Thập Niên 70: Tiểu Hoa Yêu Của Đoàn Trưởng

Chương 81: Cuộc Chiến Của Những Ông Bố Và Tiền Trợ Cấp Khổng Lồ



 

Hương Chi nhận lấy phong bì, móc ra xem thấy mười tờ Đại Đoàn Kết (tờ 10 đồng), mắt to trừng đến tròn vo: “Lãnh đạo, vừa rồi không phải còn muốn con gian khổ mộc mạc sao?”

 

Chu tiên sinh cười ha hả nói: “Chút tiền lương kia của con đâu đủ tiêu. Con cứ gian khổ mộc mạc, còn ba phát huy phong cách, lén lút trợ cấp cho con một tháng một trăm đồng, cũng không nhiều lắm đâu.”

 

Thế này mà còn không nhiều á? Bằng ba tháng lương của cô đấy!

 

Chu tiên sinh chủ yếu muốn phòng ngừa chính là sự ăn mòn của tư bản Cố Văn Sơn. Trước kia không biết Hương Chi là con gái mình, con bé đã tiêu không ít tiền của Cố Văn Sơn mua đồ đạc.

 

Cố Văn Sơn chịu chi, cái đó ông không có gì để nói.

 

Nhưng ông làm cha cũng không phải người keo kiệt, tự nhiên không thể rơi xuống thế hạ phong, chỉ có thể so với Cố Văn Sơn trả giá càng nhiều hơn. Con gái phải nuôi chiều (phú dưỡng), mới không bị chút ân huệ nhỏ của đàn ông lừa đi mất!

Nga

 

Hương Chi không hiểu nỗi khổ tâm của Chu tiên sinh, nhìn thấy ánh mắt thành khẩn của lão tiên sinh, hào phóng nhận lấy tiền trợ cấp: “Vậy con sẽ cố gắng không chọc giận ba nhé.”

 

“Được, có câu này của con gái là ta có thể sống thêm mấy năm rồi.”

 

Chu tiên sinh cười hiền từ, đứng dậy bưng phích nước nóng tới: “Uống chút nước nóng đi, cốc của con hết bốc khói rồi kìa.”

 

Hương Chi giơ cái ca tráng men to đùng ra, Chu tiên sinh bảo cô đặt xuống, để ngay ngắn rồi mới rót nước ấm vào.

 

“Con hiện tại có 36 đồng 5 hào tiền lương, có phải cũng không kém Cố Văn Sơn quá nhiều không? Anh ấy mua cho con rất nhiều đồ, con cũng muốn mua cho anh ấy chút gì đó.”

 

Chu tiên sinh ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Lương của nó xấp xỉ con á? Con à, nó nhiều hơn con đấy.”

 

“Thì có thể nhiều hơn bao nhiêu chứ.” Hương Chi đắc ý nói: “Con còn có ba khoản trợ cấp cơ mà.”

 

Chu tiên sinh đếm trên đầu ngón tay từng cái một cho cô nghe: “Cố Văn Sơn là cán bộ cấp đoàn, không chỉ có lương cơ bản, còn có phụ cấp cán bộ, tiền thưởng quý, còn có trợ cấp giao thông, trợ cấp cương vị, trợ cấp công tác phí, trợ cấp tiền ăn vân vân, nếu ta nhớ không lầm, nó hẳn là có 218 đồng, chỉ có hơn chứ không kém.”

 

“…Khoảng mười lăm đồng tám hào.”

 

Đúng rồi, có thể xác định đó là đang chê cười người ta.

 

Hương Chi học giọng điệu của Cố Văn Sơn, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Lương một tháng của con còn không bằng cái đuôi lẻ của anh ấy! Ba, anh ấy chính là đang chê cười con lương thấp!”

 

Tiếng “ba” này gọi trúng vào tâm khảm Chu tiên sinh, ông đập bàn một cái nói: “Chuyện to tát gì đâu, ba tăng trợ cấp cho con lên 300 đồng!”

 

“A... Cái này thì không cần đâu.” Hương Chi không phải đứa trẻ tham tiền, cô gãi gãi đầu nói: “Thật ra hiện tại tiền lương đủ cho con tiêu rồi.”

 

Chu tiên sinh thầm nghĩ, con à, từ đầu đến chân con đều là thằng nhóc thối Cố Văn Sơn chi tiền mua cho, tiền lương của con đương nhiên đủ tiêu rồi.

