Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 6: Vết Thương Biến Mất Và Giấc Mộng Xuân Của Đoàn Trưởng



 

“Báo cáo hình ảnh cũng không phát hiện đầu đạn hay dấu vết đạn, cậu chắc chắn mình trúng ba phát s.ú.n.g chứ?”

 

Đổng Thiệu Giang được điều khẩn cấp từ bệnh viện quân y trung ương Bắc Kinh tới, cảm giác ch.óng mặt do đi trực thăng không đến mức làm anh ta nhìn không rõ một bản báo cáo thương tình.

 

Nhớ lại ngày hôm qua bên này lo lắng sốt vó thúc giục anh ta dẫn người tới cứu chữa, vừa hỏi thì được biết Đoàn trưởng Cố đại danh đỉnh đỉnh đối mặt với đặc vụ địch bao vây tiêu diệt, thân chịu trọng thương, mạng treo sợi tóc...

 

“198, 199, hai trăm ——” Một tay làm xong hai trăm cái hít đất, Cố Văn Sơn vừa đè xuống ngọn lửa khô nóng do giấc mộng kiều diễm gây ra.

 

Cảnh vệ viên đưa khăn lông cho anh, anh tùy ý lau qua cổ và nửa người trên: “Tôi đã nói với đám chủ nhiệm Vương rất nhiều lần rồi, tôi không trúng đạn, vết m.á.u trên người không phải của tôi. Bọn họ cứ nhất quyết chuyện bé xé ra to mời cậu từ xa xôi đến đây, ân tình này tôi nhớ kỹ.”

 

“Nói láo, đám chiến sĩ khóc tang cho cậu đều mù cả à?”

 

“Vậy cậu xem tôi giống trúng đạn không?” Câu nói của Cố Văn Sơn thành công làm Đổng Thiệu Giang cứng họng. Các chiến sĩ không thể nói dối, Cố Văn Sơn cũng không thể nói dối.

 

Đổng Thiệu Giang bảo các nhân viên y tế khác lui ra ngoài, tự mình kiểm tra Cố Văn Sơn từ trong ra ngoài một lần nữa, lúc này mới yên tâm vỗ vỗ tấm lưng tinh tráng của anh:

 

“Tôi không dây dưa chuyện này nữa. Lão Cố, năm nay có thể về quân khu Bắc Kinh không? Bác gái đã bồi cậu ở quê hai năm rồi, nói lý ra cậu cũng nên được triệu hồi về. Còn không triệu hồi về, tin hay không bà ấy tìm cho cậu một đối tượng bản địa?”

 

“Tin, tôi quá tin ấy chứ.” Cố Văn Sơn mặc áo ba lỗ vào, ngồi trên sô pha, ra vẻ đàng hoàng bưng chén trà nhấp một ngụm, phiền lòng nói: “Tôi không thể cống hiến bản thân cho sự nghiệp cách mạng được à?”

 

Đổng Thiệu Giang là bạn chơi từ nhỏ của Cố Văn Sơn, nói chuyện không chút kiêng dè: “Sự nghiệp cách mạng cũng cần bạn lữ cách mạng cùng nhau đi mà.”

 

Cố Văn Sơn cười nói: “Lão Đổng, cậu lần này đến mang theo nhiệm vụ à?”

 

Đổng Thiệu Giang thản nhiên nói: “Vì cứu cậu.”

 

Cố Văn Sơn mắng: “Vì thúc giục kết hôn thì có! Bố tôi hay mẹ tôi hứa cho cậu lợi ích gì rồi?”

 

Đổng Thiệu Giang nhỏ hơn Cố Văn Sơn hai tuổi, là “con nhà người ta” trong miệng song thân nhà họ Cố. Chẳng sợ mọi mặt không bằng Cố Văn Sơn, nhưng chỉ riêng điểm nghe theo tổ chức sắp xếp, kết hôn sớm, sinh được một cô con gái, đã khiến Cố Văn Sơn mỗi lần về Bắc Kinh đều bị lôi ra so sánh.

 

Đổng Thiệu Giang đúng là đã nhận lợi ích. Bố của Cố Văn Sơn giữ địa vị cao, là nhân vật lớn lừng lẫy ở quân khu Bắc Kinh. Đổng Thiệu Giang xin dụng cụ tiên tiến cho bệnh viện quân khu còn phải qua tay Tư lệnh Cố phê chuẩn đâu.

