Khi Cố Văn Sơn nhìn qua, Hương Chi cảm thấy tim mình lại lỡ mất mấy nhịp, cảm giác không trọng lượng này khiến cô không thoải mái, lại muốn Cố Văn Sơn xoa xoa cho cô.
Cố Văn Sơn ở trên đài khí phách hăng hái, nhận lời khen ngợi từ lãnh đạo quân khu, lại dưới lời nói của Sư trưởng Lưu, quyết định ám chỉ việc anh sẽ tiếp nhận một phần công tác.
Chu tiên sinh ngồi dưới cười ha hả, trong lòng lại biết, Cố Văn Sơn chưa đến 30 tuổi đã có thành tựu như vậy, con đường thăng tiến sau này coi như đã được trải sẵn.
Ông nhìn Hương Chi đang cười ngọt ngào, chỉ đành cảm thán một tiếng, hoa ngốc có phúc của kẻ ngốc. Cố Văn Sơn tính tình cương liệt, đã ngậm vào miệng thì chắc chắn sẽ không nhả ra.
Người trẻ tuổi ở bên nhau phải từ từ mài giũa, có chút mâu thuẫn nhỏ cũng là dễ hiểu. Đương nhiên đây là trên điều kiện con gái ông bắt nạt người ta.
Nga
Nếu là Đoàn trưởng Cố bắt nạt con gái ông, vậy thì không thể thông cảm được.
Phải dùng biện pháp nhất định để can thiệp.
Đại hội khen thưởng bắt đầu từ bài phát biểu của Sư trưởng Lưu, và cũng kết thúc bằng lời nói của ông. Tiếng vỗ tay vang dội như sấm, dưới sự chú ý của mọi người, Cố Văn Sơn tự nhiên đi đến bên cạnh Hương Chi, từ trên cao nhìn xuống tiểu hoa yêu mà anh ngày đêm mong nhớ.
Trước mặt người khác, anh còn giữ chút hình tượng. Vươn bàn tay to vỗ vỗ đầu Hương Chi, bên cạnh có cán bộ khác muốn mời anh tham gia tiệc mừng công, Cố Văn Sơn từ chối: “Hôn kỳ tới gần rồi, tôi đã hẹn với vợ sắp cưới đi xem phòng tân hôn, chờ đến ngày tiệc rượu mời các vị nể mặt đến chung vui.”
Hương Chi cảm nhận được lòng bàn tay nóng hổi, nóng đến mức cô muốn lao đầu vào lòng Cố Văn Sơn dùng sức ngửi, dùng sức hôn.
Cô không nghe thấy Cố Văn Sơn nói gì sau đó, trước mặt người qua kẻ lại rất nhiều gương mặt xa lạ, mãi đến khi Cố Văn Sơn nhận lấy chìa khóa từ tay Thạch Chí Binh quơ quơ trước mặt cô, Hương Chi lập tức đứng dậy: “Đi ngay bây giờ.”
Dưới tà váy dài đến đầu gối là một đoạn bắp chân trắng sứ cân đối, làn da chân trắng mịn tinh tế lộ ra bên ngoài, một đường xuống phía dưới là viền tất trắng sạch sẽ thoải mái. Đôi giày da đen quai chữ Đinh là do anh chọn cho cô dịp Tết, tự tay đi vào cho cô.
Cố Văn Sơn vuốt ve đầu ngón tay, khách sáo vài câu với người khác, sau đó nhìn Hương Chi chưa nói đã cười. Hương Chi chào Chu tiên sinh một tiếng, lộc cộc dẫm giày da đi bên cạnh Cố Văn Sơn, cùng anh đi xem phòng tân hôn.
Thạch Chí Binh ở phía sau gọi với theo: “Thật sự không đi ăn cơm à?”
Cố Văn Sơn xua tay, đầu cũng không ngoảnh lại.
Anh làm gì có thời gian ăn cơm, tiểu hoa yêu giờ đang ngoan ngoãn, không tranh thủ thời gian dụ dỗ tới tay thì còn đợi đến bao giờ.
Mặc kệ mục đích của cô là gì, Cố Văn Sơn đã nghĩ thông suốt, cô là định mệnh của anh, vậy thì mọi thứ tự có ý trời. Thời điểm mấu chốt nếu lùi bước thì quá kỳ cục, xứng đáng không có được người phụ nữ mình yêu.
