Ngủ một đêm ngon giấc, Tô Kim Hạ sáng dậy tinh thần sảng khoái, sau đó lại tắm rửa sạch sẽ. Quy trình hôn lễ rất đơn giản, thuê trước hai chiếc xe con lái đến nhà hàng là được.
Đây đã được coi là hôn lễ rất xa hoa rồi, còn về tiệc rượu, cũng đặt theo tiêu chuẩn tốt nhất, trên bàn cua to, chân giò hầm, thịt kho tàu có đủ cả.
Hàng xóm láng giềng nhìn mà kinh ngạc không thôi, đều biết nhà lão Tô phát tài rồi, cháu gái kết hôn cũng phô trương lớn như vậy, chút tiền mừng họ đi chẳng thấm vào đâu, có không ít người hối hận, đã không đi nhiều hơn một chút.
Cả đời chẳng giao thiệp được mấy lần với người như vậy, tạo quan hệ tốt, tình nghĩa là sự qua lại tốt nhất!
Bây giờ sờ sờ bị họ bỏ lỡ, chỉ đành ngoài miệng nói lời chúc tụng.
“Lão Tô à! Phúc của ông còn ở phía sau đấy!”
“Đúng thế, nhà tôi mà có đứa cháu gái tốt như vậy, bây giờ cho tôi c.h.ế.t tôi cũng cam lòng!”
“Ông nói thế thì hơi quá rồi!” Tô An cụng với họ một ly rượu, thỉnh thoảng nhìn ra cửa.
Con trai lẽ ra hôm qua đã về, nhưng mãi vẫn chưa về, hôn lễ của Hạ Hạ nó chắc chắn sẽ không bỏ lỡ.
Hôm qua ông đã đặc biệt đ.á.n.h một bức điện báo, báo cho nó địa chỉ.
Giây tiếp theo con trai xuất hiện trước mắt ông, tay xách túi.
Khoảnh khắc Tô Bắc Lộ nhìn thấy con gái, trái tim cuối cùng cũng yên tâm, quay đầu nhìn sang bố, thấy vết thương trên trán ông, mày lập tức nhíu lại, vội vàng đi tới.
“Bố!”
“Về là tốt rồi, con ngồi xuống ăn chút gì đi!”
“Tàu hỏa gặp sự cố kỹ thuật, bất đắc dĩ chỉ đành ở lại giúp đỡ, mãi đến khi sửa xong mới đi được.”
“Không lỡ là được! Hôm nay là ngày vui của Hạ Hạ, về kịp là được.”
Tô Bắc Lộ đặt túi xuống, lúc này thấy con gái và con rể cũng đi tới, hai đứa vừa mới kính rượu xong, mặt hơi đỏ.
“Vì công việc nên bị chậm trễ.”
“Bố, con kính rượu bố!” Tô Kim Hạ cầm ly trên bàn đưa cho bố uống.
Tô Bắc Lộ nhận lấy ly uống cạn rượu.
Triệu Việt đưa ly qua, dõng dạc gọi một tiếng: “Bố!”
“Ừ!” Trong lòng Tô Bắc Lộ rất vui, nhìn con gái con rể trước mắt, sau này hạnh phúc của con gái không chạy đi đâu được rồi.
Từ trong n.g.ự.c móc ra bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, mỗi người một cái: “Cầm lấy cất kỹ nhé!”
Tô Kim Hạ sờ bao lì xì dày cộp, không khó đoán bên trong chắc chắn có rất nhiều tiền, sao bố lại có nhiều tiền thế này, không hợp quy tắc a! Nhưng trước mắt không phải lúc để hỏi.
Tiếp theo lại hàn huyên với hàng xóm một hồi, đến khi ăn uống gần xong, bọn họ mới dọn thức ăn mang đi rồi rời khỏi.
Hôn lễ này coi như đã kết thúc triệt để, bọn họ ngồi xe con về nhà.
Vào phòng khách xong, Tô Bắc Lộ lúc này mới nói với bố: “Vết thương trên trán là sao thế ạ! Ai đ.á.n.h?”
“Thì không cẩn thận đ.á.n.h nhau với người ta một trận, không có việc gì đâu, bây giờ bố chẳng phải vẫn khỏe mạnh sao!” Tô An không muốn con trai gây chuyện, nếu để nó biết đầu đuôi câu chuyện, lỡ đâu lại xảy ra chuyện thật.
Tô Bắc Lộ nhìn về phía con gái: “Hạ Hạ nói xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Tô Kim Hạ: “Bố, bố không cần quản, con sẽ giải quyết!”
Triệu Lộ nắm c.h.ặ.t vạt áo bất an nói: “Chú, là bố cháu đ.á.n.h ông nội.”
“Cái gì, sao ông ta dám!” Tô Bắc Lộ cuống lên, “Người này cũng quá vô liêm sỉ rồi, ông ta dựa vào cái gì mà đ.á.n.h người!”
