“Vậy tớ đỡ cậu đi từ từ.” Tô Kim Hạ đỡ cánh tay cô đi ra ngoài.
Triệu Việt thì đi trước một bước đến nhà vệ sinh bật đèn cho bọn họ, sau đó về phòng nhóm bếp, đun ít nước sôi lát nữa ngâm chân.
Lý Hải Hà đi vệ sinh xong thoải mái rồi, cả người lại có tinh thần.
“Hạ Hạ, lần này cậu về thuận lợi không?”
“Cũng tạm, những chuyện cần giải quyết đều giải quyết hết rồi.”
“Thế thì tốt quá, bỏ lỡ hôn lễ của cậu là điều tiếc nuối lớn nhất đời tớ, tớ thực sự rất hối hận, tại sao lại quay về chứ.”
“Gia đình nguyên sinh là thứ chúng ta không lựa chọn được, nhưng chúng ta có thể lựa chọn thoát ly, nếu cậu chọn ở bên Bạch Dương, cho dù sau này điều kiện sống tốt, cậu phải phân rõ cái gì là nhà lớn, cái gì là nhà nhỏ.”
“Cậu nói tớ hiểu, kết hôn rồi chính là nhà nhỏ, tớ tuyệt đối sẽ không mềm lòng như trước nữa đâu, bọn họ là bố mẹ tớ không sai, nhưng trong lòng bọn họ không có tớ, bọn họ cho rằng tớ không dựa dẫm được!”
“Cái gì gọi là dựa dẫm được? Cái gì gọi là không dựa dẫm được, đó chỉ là suy nghĩ ích kỷ trong lòng bọn họ thôi, cậu phải sống tốt cuộc sống của mình trước đã.”
“Ừ, tớ hiểu mà.”
Cứ thế nói chuyện, bất tri bất giác đã nói đến 9 giờ, Tô Kim Hạ hơi buồn ngủ rồi, lúc này mới nhớ tới Triệu Việt, tiện tay trải chăn ra.
“Có muốn đi vệ sinh lần nữa không?”
“Không cần đâu, cậu về nghỉ ngơi đi, tớ cảm thấy tự tớ cũng đi vệ sinh được.”
“Nếu không thoải mái thì gọi tớ, đừng khách sáo với tớ.”
“Được rồi được rồi, tớ cũng đâu phải làm bằng giấy, từ nhỏ đã làm quen việc nhà nông, lại làm việc trong xưởng lâu như thế, chút thương tích này đối với tớ chẳng là gì.”
Tô Kim Hạ nghe cô nói vậy, lúc này mới về phòng mình, thấy Triệu Việt tay cầm tờ báo, cứ thế dựa vào tường xem. Thông qua ánh mắt của anh có thể nhận ra tâm trạng anh không tốt.
“Sao thế?”
“Các em nói chuyện gì? Nói lâu thế.”
“Mấy chuyện giữa phụ nữ với nhau thôi, có phải anh ghen rồi không?”
Triệu Việt đưa tay ôm chầm lấy người ta: “Sau này không được nói chuyện muộn thế nữa, anh cũng cần em bầu bạn.”
“Vâng, em biết rồi.” Tô Kim Hạ nằm sấp trong lòng anh, nói đi cũng phải nói lại, Lý Hải Hà sống ở bên cạnh, cho nên tối nay bọn họ không thể làm chuyện xấu hổ rồi.
Trong lòng Triệu Việt lại nghĩ ngày mai phải tìm Bạch Dương, nếu chuyện của bọn họ có thể chốt lại, thì tìm hiểu vài ngày, nếu được thì mau ch.óng kết hôn, trả vợ lại cho anh. Cuộc sống chỉ có thể nhìn không thể ăn thế này sống chán quá!
Bạch Dương đang nằm trên giường đột nhiên ngồi dậy hắt xì hơi liền ba cái, người giường trên trở mình, cậu ta vội vàng nằm xuống lại. Trải qua mấy tiếng đồng hồ lắng đọng, cậu ta quyết định rồi, muốn ở bên Lý Hải Hà thử xem, cậu ta không muốn bỏ lỡ. Nghĩ thông suốt rồi thì đắp chăn, nhắm mắt ngủ, dù sao ngày mai phải huấn luyện, nếu mang quầng thâm mắt thiếu ngủ, sát hạch tụt lại phía sau, thì sẽ bị phạt đấy. Cậu ta không muốn trở thành trò cười của cả đại đội...
Buổi sáng.
Tô Kim Hạ bị nóng mà tỉnh, căn nhà này không thông thoáng như nhà ở quê, nếu không phải sống ở ven biển, có thể sẽ nóng hơn.
Ra sân dùng nước giếng rửa mặt, thoải mái hơn nhiều, sau đó đ.á.n.h răng, chim ch.óc trên cây kêu không ngừng. Không có Tiểu Vạn cảm giác lỗ tai thanh tịnh hơn nhiều, tên kia chắc là sống khá tốt, có người hầu hạ, còn có nhiều chim mái nhỏ bầu bạn như thế.
Tiểu Vạn đang ngồi xổm trên cây dùng cánh lau mỏ mình, giải quyết xong xuôi thì nói với ông nội đang bận rộn trong sân:
“Hôm nay không cần chuẩn bị cơm cho tôi đâu, tôi phải ra ngoài lượn một vòng.”