 

Vẫn là phải phú dưỡng thôi, lần sau phát lương lại cho thêm chút nữa.

 

Một già một trẻ ngồi trong phòng trực ban nói chuyện phiếm, khuôn mặt nhỏ của Hương Chi bị bếp lò nướng cho đỏ rực.

 

Mắt thấy sắp tan tầm, chiếc đồng hồ treo tường mới tinh gõ vang 5 tiếng.

 

Ngoài cửa sổ, bông tuyết bắt đầu bay đầy trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Cũng không biết báo cáo đã nộp lên chưa.” Hương Chi ngáp một cái, vươn vai nói: “Haizz, kết cái hôn sao mà khó thế.”

 

Chu tiên sinh suýt nữa đổ chén trà nóng lên người, ông kinh ngạc nói: “Kết hôn?”

 

Hương Chi gật đầu: “Đúng vậy, kết hôn. Cố Văn Sơn nói nộp báo cáo xong sẽ lại đến tìm ba.”

 

Chu tiên sinh tức quá hóa cười: “Tiền trảm hậu tấu hả?”

 

Hương Chi nói: “Không phải, là con giục đấy.”

 

Chu tiên sinh càng tức.

 

Vậy ông vừa rồi tính là cái gì? Mất bò mới lo làm chuồng à?

 

Phòng bị nửa ngày, trộm đã sớm vào nhà rồi!

 

Cố Văn Sơn từ nhà trệt đi ra, trong túi nhét “Báo cáo xin kết hôn” đi về phía tòa nhà văn phòng.

 

Sư trưởng Lưu đầu năm phải tới Kinh Thị báo cáo, Cố Văn Sơn đi chậm một bước.

 

Anh không muốn đặt đơn xin lên bàn làm việc, mà muốn tận tay giao cho Sư trưởng Lưu, vì thế đợi mất hai ngày, Sư trưởng Lưu mới từ Kinh Thị trở về.

 

Thạch Chí Binh đang chuẩn bị cho đợt học tập lớn toàn quốc “Học công, học nông, học binh”, hai ngày nay sẽ có những thanh niên trí thức ưu tú được tuyển chọn trong tỉnh đến bộ đội học tập một tháng.

 

Chủ yếu là tiếp thu một tháng huấn luyện quân sự nghiêm khắc, trải nghiệm thực tế cuộc sống tân binh. Thật là một hoạt động khiến người ta mừng đến phát khóc.

 

Thạch Chí Binh bận tối tăm mặt mũi, rốt cuộc cũng bắt được Cố Văn Sơn cũng đang bận rộn không kém. Cứ như vậy, hai người bận rộn còn có thể trêu chọc nhau.

 

“Nha, lão Cố à, cậu không yêu đương thì thôi, đã yêu là nhất minh kinh nhân nha.”

 

Thạch Chí Binh đang lật xem hồ sơ của nhóm thanh niên trí thức ưu tú, các đồng chí vào bộ đội cũng cần phải qua xét duyệt, không phải tùy tiện ai cũng có thể vào.

 

Đối mặt với sự trêu chọc của Thạch Chí Binh, Cố Văn Sơn cũng không để ý. Anh muốn chính là hiệu quả này.

 

Tốt nhất là mỗi người trong toàn bộ đội đều biết anh và Hương Chi đang yêu nhau, ai cũng đừng hòng tơ tưởng đến cục cưng bảo bối của anh.

 

Thạch Chí Binh không nghe thấy Cố Văn Sơn trả lời, ngẩng đầu lên nhìn thì giật mình: “Miệng cậu làm sao thế kia? Không phải tôi nói chứ, cậu là yêu đương hay là ăn thịt đối tượng vậy?”

 

Cố Văn Sơn cười cười nói: “Tình khó kìm nén, nhiệt tình như lửa mà.”

 

Thạch Chí Binh nhếch khóe môi nói: “Tôi đương nhiên biết các cậu đều rất nhiệt tình, đi đến đâu cũng nghe người ta bàn tán chuyện hai người. Bất quá miệng cậu phải mau ch.óng lành đi, không người ta lại tưởng cậu yêu phải con bọ ngựa đấy.”

 

Bọ ngựa nhỏ? Đó chẳng phải là ăn thịt bọ ngựa đực sao.

 

Cố Văn Sơn chỉ cười cho qua chuyện này, cũng không để trong lòng.