Tô An biết cũng không giấu được nữa, bèn nói: “Còn không phải bây giờ thấy chúng ta sống tốt nên thèm thuồng, cứ muốn chia một chén canh. Bố không thèm để ý đến ông ta, ông ta liền trút hết oán khí lên người bố! Mụ vợ ông ta bị đưa vào bệnh viện tâm thần rồi, haizz, cũng t.h.ả.m lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đưa đi là đúng!” Tô Bắc Lộ tức giận nói, “Vốn tưởng chỉ có mụ đàn bà kia hồ đồ, không ngờ cái tên Triệu Mãn Thương kia cũng là loại hàng sắc không biết điều!”
Tô Kim Hạ không nói với họ, tối qua cô đã sắp xếp Vạn Thú Điểu đi xử lý Triệu Mãn Thương, khiến ông ta đêm đi vệ sinh bị ngã gãy chân, như vậy ông ta sẽ không thể giày vò được nữa.
Còn về việc tại sao không g.i.ế.c c.h.ế.t người, là vì Vạn Thú Điểu nói, có nhân tất có quả, bọn họ không nên dính vào nhân quả.
Cảm thấy có lý nên đồng ý, nếu không tối qua là ngày giỗ của Triệu Mãn Thương rồi...
Triệu Mãn Thương tỉnh lại từ trong cơn hôn mê, phát hiện mình nằm trong sân, miệng khô khốc, mặt trời to tướng chiếu vào người, ông ta cảm thấy mình sắp c.h.ế.t rồi.
Trong nhà không có một ai, nếu cứ nằm trong sân thì chỉ có đường c.h.ế.t, cho nên ông ta chỉ có thể từng bước từng bước bò ra ngoài.
Cuối cùng khi sắp tắt thở, bị người trong thôn phát hiện, sau đó đầu ngoẹo sang một bên ngất đi.
Chuyện Triệu Mãn Thương đêm đi vệ sinh ngã gãy chân, rất nhanh cả thôn đều biết, trong nhà không có đứa con nào.
Dương Lan cũng không ở nhà, cuối cùng vẫn là tìm đến Tộc trưởng.
Vốn dĩ ông đã không quản việc nữa, bây giờ xảy ra chuyện như vậy, cũng không thể để người trong thôn lo.
Thế là sắp xếp hai người lần lượt đi thông báo cho Triệu Dũng và Triệu Tiền.
Bọn họ cũng không phụ sự mong đợi rất nhanh đã tìm đến xưởng, nói rõ tình hình với bảo vệ.
Triệu Dũng đang ăn cơm c.h.é.m gió với một đám người.
“Triệu Dũng, cậu mau ra cổng đi, người trong thôn đến rồi, nói bố cậu ngã gãy chân rồi!”
“Cái gì?” Miếng thịt trong miệng Triệu Dũng không còn thơm nữa, bởi vì hắn lập tức nghĩ đến rất nhiều vấn đề.
Đầu tiên người bị thương thì phải có người chăm sóc, hắn không muốn đi chăm sóc, Quách Như Như đang m.a.n.g t.h.a.i càng không thể chăm sóc.
“Sao họ không đi tìm anh cả tôi?”
“Cậu còn không mau đi xem chuyện gì, hỏi tôi tôi biết thế nào được?”
Triệu Dũng miễn cưỡng đi ra cổng, thấy quả nhiên là người trong thôn, hai người còn là bạn nối khố.
“Tiểu Dũng, cậu mau về đi, bố cậu bị thương rồi, chân bị thương khá nghiêm trọng, cảm giác không cẩn thận sẽ bị liệt đấy!”
“Ông ấy làm sao thế? Không phải sức khỏe vẫn tốt sao? Sao lại ngã được?”
“Chắc là uống rượu, đêm đi vệ sinh thì ngã, cậu không biết đâu ông ấy bò từ trong nhà ra đấy, nếu không thì c.h.ế.t ở trong nhà rồi, nhìn đáng thương lắm!”
“Ông ấy làm cái trò gì thế?” Triệu Dũng trước mặt người ngoài tự nhiên không thể c.h.ử.i lão già bất t.ử, còn phải giữ gìn hình tượng của mình.
“Cậu đừng quản nhiều thế nữa, mau về đi!”
Chuyện nát nhà họ Triệu anh ta không muốn quản, nói xong quay người đi, dù sao anh ta cũng đã thông báo rồi.
Triệu Dũng đứng tại chỗ không biết làm sao.
Bảo vệ nhìn không nổi nữa, vỗ một cái: “Cậu về nhà đi chứ! Bố cậu xảy ra chuyện rồi, cậu không về à?”
Triệu Dũng lúc này mới phản ứng lại: “Vậy tôi bắt xe về đây.”
Bảo vệ sờ sờ đầu, cảm giác Triệu Dũng không giống như muốn về.
Triệu Dũng quả thực không về mà là về nhà mình, vào nhà đã thấy Quách Như Như đang sơn móng tay.
Vì m.a.n.g t.h.a.i cơ thể béo lên không ít, trước kia còn có thể nhìn thấy ngũ quan bây giờ trở nên béo ú, giọng nói cũng bắt đầu trở nên ồm ồm, chẳng giống phụ nữ chút nào, hắn khá là chê bai.
“Sao anh lại về rồi?” Quách Như Như hỏi, sau đó đưa tay ra khoe với hắn, “Xem em mới sơn móng tay đẹp không này!”