Ai mà biết được cô ấy vừa khéo ăn nói lại vừa có quan hệ rộng, ai có thể làm khó được cô ấy chứ.
Vưu Tú mặc kệ những chuyện đó, hiện giờ cô cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều nhẹ nhõm. Mọi chuyện đã an bài, cô chân trần chẳng sợ xỏ giày.
“Ngô đại ca biết quan hệ hai ta tốt, nghĩ cậu vẫn luôn nhớ thương chúng tớ, nên cố ý xin cái danh ngạch duy nhất của đại đội cho tớ đấy.”
Vưu Tú bước vào căn nhà trệt của Hương Chi, nhìn quanh một lượt. Căn nhà nhỏ được thu dọn sạch sẽ, ngăn nắp, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương dễ chịu đặc trưng trên người Hương Chi.
Tháng ba, tiết trời vẫn còn se lạnh, gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi ẩm.
Hương Chi thuần thục nhóm bếp lò, xách vào phòng ngủ, lại lấy ra hạnh khô, mứt quả cùng bánh quy canxi bày ở mép giường mời bạn: “Chúng ta chờ một lát rồi đi ăn cơm, nhà ăn nhỏ hôm nay có món cá chép kho tàu, tay nghề làm cá của trần sư phụ ngon tuyệt. Nhưng chú ấy làm hơi chậm, phải đợi một lúc mới ngon nhất, chúng ta cứ từ từ.”
Không vội vàng còn có một nguyên nhân khác, món cá chép kho tàu rất đắt, ít người dám mua. Hôm nay có món này là bởi vì có lãnh đạo địa phương tới dùng cơm cùng cán bộ bộ đội.
“Hay là chúng ta ăn món khác đi.” Vưu Tú cũng biết món này khó được ăn, cô không nỡ để Hương Chi tốn kém vì mình.
Hương Chi kéo tay bạn, cười tít mắt: “Cậu quên rồi à, tớ hiện giờ đã chuyển chính thức, tiền lương một tháng có tận 36 đồng 5 hào đấy.”
Nhìn dáng vẻ đắc ý của Hương Chi, Vưu Tú cũng mừng thay cho bạn. Lúc trước cô còn lo lắng vị lão thủ trưởng về quê khảo sát sẽ gây khó dễ, ai ngờ đó lại là ba nuôi của Hương Chi. Đúng là lũ lụt trôi cả miếu Long Vương, người nhà không nhận ra người nhà.
Vưu Tú cũng nói: “Tớ hiện tại có trợ cấp thanh niên trí thức, còn có thể kiếm công điểm lao động. Tuy rằng không nhiều bằng cậu, nhưng một năm cũng tích cóp được chút ít. Cậu lương cao cũng phải để dành, đừng tiêu xài hoang phí. Sau này còn nhiều chỗ cần dùng tiền lắm.”
Hương Chi ngây thơ hỏi: “Sau này có những chỗ nào cần dùng tiền a?”
Vưu Tú nghĩ nghĩ, gãi đầu cười khờ: “Đại tỷ tớ bảo thế, tớ cũng chẳng hỏi kỹ, ha ha ha.”
Hương Chi cũng cười ngặt nghẽo theo, cười đủ rồi, cô ôm bụng lê dép đến bên chiếc rương gỗ, lấy ra một bộ quần áo thời trang mùa xuân tinh phẩm, đưa cho Vưu Tú: “Nếu cậu đã đến rồi thì tớ không gửi bưu điện nữa, đỡ tốn tiền cước.”
Vưu Tú cũng là người biết nhìn hàng, vừa sờ vào chất vải trơn mát, lại nhìn đường may tinh tế, cô liền ném trả lại cho Hương Chi: “Tớ hiện giờ xuống ruộng làm việc, không mặc được quần áo đắt tiền thế này đâu.”
Hương Chi buồn rầu nói: “Đây là tớ mua cho cậu mà.”