“Chắc chắn không về chứ?” Tô An đặt cái chổi trong tay xuống hỏi, “Thế thì ông không mua nhiều đồ như thế nữa, ngươi định đi đâu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vạn Thú Điểu đắc ý kêu vài tiếng: “Tôi phải đi tìm tình yêu của tôi, tôi cảm nhận được tiếng gọi.”
Một con chim đột nhiên mắc bệnh trung nhị, Tô An đột nhiên cảm thấy mình vẫn chưa già:
“Vậy ngày mai ngươi có về không?”
“Không chắc, có lẽ về có lẽ không về.” Vạn Thú Điểu vỗ cánh nhìn về phương xa, tối hôm qua lúc ngủ, nghe thấy một tiếng chim kêu. Đó là tiếng phượng hoàng kêu, thế giới này lại có phượng hoàng. Đây là điều nó không ngờ tới, nhưng vẫn chưa biết giới tính của đối phương. Nó cô đơn cả ngàn năm, vẫn luôn muốn tìm một con phượng hoàng làm bạn đời, cho nên nó bắt buộc phải đi xem xem.
Tô An thầm nghĩ cái tổ tông này không ở nhà, vậy thì có thể ăn đơn giản một chút, gói ít sủi cảo. Vừa đỡ việc lại có thể ăn no, bọn trẻ còn thích ăn. Tuy Hạ Hạ không ở nhà, nhưng ông lại có thêm hai đứa cháu gái, giá trị cảm xúc bầu bạn lẫn nhau cũng rất cao. Hai đứa con gái sáng sớm đã đến nhà hiệu trưởng học thêm. Hai đứa con gái rất nỗ lực, có khi tương lai có thể thi đỗ đại học, ông lấy làm vinh dự, đều là cháu gái của ông...
Căn nhà đất nông thôn rách nát, gió lùa tứ phía, chuột chạy ngang dọc.
Chu Vũ nằm trên một tấm ván gỗ, hắn đã không nói ra lời được nữa rồi, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn bây giờ mỗi phút mỗi giây đều là đang chờ c.h.ế.t. Tự gây nghiệt không thể sống, hắn đúng là ứng nghiệm câu nói này rồi. Biết sớm thì hắn đã không tống tiền nhiều người như vậy, cũng sẽ không có báo ứng như thế này.
“Con trai nhà lão Chu có phải sắp c.h.ế.t rồi không?”
“Tôi cảm giác không quá mấy ngày nữa đâu, bọn họ đều nói sắp rồi.”
“Kể ra cũng tiếc thật, nghe nói học hành cũng khá đấy.”
“Học hành khá thì có tác dụng gì? Nhân phẩm không ra gì, ở bên ngoài thường xuyên ăn vạ tiền người ta, đây cũng coi như là bị báo ứng.”
“Chúng ta sau này phải giáo d.ụ.c con cái cho tốt, cái gì không nên chiếm thì không được chiếm.”
“Nói phải đấy, tôi về sẽ nói ngay!”
Chu Vũ đã không chảy nổi nước mắt nữa rồi, trong khoảnh khắc này hắn thực sự hối hận! Nếu sống lại một đời, hắn tuyệt đối sẽ không đi trêu chọc mấy người đó, cũng sẽ không làm nhiều chuyện xấu như vậy!...
Tô Kim Hạ đang ăn sáng đột nhiên cảm thấy bạch quang lóe lên rồi biến mất, nhìn trái nhìn phải một chút, tưởng mình nhìn nhầm.
Triệu Việt ăn xong miếng màn thầu cuối cùng: “Anh đi làm đây.”
“Trưa không cần về đâu, em có thể ra ngoài đi dạo một chút.” Tô Kim Hạ đưa tay chỉnh cổ áo cho anh, “Làm việc cho tốt nhé!”
“Ừ.”
Triệu Việt cầm mũ đội lên, cảm giác có vợ đúng là khác hẳn. Đi trên đường tâm trạng cũng vui vẻ, bất kể gặp ai cũng mỉm cười.
Lý Hải Hà lại xuống đất đi vài vòng, cảm giác chân mình không sao nữa:
“Vừa rồi còn hơi tê, bây giờ đã rất linh hoạt rồi.”
“Chứng tỏ chân cậu đã khỏi rồi.”
“Vậy tớ có thể ra ngoài cùng cậu không.”
“Cậu muốn đi theo thì đi theo, nếu chân không thoải mái thì bảo tớ.”
“Được.”
Tiếp theo bọn họ lần lượt thay quần áo, sau đó ngồi xe ô tô con đến bến cảng, rất nhanh đã ngồi lên một chiếc tàu khác, đi sang bờ biển đối diện. Theo lộ trình trong ký ức, lại ngồi lên một chiếc xe khách nhỏ.
Lý Hải Hà thích đi xa, nhìn ngắm phong cảnh mới lạ khắp nơi:
“Tớ chỉ nghe người khác nói về nơi này, chưa từng đến đây. Hạ Hạ, chúng ta qua bên này là có việc hay là tìm người?”
“Qua đây đi dạo một chút.” Tô Kim Hạ nghĩ đến Tạ Tiểu Mễ, dáng vẻ trong ký ức dần dần rõ nét.