Thập Niên 70 Trùng Sinh Mang Theo Không Gian, Binh Vương Sủng Tận Trời

Chương 257: Đến Hải Đảo Vì Công Việc Thực Nghiệm!



 

An Tịch Nguyệt nhìn thấy người giơ biển, xách cái túi dưới đất lên nói với bọn họ:

 

“Người đón dì đến rồi, dì đi trước một bước đây.”

 

“Dì Nguyệt, có nhu cầu gì nhớ đến Hải quân tìm cháu nhé.”

 

An Tịch Nguyệt quay đầu lại: “Được, có rảnh dì nhất định sẽ đi tìm các cháu.”

 

“Cô giáo, chúng ta vẫn nên nhanh ch.óng qua đó thôi, bên kia không đợi được nữa rồi.” Cậu thanh niên bên cạnh thúc giục.

 

An Tịch Nguyệt chỉ đành quay người tiếp tục đi, quả thực, vì bị thương mà chậm trễ mất mấy ngày, vẫn nên nhanh ch.óng hội họp với bọn họ thì hơn.

 

Mấy năm trước có người phát hiện hóa thạch viễn cổ trên đảo nhỏ, sau đó quốc gia cử người đến nghiên cứu, cách đây không lâu đã có manh mối, cấp trên bèn sắp xếp bà qua đây muốn xác nhận tính chân thực của những bức ảnh đó.

 

Tô Kim Hạ và Triệu Việt đi về hướng khác, rất nhanh đã ngồi lên xe ô tô con.

 

Bầu trời hơi âm u, giống như sắp mưa vậy, rất nhanh đã đến trạm, bọn họ xuống xe đi đến cổng bộ đội.

 

Tôn Hổ nhìn thấy bọn họ về thì rất vui, lập tức chạy chậm ra đón:

 

“Lão Triệu, các cậu về nhanh thế!”

 

Triệu Việt nhìn Chu Trụ bên cạnh một cái: “Hôm nay là hai người trực ban à.”

 

“Đúng thế! Đến lượt tôi rồi, ngày mai tôi không phải đứng gác nữa.” Tôn Hổ giơ tay lau mồ hôi trên trán, “Mùa hè đứng gác đúng là khiến người ta không chịu nổi, cảm giác cả người sắp lột một lớp da rồi, chỉ riêng uống nước tôi đã uống bốn thùng.”

 

“Nhớ là lúc uống nước đừng uống gấp quá, sợ phổi không chịu nổi.” Tô Kim Hạ dặn dò.

 

Chu Trụ không đi tới mà nhìn bọn họ, những chuyện xảy ra trong thời gian này khiến anh ta thỉnh thoảng có chút luống cuống chân tay, cứ như đang nằm mơ vậy. Anh ta bây giờ đã trở thành trò cười trong quân đội, lúc đi đường cũng không dám nhìn người khác, sợ có người cười ra tiếng.

 

Tôn Hổ ghé vào tai Triệu Việt nói: “Cái cô Lý Hải Hà kia đến rồi, cô ấy cầm chìa khóa nhà các cậu, tôi bèn đưa cô ấy đến chỗ ở của các cậu rồi.”

 

Triệu Việt gật đầu: “Được rồi, tôi biết rồi.”

 

Tôn Hổ thấy bọn họ biết chuyện thì thở phào nhẹ nhõm, không làm hỏng việc là được.

 

Triệu Việt: “Đứng gác cho tốt, bọn tôi về nhà trước đây.”

 

Tôn Hổ lập tức chào theo kiểu quân đội, dõi theo bọn họ rời đi.

 

Lúc đi đến cửa nhà thì nghe thấy tiếng chuông tan tầm.

 

Lý Hải Hà bưng chậu nước từ trong nhà đi ra, khi nhìn thấy người đứng ở cửa thì lập tức đặt chậu nước xuống chạy tới.

 

“Hạ Hạ!”

 

Tô Kim Hạ bị ôm chầm lấy còn bị xoay một vòng, sau khi tiếp đất nhìn dáng vẻ phấn khích của Lý Hải Hà.

 

“Sao thế, nhìn thấy tớ phấn khích thế à.”

 

“Tớ chỉ là cảm thấy vui thôi.”

 

Nói xong dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy người ta, tủi thân khóc òa lên. Một ngày một đêm này cô đã trải qua rất nhiều chuyện.

 

Tô Kim Hạ vỗ vỗ vai cô, nghe tiếng nức nở của cô là biết người ta khóc rồi.

 

Triệu Việt thấy thế xách túi quay người vào nhà, nhường không gian cho bọn họ.

 

Lý Hải Hà khóc xong từ từ buông người ra: “May mà cậu đưa chìa khóa cho tớ, nếu không hai ngày nay tớ phải lưu lạc đầu đường xó chợ rồi, trên người cũng không có tiền, cái gì cũng không có.”

 

“Có xung đột trực diện với bọn họ không?” Tô Kim Hạ hỏi.

 

Lý Hải Hà lắc đầu: “Không có xung đột trực diện, bọn họ mang theo đông người, chị La Nguyệt bảo tớ đến chỗ cậu trước.”

 

Tô Kim Hạ kéo tay cô: “Bên ngoài nóng quá, chúng ta vào nhà nói chuyện.”

 

Vào trong nhà thấy mặt đất ướt át.

 

“Tớ lau nhà một lượt rồi.” Lý Hải Hà giơ tay lau khóe mắt, cô cảm thấy khóc xong dễ chịu hơn nhiều.

 

“Thế nào? Bây giờ trong lòng thoải mái chưa?”

 

“Ừ, đỡ hơn nhiều rồi.”

