Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 74: Cơn Ghen Của Đoàn Trưởng Và Trò Đùa Của Tiểu Hoa Yêu



 

“Tôi cũng không tin cô và Ngô Lị Lị ở sau lưng chưa từng nói những lời khó nghe hơn.”

 

Khóe môi Hương Chi cong cong, mang theo vẻ bỡn cợt hỏi: “Cô ta thế nào rồi?”

 

Mục Dĩnh không thể trở mặt với Hương Chi, ngượng ngùng nói: “Bị khai trừ rồi.”

 

Hương Chi gật gật đầu, nhìn dáng vẻ không muốn tiếp tục đối thoại với Mục Dĩnh nữa.

 

Cố Văn Sơn cũng tỏ thái độ muốn tiễn khách.

 

Mục Dĩnh liếc mắt nhìn lại vết c.ắ.n trên môi Cố Văn Sơn, đi tới cửa, bỗng nhiên nổi tính khí, cô ta quay đầu thấp giọng nói với Hương Chi: “Cô ở nông thôn không uổng phí thời gian nhỉ, tôi thật nên học cô uống vài ngụm t.h.u.ố.c sâu, để dễ như trở bàn tay mà có được người mình thích.”

 

Được lắm, chuyện tốt không nói, lại nói chuyện xấu!

 

Cố Văn Sơn đợi đến khi Hương Chi bị châm chọc mới chịu mở miệng: “Trong quân đội bịa đặt hậu quả thế nào cô biết rồi đấy.”

 

Mục Dĩnh lớn tiếng nói: “Tôi bịa đặt cái gì? Ai chẳng biết cô ta vì muốn có được anh mà uống t.h.u.ố.c sâu ép bức anh!”

 

“Tôi ăn là phân bón!” Hương Chi không thể nhịn được nữa: “Tôi có phải sâu bọ đâu mà uống t.h.u.ố.c sâu!”

 

Cố Văn Sơn hiểu ra, bộ đội chắc chắn nhìn thấy Hương Chi đi rửa ruột nên đồn đại lung tung.

 

Anh đi đến trước mặt Mục Dĩnh, từng câu từng chữ nói: “Đồng chí Mục Dĩnh, là tôi đang theo đuổi Chi Chi, cũng không phải cô ấy theo đuổi tôi. Tôi nể tình giao hảo giữa các bậc trưởng bối, giải thích cho cô một lần, hy vọng cô sẽ không có lần sau. Nghe rõ chưa?”

 

Nước mắt Mục Dĩnh trào ra, như những hạt bi rơi xuống cằm.

 

Cô ta chưa từng tưởng tượng Cố Văn Sơn khi rơi vào lưới tình sẽ như thế nào, bởi vì cô ta căn bản tưởng tượng không ra.

 

Tại sao cùng là phụ nữ, anh có thể bất công như thế. Tình yêu mãnh liệt trong mắt anh, có thể khiến cô ta sa vào đó không lối thoát, nhưng tất cả đều thuộc về người khác chứ không phải cô ta.

 

Cô ta như con cá bị ném lên bờ cạn, đau đớn đến không thở nổi.

 

Mục Dĩnh khóc lóc chạy khỏi bệnh viện quân khu, một câu cũng không nói nên lời. Cô ta khó có thể tưởng tượng bóng dáng mình chật vật đến mức nào. Cô ta không hiểu tại sao mình lại rơi vào tình cảnh hôm nay.

 

Rõ ràng lúc trước người nên môn đăng hộ đối với anh nhất phải là cô ta. Nhưng ngay cả khi Hương Chi chưa xuất hiện, anh cũng chưa từng liếc nhìn cô ta lấy một cái, cô ta nghĩ mãi không thông!

 

“Haizz ~ phụ nữ a.” Hương Chi cũng chẳng giữ hình tượng, ôm ly sữa ừng ực uống cạn. Uống xong còn buông một câu đầy thâm thúy.

 

“Em lại còn hát lên nữa cơ đấy.” Cố Văn Sơn đứng ở cửa đang định đóng cửa thì thấy bác sĩ trực ban nam đi tới.

 

“Chào Cố Đoàn trưởng.” Bác sĩ Tạ gật đầu với Cố Văn Sơn, đi vào phòng đơn hỏi thăm tình hình sức khỏe của Hương Chi.

 

Anh ta vừa hỏi một câu, Hương Chi đáp một câu, bác sĩ Tạ cũng không biết chỗ nào buồn cười mà khóe môi cứ nhếch lên mãi không xuống.

