nên phức tạp: “Anh không ăn em.”
Anh chỉ muốn cô ở lại bộ đội lâu hơn một chút. Để ở nơi khác nuôi, anh không yên tâm. Chi bằng để ngay dưới mí mắt mình.
Hương Chi nhìn sắc mặt anh, dè dặt hỏi: “Nhưng mà anh vừa nói thẩm tra chính trị là có ý gì thế?”
Cố Văn Sơn kiên nhẫn giải thích: “Thẩm tra chính trị chính là kiểm tra bối cảnh xã hội, gia đình, điều tra xem em có điểm gì xấu không. Giống như em là người không hộ khẩu, liền không thông qua được thẩm tra chính trị. Không thể thẩm tra chính trị, thì không thể kết hôn quân nhân.”
Hương Chi ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu em muốn kết hôn với anh thì có tính là quân hôn không?”
Cố Văn Sơn khựng lại, trái tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Anh chăm chú nhìn vào mắt Hương Chi, hạ giọng nói: “Nếu nói... thì tính.”
Hương Chi lại định nói gì đó, nhưng vội vàng bịt cái miệng nhỏ lại. Cô quay đầu ôm lấy vòng eo rắn chắc của Cố Văn Sơn, cái đầu nhỏ dụi dụi vào n.g.ự.c anh, ngẩng lên làm nũng: “Vậy anh nhanh lên làm đi.”
Trái tim Cố Văn Sơn đập thình thịch, chỉ sợ Hương Chi nghe thấy. Anh hơi kéo giãn khoảng cách, yết hầu chuyển động, cúi đầu nhìn thấy đôi mắt Hương Chi long lanh như chứa ngàn vì sao đang nhìn mình: “Em ngồi đàng hoàng lại, đừng làm nũng. Quân hôn là có ý gì em biết không?”
Tiểu yêu tinh lại bắt đầu nói hươu nói vượn rồi.
“Em không làm nũng, hơn nữa em biết quân hôn là có ý gì.”
Hương Chi ngồi thẳng dậy, trong ánh mắt lộ ra vẻ khát cầu: “Quân hôn chính là kết hôn, kết hôn rồi thì rất nhiều chuyện có thể làm. Anh cùng em cam tâm tình nguyện làm.”
Nga
Cô căn bản không hề nghĩ tới lời này kích thích Cố Văn Sơn lớn đến mức nào.