Thập Niên 70: Tôi Trồng Rau Nuôi Cá

Chương 18



  Sau trận lụt, hợp tác xã đứng trước nguy cơ tan rã. Nhiều hộ gia đình mất trắng mùa màng, nợ nần chồng chất, tinh thần suy sụp. Một số người bắt đầu d.a.o động, muốn rút khỏi hợp tác xã.

“Tôi không trụ được nữa rồi. Tôi phải rút khỏi hợp tác xã thôi.” Chú Năm, người mất trắng mấy sào lúa, buồn bã nói.

“Tôi cũng vậy. Nợ nần chồng chất thế này, tôi không biết lấy gì mà trả.” Bà Tư thở dài.

Lưu Phi Phi nhìn thấy tình cảnh của mọi người, trong lòng quặn thắt. Cô biết rằng, nếu không có biện pháp kịp thời, hợp tác xã sẽ thực sự tan rã.

Cô tập trung mọi người lại, tổ chức một cuộc họp khẩn.

“Mọi người bình tĩnh lắng nghe tôi nói.” Lưu Phi Phi cất tiếng, giọng nói kiên định. “Tôi biết rằng lúc này mọi người đang rất khó khăn. Nhưng chúng ta không được nản chí. Chúng ta phải cùng nhau vượt qua thử thách này.”

“Nhưng chúng tôi không còn gì nữa rồi. Lấy gì mà vượt qua?” Chú Năm nói, giọng nói đầy tuyệt vọng.

“Chúng ta còn có nhau.” Lưu Phi Phi nhìn mọi người, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. “Hợp tác xã là của chúng ta, chúng ta phải cùng nhau bảo vệ nó. Tôi đã nghĩ ra một số giải pháp để giúp mọi người vượt qua khó khăn lúc này.”

Lưu Phi Phi trình bày kế hoạch của mình. Thứ nhất, hợp tác xã sẽ vay vốn ưu đãi từ ngân hàng để hỗ trợ các hộ gia đình khôi phục sản xuất. Thứ hai, hợp tác xã sẽ tổ chức các lớp đào tạo nghề cho người dân, giúp họ có thêm nghề nghiệp, tăng thu nhập. Thứ ba, hợp tác xã sẽ tìm kiếm thị trường tiêu thụ sản phẩm cho người dân, đảm bảo giá cả ổn định.

Kế hoạch của Lưu Phi Phi nhận được sự đồng tình của đa số mọi người. Họ bắt đầu nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.

Lưu Phi Phi cùng với ban quản trị hợp tác xã tích cực triển khai kế hoạch. Họ làm việc ngày đêm, không quản khó khăn, vất vả.

Việc vay vốn từ ngân hàng không dễ dàng. Lưu Phi Phi phải đi lại nhiều lần, làm thủ tục rườm rà, mới có thể vay được số tiền cần thiết.

Cô cũng phải tìm tòi, học hỏi thêm nhiều kiến thức về quản lý, kinh doanh… để có thể điều hành hợp tác xã một cách hiệu quả.

Các lớp đào tạo nghề cũng được tổ chức thành công. Người dân được học nghề làm đồ gốm, dệt vải, làm bánh kẹo… Họ có thêm công ăn việc làm, tăng thu nhập cho gia đình.

Lưu Phi Phi còn tích cực tìm kiếm thị trường tiêu thụ sản phẩm cho hợp tác xã. Cô tham gia các hội chợ, liên hệ với các doanh nghiệp… để giới thiệu sản phẩm của hợp tác xã.

Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Lưu Phi Phi và sự đoàn kết của tất cả mọi người, hợp tác xã dần vượt qua khó khăn, ổn định và phát triển. Sản lượng tăng cao, thu nhập của người dân cũng được cải thiện.

Cuộc sống của người dân trong làng ngày càng khấm khá. Họ không còn phải lo lắng về việc thiếu ăn, thiếu mặc. Trên khuôn mặt ai cũng rạng rỡ nụ cười hạnh phúc.

Một buổi tối, Lưu Phi Phi ngồi trên bờ ruộng, nhìn về cánh đồng lúa xanh ngát, trong lòng tràn đầy cảm xúc. Cô nhớ lại những ngày đầu về đây, khi cô chỉ là một cô gái bơ vơ, không biết làm gì. Giờ đây, cô đã trở thành một người nông dân thực thụ, mang lại niềm vui và hạnh phúc cho rất nhiều người.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com