 

“Cậu giờ đã 27 rồi. Chờ tôi bằng tuổi cậu, cháu gái cậu đều tốt nghiệp mẫu giáo lớn rồi.” Đổng Thiệu Giang nói đến đau đầu: “Lần trước cậu từ chối thiên kim nhà Tham mưu trưởng Tưởng quá dứt khoát, cậu thì hay rồi, từ chối xong trốn về quân khu địa phương, cô ấy tìm không thấy cậu liền quay sang tìm tôi gây sự cả ngày.”

 

Đổng Thiệu Giang vì tỏ vẻ bi phẫn, cố ý dừng lại một chút.

 

Cố Văn Sơn là nhân vật không sợ trời không sợ đất, căn bản không để tâm chút chuyện cỏn con này: “Sau đó thì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đổng Thiệu Giang cùng Cố Văn Sơn lớn lên trong một đại viện, cũng không đến mức bị người ta bắt nạt, dù sao cũng là phiền lòng.

 

Anh ta dứt khoát không vòng vo nữa, lấy một xấp ảnh trong túi ra đặt lên giường bệnh của Cố Văn Sơn.

 

Cố Văn Sơn chẳng thèm nhìn, vơ lấy ảnh chụp các nữ đồng chí trong độ tuổi, kéo túi áo Đổng Thiệu Giang nhét trở lại: “Đừng nói đây là tổ chức sắp xếp, thế này là quá không tôn trọng các nữ đồng chí. Tôi từ chối kiểu xem mắt này.”

 

“Cậu cũng quá vô vị rồi, cứ khuôn phép thế thì có gì thú vị, đời này e là đến cái tát của phụ nữ cũng không được nếm.”

 

Cố Văn Sơn kinh ngạc nói: “Cậu với em dâu chơi lớn thế à?”

 

“Cậu a, còn chưa biết bàn tay phụ nữ thơm thế nào đâu.”

 

Cố Văn Sơn cười nhạo nói: “Tôi chỉ biết ai ăn tát là dại thôi.”

 

Đổng Thiệu Giang bất đắc dĩ vỗ vỗ túi áo nói: “Thôi được rồi, quay đầu lại mẹ cậu chắc chắn còn muốn tìm cậu giục cưới, cậu tự liệu mà làm đi. Đúng rồi, cơ thể nếu có bất kỳ khó chịu nào phải kịp thời đến bệnh viện kiểm tra.”

 

Sau khi tiễn Đổng Thiệu Giang đi, Cố Văn Sơn đứng trên ban công nhìn về phương xa hồi lâu.

 

Vết thương trên người anh lành lại một cách quỷ dị, chuyện này nhất định phải bảo mật. Còn về người phụ nữ trẻ hàng đêm xuất hiện trong giấc mơ của anh mấy ngày nay, anh biết là cô ấy đã cứu anh.

 

Anh năm lần bảy lượt muốn thử nhìn rõ khuôn mặt đối phương, nhưng đều thất bại.

 

Ý chí của Cố Văn Sơn chưa bao giờ bạc nhược, nhưng trong đầu lại không kìm được mà nhớ tới dáng người yểu điệu của người phụ nữ trẻ.

 

Nga

Sau một ngày hoạt động, ai có thể ngờ rằng ban đêm trong lúc ngủ mơ cô ấy lại một lần nữa giẫm lên những bước chân nhẹ nhàng như mèo, khẽ khàng đi đến trước mặt anh.

 

Như là muốn xem anh rốt cuộc đã ngủ chưa, hơi thở của người phụ nữ phả lên mặt anh, khiến Cố Văn Sơn không giả vờ nổi nữa.

 

Cố Văn Sơn nắm lấy cánh tay người phụ nữ, ngón trỏ và ngón cái bóp lấy má cô bắt cô nhìn thẳng vào anh, nhưng dù vậy, khuôn mặt người phụ nữ vẫn là một màn sương mù.

 

“Cô là ai? Bắt tôi trả cái gì?”

 

“Đau ——” Một tiếng kêu nũng nịu vang lên, khiến Cố Văn Sơn vội buông lỏng đầu ngón tay. Mà khoảng cách hai người quá gần, anh có thể cảm nhận rõ ràng hương khí trong hơi thở của người phụ nữ chui vào khoang mũi, làm tê liệt thần kinh anh.

 

Cố Văn Sơn đứng dậy ép người phụ nữ vào tường cạnh giường, đối phương lại nói những lời tương tự: “Hoa lộ của tôi, anh ăn hoa lộ của tôi, trả lại cho tôi.”