Gã đàn ông thấy bỗng nhiên có nhiều tiền như vậy, tâm tư kia cũng tạm gác lại, ngồi xổm xuống đất bắt đầu nhặt tiền.
Thái Đậu Đậu nhân cơ hội này lao ra cửa mở cửa chạy thoát, cắm đầu chạy thục mạng về phía trước, khi hoàn hồn lại thì đã đứng trước cổng đơn vị hải quân. Tấm biển chỉ dẫn to tướng báo cho cô ta biết người không phận sự miễn vào.
Đi thêm vài bước đến cổng lớn, bị lính gác mang s.ú.n.g chặn đường.
“Đồng chí, ở đây người không phận sự miễn vào!”
“Tôi đến đây tìm người!”
“Xin hỏi cô tìm ai?”
“Tôi tìm đối tượng của tôi.”
“Đối tượng của cô là ai? Cần cô xuất trình thư giới thiệu mới được.”
“Đến vội quá, tôi chưa chuẩn bị, anh ấy họ Triệu!”
“Không thể nào.” Lưu Cương nói chắc nịch, “Ở đây chúng tôi chỉ có một người họ Triệu, nhưng anh ấy đã kết hôn rồi, có vợ rồi, cô không phải vợ anh ấy! Mạo danh người nhà quân nhân là phạm pháp, mời cô xuất trình thư giới thiệu!”
“Kết hôn rồi, anh ấy kết hôn rồi?” Vẻ mặt Thái Đậu Đậu không thể tin nổi, “Sao anh ấy có thể kết hôn!”
“Cô nói hay nhỉ, người ta kết hôn liên quan gì đến cô, tại sao không thể kết hôn!” Lưu Cương cảm thấy cô gái trước mặt có bệnh, nhìn thần sắc điên cuồng quần áo xộc xệch của cô ta, anh không định so đo, đúng lúc xe khách đi tới, anh chỉ tay: “Bên kia có xe, cô có thể bắt xe về!”
“Tôi phải vào trong tìm anh ấy hỏi cho rõ!” Thái Đậu Đậu vẫn không cam tâm quyết định xông vào.
Lưu Cương và một người lính gác khác chỉ đành giữ c.h.ặ.t người lại: “Không được, ở đây người không phận sự không được vào, là khu vực quân sự trọng yếu, cô mà còn cố tình xông vào sẽ đưa cô đến đồn công an đấy!”
“Đưa thì đưa!” Thái Đậu Đậu ra vẻ lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi, biết hai người này không dám làm gì cô ta. Không ngờ người đàn ông đó lại kết hôn rồi, cô ta không cam lòng.
Lưu Cương: “Vậy bây giờ tôi cảnh cáo cô, lần thứ nhất!”
“Lần thứ hai!”
“Lần thứ ba!”
Cứ đếm 10 số lại nói một lần, thấy người phụ nữ không biết sống c.h.ế.t, anh nói với người kia: “Đưa đến đồn công an, để người ta thẩm tra!”
Người kia gật đầu rồi lấy còng tay từ sau lưng ra, nói thật họ rất ít khi dùng đến còng tay.
Còng tay đeo vào rồi, Thái Đậu Đậu lúc này mới hoảng hồn quỳ sụp xuống.
“Xin lỗi, là tôi đi nhầm, các anh thả tôi ra đi!”
“Làm trò gì thế!” Lưu Cương quát lớn, “Tôi đã nói với cô rồi, đây là căn cứ quân sự, hơn nữa đã cảnh cáo cô ba lần, kết quả cô vẫn cố tình xông vào, vậy thì hết cách rồi, đưa cô đến nơi cô nên đến, tôi nghi ngờ cô có vấn đề!”
“Tôi thì có vấn đề gì!” Trong lòng Thái Đậu Đậu hoảng loạn, vừa nãy mình thật sự sơ suất rồi, thân phận của chú cô ta, nếu để họ tra ra thì cô ta ăn không hết gói đem về. Thế là quỳ sụp xuống: “Tôi sai rồi, tôi đi là được chứ gì?”
“Không được!” Lưu Cương kéo người lôi về, chuẩn bị đưa vào phòng giam nhỏ, sau đó đi báo cáo lãnh đạo.
“Các anh mà không thả tôi đi, tôi sẽ kiện các anh sàm sỡ tôi!” Thái Đậu Đậu bị kéo dậy, lớn tiếng la lối với họ, “Đến lúc đó các anh cũng đừng hòng sống yên, bên trên tôi có người đấy! Tôi cho các anh không làm lính được nữa!”
“Người phụ nữ này đúng là có bệnh!” Lưu Cương quát lớn.
Người bên cạnh kéo anh một cái, lắc đầu với anh ý bảo hay là thả người đi. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, họ mà chọc phải người không nên chọc thì sẽ xui xẻo.
Lưu Cương nghĩ đến vợ con ở nhà, nhưng trách nhiệm quân nhân không cho phép anh bỏ qua một kẻ khả nghi: “Không được, người này nhất định phải thẩm tra!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người kia biết khuyên cũng vô dụng nên đành thôi.