Vưu Tú nói: “Còn phân cái gì cậu với tớ. Cùng lắm thì chờ cậu mặc cũ rồi cho tớ, tớ mặc đi làm đồng cũng đỡ xót.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hương Chi mở bộ quần áo ra ướm lên người mình cho Vưu Tú xem: “Vai áo rộng thế này, tớ căn bản mặc không vừa. Cái này không phải dùng tiền lương của Cố Văn Sơn đâu, là tiền lương của tớ đấy. Cậu đừng tiếc, mặc đi mà.”
Vưu Tú do dự một chút, rồi nói: “Vậy được rồi, tớ giữ lại để dành dịp nào quan trọng mới mặc.”
Hương Chi vui vẻ, bốc cho Vưu Tú nắm hạt dưa rồi hỏi: “Lần trước không phải bảo sắp về thành phố sao, sao giờ lại muốn xuống ruộng làm việc?”
Vưu Tú vốn không định nhắc chuyện này, nhưng nghĩ Hương Chi sớm muộn gì cũng biết nên không giấu: “Không về được nữa rồi. Thành phần nhà tớ không tốt, tớ không đủ điểm chỉ tiêu về thành. Nhưng cũng tốt mà, biển rộng trời cao đâu cũng là nhà, tớ ở đâu cũng là xây dựng tổ quốc.”
Cô cũng từng nỗ lực, nhưng sau khi biết không còn hy vọng, người nhà lại ly tán khắp nơi... Tuy có tiếc nuối, nhưng không thể cứ chìm đắm trong đó cả đời. Con người luôn phải nhìn về phía trước.
“Không thể quay về sao?” Hương Chi nhíu mày: “Người tốt như cậu, đáng lẽ phải được về chứ. Không được, để tớ hỏi Cố Văn Sơn, anh ấy nhiều mưu mẹo lắm.”
Vưu Tú vội vàng ngăn lại: “Ngàn vạn lần đừng tìm Cố Đoàn trưởng. Hai người mới yêu đương mà đã nhờ vả, anh ấy sẽ nghĩ ngợi đấy.”
Hương Chi lập tức bênh vực: “Không thể nào, anh ấy không phải người như vậy.”
Vưu Tú điểm nhẹ vào ch.óp mũi cô: “Cho dù anh ấy không phải người như vậy, nhưng người xung quanh nhìn vào sẽ nói ra nói vào. Cậu biết đấy, thời buổi này một giọt nước bọt cũng có thể dìm c.h.ế.t người. Cho dù anh ấy tốt, gia đình anh ấy tốt, nhưng có những chuyện giống như ngòi nổ, giấu trong lòng rồi một ngày nào đó sẽ bùng nổ. Hơn nữa, để người khác thấy cậu chưa gì đã nhờ vả, ảnh hưởng đến uy tín của anh ấy cũng không tốt.”
Cô đến bộ đội, việc đầu tiên là phải giúp cô bạn nhỏ này "lập uy", để người khác biết Hương Chi không phải dễ bắt nạt. Đại tỷ của Vưu Tú chính là vì quá hiền lành, trước khi cưới không "lập uy", thành phần lại kém, nên về nhà chồng bị hành hạ khổ sở mấy năm trời.
Có kinh nghiệm xương m.á.u đó, cô phải làm cho Cố Văn Sơn biết, Hương Chi tuy không có cha mẹ ruột bên cạnh, nhưng vẫn có chị em tốt lợi hại chống lưng.
Nga
Tuy rằng... hiện tại cô ấy đã có ba nuôi là tư lệnh rồi...
“Tớ là chị em tốt của cậu, đạo lý đối nhân xử thế cậu không hiểu thì tớ phải hiểu thay cậu.”
Vưu Tú túm lấy b.í.m tóc lỏng lẻo của Hương Chi, thở dài rồi xoay người cô lại, giúp tết lại tóc, giọng trầm xuống: “Tớ không thể giả vờ không hiểu để lợi dụng cậu, như thế tớ sẽ tự khinh thường chính mình.”
“Đâu có lợi dụng gì đâu, chúng ta phải giúp đỡ nhau mà.”
Hương Chi ngoan ngoãn ngồi yên cho Vưu Tú tết tóc, biết tính Vưu Tú tự lập tự cường, cô đảo mắt một vòng rồi không nhắc lại chuyện đó nữa.