Lại nói, tiểu hoa yêu luôn miệng nói “ăn anh”, là do chính anh hiểu sai, loại sai lầm này nếu viết vào truyện ký hay thoại bản, anh cũng phải tự mắng mình một câu c.h.ế.t chưa hết tội.
Bên ngoài lễ đường bày đầy hoa hồng kiều diễm do nhà ấm trồng hoa gửi tới, những đóa hồng đỏ rực làm tâm trạng Cố Văn Sơn cũng sáng sủa hẳn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Quách lái chiếc mô tô Trường Giang 750 tới, đang lau chùi thùng xe bên cạnh, sạch sẽ để chị dâu tương lai ngồi.
“Tổng cộng có ba căn nhà, một căn ba phòng ngủ một phòng khách, hai căn hai phòng ngủ một phòng khách. Anh đưa em đi xem căn ba phòng trước.”
Cố Văn Sơn lái xe máy từ đại lễ đường đi về phía khu gia quyến.
Khu gia quyến cũng có một trạm gác, chiến sĩ trực ban thấy mô tô của Đoàn trưởng Cố tới liền chạy chậm ra mở cửa sắt.
Hương Chi ngồi trong thùng xe, suốt dọc đường cứ cười nhìn Cố Văn Sơn. Rất có cảm giác may mắn như tìm lại được bảo vật quý giá đã mất.
Cố Văn Sơn ít khi nói cười, trước mặt cô lại là người đàn ông ân cần như vậy, khiến cô cảm thấy mình là người đặc biệt trong lòng anh.
Căn nhà ba phòng một sảnh nằm ở tầng trên cùng của tòa nhà gạch đỏ cuối cùng phía Bắc khu gia quyến.
Cố Văn Sơn đỡ tay Hương Chi, chờ cô bước ra khỏi thùng xe, vừa mới bước một chân ra, Cố Văn Sơn đã cúi người, hai tay ôm lấy khoeo chân cô: “Ôm lấy anh.”
Hương Chi theo bản năng ôm lấy cổ anh, ngay sau đó tầm mắt thay đổi, Cố Văn Sơn bước nhanh đưa người ép vào góc tường vắng vẻ, hung hăng hôn lên.
“A...!” Hương Chi kinh hô một tiếng, Cố Văn Sơn quấn chân cô quanh eo mình, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo.
“Hé miệng ra.” Đầu ngón tay ấm áp ấn vào chiếc răng nanh nhỏ của cô, khiến cô hé miệng lộ ra đầu lưỡi trơn mềm.
Ánh mắt anh nhìn cô rất dịu dàng, nhưng nụ hôn lại quá mãnh liệt.
Khoang miệng đột nhiên bị xâm chiếm từng tấc, Hương Chi không nói được lời nào, nức nở dùng sức đẩy anh ra.
Cánh tay rắn chắc và cơ n.g.ự.c của Cố Văn Sơn chắn trước mặt cô như một ngọn núi trầm trọng. Anh thăm dò tư vị ngọt ngào, hưởng thụ tiếng thở hổn hển bên tai.
Anh một tay nâng m.ô.n.g Hương Chi, tay kia không thành thật, vuốt ve từ đầu gối ửng hồng đến bắp chân, lại nắm c.h.ặ.t cổ chân mảnh khảnh, móc lấy viền tất trắng khiêu khích gãi gãi mắt cá chân nhỏ xinh.
Hương Chi co đầu gối lại, trong miệng không nhịn được phát ra âm thanh rất nhỏ: “A... Ưm...”
Bên ngoài tòa nhà, có tiếng các thím đi mua đồ ăn về nói chuyện với nhau.
Tiếng bước chân đối phương ngày càng gần, Cố Văn Sơn lại thờ ơ, phảng phất như muốn đem nỗi nhớ nhung mấy ngày nay tất cả đều phó chư vào hành động. Mặc kệ Hương Chi dùng chân đạp anh thế nào, bàn tay to của anh vẫn vững vàng nâng cô lên, ép vào góc tường, từng nụ hôn rơi xuống môi, má và cổ cô...