 

“Cậu muốn giải quyết thế nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chỉ có thể trốn một thời gian, sau đó lại quay về, tớ cảm giác bọn họ không ở được mấy ngày chắc là sẽ đi thôi.”

 

“Nếu không giải quyết triệt để, bọn họ sẽ mãi quấy rầy cậu, cậu phải hạ quyết tâm mới được.”

 

“Hạ quyết tâm thế nào?”

 

“Đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.”

 

“Bọn họ sẽ không đồng ý đâu, nuôi tớ lớn thế này, bọn họ chính là vì để đổi tiền.”

 

“Vậy thì nắm lấy điểm yếu của bọn họ, khiến bọn họ không thể không đồng ý.”

 

“Điểm yếu là gì?”

 

“Thứ mà bố mẹ cậu quan tâm nhất.”

 

“Vậy chỉ có em trai tớ thôi, bọn họ ép tớ lấy chồng cũng là để tích tiền cho nó.”

 

“Vậy em trai cậu có đến không?”

 

“Cái này tớ không biết.”

 

“Cậu nhớ kỹ, chỉ có cậu tàn nhẫn, khiến bọn họ sợ hãi triệt để thì mới không đến quấy rầy cậu nữa, sự giúp đỡ của người khác chỉ là tạm thời, cậu phải khiến bọn họ sợ cậu!”

 

“Được!” Lý Hải Hà hạ quyết tâm trong lòng, gặp lại lần nữa sẽ là cá c.h.ế.t lưới rách, cô phải nhẫn tâm mới được.

 

Tô Kim Hạ thấy cô có vẻ đã hiểu, lúc này cũng đến giờ cơm rồi: “Đi thôi! Bây giờ chúng ta đến nhà ăn ăn cơm.”

 

Mở ngăn kéo ra thấy tiền lẻ, phiếu cơm được đặt ngay ngắn ở đó, không hề có dấu vết bị động vào, thế là cô quay người hỏi Lý Hải Hà:

 

“Phiếu cơm ở đây cậu không động vào, cậu ăn cơm kiểu gì!”

 

Lý Hải Hà: “Là Bạch Dương và Tôn Hổ, bọn họ lấy phiếu cơm cho tớ, còn có quần áo, đôi dép lê dưới chân cũng là bọn họ đưa cho tớ.”

 

Tô Kim Hạ lúc này mới chú ý tới đôi dép lê dưới chân cô là dép nam:

 

“Tớ tìm cho cậu đôi giày, tìm thêm cho cậu mấy bộ quần áo.”

 

“Đừng phiền phức quá, tớ bây giờ mặc thế này là đủ dùng rồi.”

 

“Khách sáo với tớ làm gì.”

 

“Vậy được rồi! Nhưng đừng lấy cho tớ nhiều quá nhé!”

 

“Được, tớ biết rồi.” Tô Kim Hạ mở tủ tùy tiện lấy mấy bộ, hai người bọn họ chiều cao vóc dáng không chênh lệch nhiều lắm, kích cỡ quần áo đều có thể mặc được.

 

Từ trong không gian lấy ra mấy bộ nội y chưa từng mặc, đặt cùng một chỗ, sau đó ôm lấy quay người đưa hết cho cô.

 

“Chỗ này đều cho cậu đấy.”

 

“Thế này cũng nhiều quá, còn cái bên trên kia là cái gì!” Lý Hải Hà nhìn món đồ chỉ có một nửa thân trên, trong lòng đoán là nội y, nhưng cô chưa từng thấy loại như thế này, rất rõ ràng là muốn bao bọc lấy bộ n.g.ự.c.

 

“Đó là nội y, tớ dạy cậu cách mặc, cậu cởi áo ra đi.” Tô Kim Hạ dứt khoát đặt hết quần áo lên giường lò. Sau đó một chân leo lên giường lò kéo rèm cửa sổ lại.

 

Lý Hải Hà động tác nhanh nhẹn cởi áo ra, bình thường cô dùng vải trắng bó n.g.ự.c lại, bởi vì bản thân phát triển quá tốt, chỉ mặc áo ba lỗ nhỏ là không được.

 

“Cậu làm thế này không được đâu, sau này cứ mặc nội y như thế này, đừng bó vải trắng nữa, không tốt cho cơ thể phát triển.”

 

“Tớ sợ to quá ảnh hưởng đến làm việc, mẹ tớ nói như thế không phải là phụ nữ đứng đắn.”

 

“Đừng nghe bà ấy nói, cuộc đời chúng ta tự mình sống cho tốt, phụ nữ vốn dĩ là phải xinh đẹp, không cho người khác ngắm, tự mình ngắm cũng tốt.”

 

Mặc nội y cho cô: “Kích cỡ vừa in, ba cái này vừa hay cho cậu thay giặt.”

 

“Cảm ơn cậu Hạ Hạ!”

 

“Đừng nói những lời như thế với tớ nữa, bạn bè với nhau đừng cảm ơn qua cảm ơn lại.”

 

“Được rồi, tớ biết rồi.”

 

Nhìn Lý Hải Hà mặc áo sơ mi ngắn tay, cảm thấy tóc cô hơi dài, Tô Kim Hạ lại tìm kéo trong ngăn kéo ra, tỉa tóc cho cô. Lại b.úi cho cô một cái đầu củ tỏi, phối với chiếc áo sơ mi trắng mới mặc, váy bò, cả người đều trở nên khác hẳn, rất có khí chất.

 

“Đẹp lắm.”

 

“Tớ đi soi gương xem.” Lý Hải Hà chưa từng ăn mặc như thế này bao giờ, đứng trước gương ngắm nghía, phát hiện bản thân trở nên khác biệt.