 

Từ góc độ của mình, Cố Văn Sơn nhìn thấy Hương Chi yếu ớt dựa vào đầu giường, mái tóc dài xõa tung dưới ánh mặt trời phủ lên lớp ánh sáng ngọc ngà, da trắng má hồng, mặt mày như tranh vẽ, đến cả lông mi run rẩy cũng thấy rõ mồn một.

 

Đặc biệt là cái miệng nhỏ không thành thật kia, phát ra tiếng cười lanh lảnh uyển chuyển.

 

Cố Văn Sơn khoanh tay trước n.g.ự.c, dựa vào cửa lẳng lặng nhìn. Bác sĩ Tạ kiểm tra nhiệt độ cho Hương Chi xong, thấy mọi thứ bình thường đang định rời đi, suýt nữa đụng phải Cố Văn Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Cố Đoàn trưởng... phiền ngài nhường đường một chút.” Bác sĩ Tạ khách sáo nói: “Ngài chắn đường rồi.”

 

Trước mặt mình mà còn dám trêu ghẹo cô gái của mình rồi muốn chạy sao?

 

Cố Văn Sơn làm như không nghe thấy, cúi đầu liếc qua thân hình gầy yếu của anh ta, cười nhạo một tiếng: “Bác sĩ chắc là không chịu đòn giỏi đâu nhỉ?”

 

“Hả?” Bác sĩ Tạ còn chưa phản ứng kịp.

 

Hương Chi ngửi thấy mùi giấm chua nồng nặc trong phòng, ném một quả quýt về phía Cố Văn Sơn: “Lại đây bóc quýt.”

 

Mí mắt Cố Văn Sơn không động đậy, giơ tay bắt lấy quả quýt đang bay tới, tránh đường: “Bác sĩ Tạ, lát nữa bảo bác sĩ Phương tới kiểm tra, không làm phiền cậu nữa.”

 

Phương Phương, chủ nhiệm khoa tiêu hóa. Lần trước rửa ruột cho Hương Chi.

 

Chủ yếu không có gì khác, chỉ vì hai chữ —— Nữ giới.

 

Bác sĩ Tạ không dám đắc tội Cố Văn Sơn, liên thanh nói: “Vâng, cô Phương không ở đây, vừa lúc ca trực của tôi đã hết. Lần sau tôi sẽ bảo cô ấy tự mình tới.”

 

Cố Văn Sơn hất cằm, bác sĩ Tạ vội vàng rời đi.

 

Anh ta xem như phát hiện ra rồi, đâu phải đồng chí Hương Chi uống t.h.u.ố.c sâu, muốn uống thì cũng là Cố Đoàn trưởng uống ấy chứ!

 

Cái sự chiếm hữu nồng nặc này, còn cả cái mùi chua loét kia nữa, anh ta mà không đi nhanh thì có khi phải nhảy cửa sổ mà thoát thân.

 

Cố Văn Sơn bóc vỏ quýt, nếm thử một múi thấy không ngọt, chua loét. Vì thế lại bóc quả khác, nếm một múi rồi đưa đến tay Hương Chi, hạ mình dỗ dành: “Cái này ngọt, em ăn đi.”

 

Hương Chi bỗng nhiên nổi tính xấu, không vội nhận quýt mà nói: “Anh chắc sẽ không quên quan hệ giữa chúng ta chứ?”

 

Bộp.

 

Quả quýt rơi xuống đất.

 

Cố Văn Sơn như bị sét đ.á.n.h.

 

Bạn... bè...?

 

Lời này có ý gì...

 

Sắc mặt Cố Văn Sơn khó coi, Hương Chi lao đầu vào lòng anh, ngẩng đầu cọ cọ cằm anh nói: “Anh Cố, sắc mặt anh dọa người quá đi.”

 

Cố Văn Sơn nuốt nước bọt, nhéo cằm Hương Chi rũ mắt nói: “Cố ý phải không?”

Nga

 

Hương Chi vùi đầu vào n.g.ự.c anh cọ cọ cười khanh khách. Cố Văn Sơn cười không nổi, cái đùa này một chút cũng không buồn cười.

 

Anh nâng khuôn mặt nhỏ của Hương Chi lên, nhìn chăm chú vào đôi mắt hạnh xinh đẹp: “Trước đây anh luôn nói như vậy, anh xin lỗi. Rất nhiều lúc anh không suy xét đến cảm nhận của em, về sau sẽ không thế nữa.”

 

Hương Chi học giọng điệu của Cố Văn Sơn nói: “Bạn à, tôi sẽ không giận đâu. Rốt cuộc chúng ta chỉ có thể là bạn bè thôi mà.”