Thái Đậu Đậu bị họ lôi vào phòng bảo vệ nhốt lại. Chẳng bao lâu sau có người đến dẫn đi, đưa vào phòng tối thẩm tra.
Thái Đậu Đậu dứt khoát không giả vờ nữa, cứ b.ắ.n tiếng nước ngoài với họ, nói những lời khiến họ nghe không hiểu, như vậy đám người này cũng chẳng làm gì được cô ta.
Hai người thẩm vấn không hỏi ra được gì, đành phải ra ngoài.
“Người phụ nữ này hình như nói tiếng Nga, chúng ta không ai biết.”
“Đúng là phiền c.h.ế.t đi được, chẳng lẽ còn phải điều phiên dịch tới?”
“Nhìn là người Hoa Hạ, nhưng lại nói tiếng Nga, liệu có phải là gián điệp không?”
“Không chừng có khả năng thật, nhưng gián điệp mà xông vào lỗ mãng như cô ta, có phải hơi ngốc không?”
Thế là tin tức này nhanh ch.óng được báo cáo cho Tham mưu trưởng Hàn Chiến.
Nghe xong nội dung báo cáo: “Người phụ nữ này nói tiếng Nga, vậy chỉ có thể xin cấp trên điều người tới thôi.”
Tô Kim Hạ vốn đang cùng Triệu Việt đi ra ngoài, nghe thấy câu này bèn quay lại: “Tôi có biết chút tiếng Nga, hay là để tôi đi nghe thử xem.”
“Được đấy!” Hàn Chiến đứng dậy, “Cũng không chắc rốt cuộc là có phải không, cô đi nghe thử xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Tô Kim Hạ gật đầu: “Ở trường tôi từng học tiếng Nga một thời gian.”
Hàn Chiến vỗ vai Triệu Việt: “Cậu được đấy! Tìm được cô vợ tốt thế này.”
Trong lòng Triệu Việt dâng lên niềm tự hào, vợ vừa xinh đẹp vừa giỏi giang là của anh.
Sau đó họ cùng đi đến phòng thẩm vấn.
Tô Kim Hạ chỉnh trang lại trang phục rồi đi vào, nhìn thấy một cô gái mũi hếch lên trời, mắt sắp trợn ngược lên trần nhà rồi. Nhìn tuổi tác không lớn, cũng chỉ tầm 20 tuổi, quần áo trên người ở thời đại này coi như là thời thượng, nhưng trong mắt cô thì là dở ông dở thằng.
“Tôi muốn gặp lãnh đạo các người!” Thái Đậu Đậu tiếp tục b.ắ.n tiếng Nga, “Bảo họ thả tôi ra, các người bắt người tùy tiện thế này là phải ra tòa án quân sự đấy!”
“Ồ? Cô là ai?” Tô Kim Hạ cầm lấy cuốn sổ người bên cạnh đưa, ghi lại những lời người phụ nữ nói.
“Cô biết nói tiếng Nga?” Thái Đậu Đậu cảm thấy khó tin, cô gái này nhìn cũng trạc tuổi mình, vậy mà lại được tiếp nhận giáo d.ụ.c nước ngoài.
“Biết sơ sơ.” Tô Kim Hạ bình tĩnh nhìn cô ta, “Mời cô nói rõ, cô đến đây làm gì.”
“Tôi đến tìm người đàn ông của tôi.” Thái Đậu Đậu trơ trẽn nói, “Anh ấy đã cứu tôi, còn chiếm tiện nghi của tôi, bây giờ muốn đá tôi, không dễ thế đâu, tôi đến tìm anh ấy.”
“Cô muốn tìm ai? Tôi cần tên của anh ta.” Trong đầu Tô Kim Hạ nhớ lại hình như đã nhìn thấy người phụ nữ này ở bến cảng, thầm nghĩ sẽ không phải như cô nghĩ đấy chứ?
“Triệu Việt! Anh ấy chính là người đàn ông của tôi!” Thái Đậu Đậu vô cùng hùng hồn nói, “Cô chỉ cần gọi anh ấy đến là được, tôi muốn nói chuyện với anh ấy, tôi muốn giao lưu với anh ấy!”
“Cô có bệnh à?” Tô Kim Hạ đáp lại một câu.
“Cô nói cái gì?” Thái Đậu Đậu tưởng mình nghe nhầm.
“Có bệnh thì phải đến bệnh viện chữa.” Tô Kim Hạ đặt b.út trong tay xuống, đại khái chuyện thế nào cô cũng coi như đã biết. Người phụ nữ này nhắm trúng Triệu Việt, sau đó mặt dày mày dạn chạy tới, muốn diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân rồi lấy thân báo đáp, thầm nghĩ người này đúng là đọc sách nhiều quá hóa rồ.
“Tôi muốn gặp anh ấy! Cô phải giúp tôi!” Thái Đậu Đậu biết trước mắt là cơ hội duy nhất còn lại của cô ta.