Thập Niên 70 Trùng Sinh Mang Theo Không Gian, Binh Vương Sủng Tận Trời

Chương 262: Cứu Người Bị Rắn Cắn, Đụng Độ Cực Phẩm



 

“Chuyện này có liên quan gì đến cô, còn không mau đi làm việc, làm việc của cô đi!” Tạ Tiểu Mễ trực tiếp đốp lại Mã Thúy Thúy, “Đừng có nói với tôi là hôm nay cô lại đau bụng đấy nhé.”

 

Mã Thúy Thúy đáp: “Tôi chính là không muốn đi làm đấy, nhiều người đi làm như vậy, cũng đâu thiếu một mình tôi, tôi chỉ muốn nằm trong phòng một lát. Các người ai cũng không quản được tôi đâu, tôi thích làm gì thì làm, chỗ này cũng đâu phải nhà các người, bớt lo chuyện bao đồng đi!”

 

Tạ Tiểu Mễ chướng mắt nhất là loại người lười biếng: “Cô nói không muốn đi là không đi, cô đến đây để làm gì? Ăn bám à? Nếu hôm nay cô không ra đồng, thì cơm hôm nay cũng đừng hòng ăn!”

 

“Dựa vào cái gì chứ, tôi ăn là ăn định mức lương thực của tôi, có ăn lương thực nhà cô đâu!” Mã Thúy Thúy thu lại vẻ yếu đuối trước đó, xù lông lên như gà mẹ, hai tay chống nạnh nói với họ, “Các người muốn khắt khe với tôi à, không có cửa đâu!”

 

Tạ Tiểu Mễ dù tính tình có ổn định đến đâu thì cũng bị chọc tức.

 

Tô Kim Hạ bước tới: “Làm người có đạo lý của làm người, nếu cô làm người mà không hiểu tiếng người, vậy thì không cần thiết phải ở lại đây!”

 

Mã Thúy Thúy chỉ tay vào cô gái nhỏ: “Ở đây không có chuyện của mày, uống nước xong thì mau cút cho tao!”

 

Tô Kim Hạ nắm lấy tay cô ta, tiếp đó vặn ngược lại, trực tiếp ấn cô ta ngã xuống đất.

 

Lúc Mã Thúy Thúy ngơ ngác phản ứng lại thì bản thân đã quỳ rạp trên mặt đất. Từ nhỏ cô ta đã học chút quyền cước với bố, tự cho rằng mình cao to lực lưỡng, đ.á.n.h nhau thật sự chưa từng thua ai.

 

Hôm nay lại bị một cô gái nhỏ mới gặp mặt lần đầu ấn xuống đất, chuyện này sao có thể khiến cô ta không tức giận?

 

“Mày làm cái gì vậy?”

 

“Dạy dỗ cô một chút thôi.”

 

“Mau thả tao ra! Tao muốn g.i.ế.c mày!”

 

Tô Kim Hạ lại ấn người cô ta xuống thấp hơn một chút: “Xem ra hình phạt tôi dành cho cô vẫn còn quá nhẹ.”

 

Cả khuôn mặt Mã Thúy Thúy dán c.h.ặ.t xuống đất, cô ta đột nhiên nhận ra mình không đ.á.n.h lại đối phương, chỉ đành cầu xin:

 

“Tôi sai rồi, được chưa! Cầu xin cô thả tôi ra!”

 

Tạ Tiểu Mễ sợ làm lớn chuyện: “Đồng chí, dù sao đi nữa, thả người ra trước đã.”

 

Tô Kim Hạ buông tay ra, nhìn thấy ánh mắt oán độc của Mã Thúy Thúy khi đứng dậy, tâm địa người này rất xấu.

 

Kiếp trước.

 

Mã Thúy Thúy vì một suất về thành phố mà lừa cô uống t.h.u.ố.c mê, muốn để Bí thư thôn chiếm đoạt cô.

 

Vào thời khắc mấu chốt, Tạ Tiểu Mễ đã chạy tới, Bí thư thấy sự việc bại lộ bèn bắt đầu vừa ăn cướp vừa la làng, xúi giục người trong thôn đ.á.n.h bọn họ.

 

Mắt của Tạ Tiểu Mễ chính là trong lúc hỗn loạn đó bị vật cứng đập trúng mà mù, sau này phải nhờ tất cả mọi người trong Đội thanh niên trí thức đứng ra, mới bắt được tên Bí thư thôn đó giải lên đồn công an.

 

Sau đó do áp lực, đồn công an buộc phải xử lý tên Bí thư.

 

Còn Mã Thúy Thúy thì được người nhà đón về, thoát khỏi sự trả thù của bọn họ.

 

Về sau trong thôn quyết định bồi thường cho bọn họ, miễn công việc đồng áng, để bọn họ yên tâm ôn thi đại học, nhưng dù vậy, cũng chỉ có mấy người bọn họ thi đỗ.

 

Sau đó bọn họ ai nấy đều trở về chuyển hồ sơ, còn cô thì bất hạnh bị mẹ giam cầm, cũng hoàn toàn mất liên lạc với bọn họ.

 

Mã Thúy Thúy thầm nghĩ chuyện này không thể cứ thế mà xong được, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể đi tìm Bí thư, thế là hừ lạnh với bọn họ một tiếng rồi đi ra ngoài.

 

Tạ Tiểu Mễ nói: “Xin lỗi nhé, tính khí cô ta là như vậy đấy, để các em chê cười rồi.”

 

Đường Giai: “Tâm cao khí ngạo, cứ như chúng ta nợ cô ta vậy.”

 

Lý Hải Hà: “Các chị đều là thanh niên trí thức à, trước đây em chưa từng nói chuyện với thanh niên trí thức, các chị đều từ đâu đến vậy?”

 

“Hai bọn chị đều là người Quảng Đông.” Tạ Tiểu Mễ nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Xa vậy sao!” Lý Hải Hà từng nghe người khác nói về Quảng Đông, nơi đó rất rộng lớn, hơn nữa còn phồn hoa hơn tất cả những nơi cô từng thấy.

 

“Rất xa, bọn chị đến đây làm thanh niên trí thức cũng là bất đắc dĩ.” Tạ Tiểu Mễ nghĩ đến người cha vẫn còn đang cải tạo ở nông trường, nghe nói chính sách có thay đổi, cũng không biết khi nào mới được thả ra.

 

Nếu cha có thể được thả ra, vậy thì nhà cô ấy mới có thể đổi đời.

 

Nhưng trước mắt, thi đỗ đại học mới là chuyện quan trọng nhất.

 

“Nhìn các em tuổi tác không lớn, đến đây làm gì vậy?”

 

Tô Kim Hạ: “Đến đây đi dạo một chút, tình cờ gặp chị ấy bị thương.”

 

Đường Giai kéo ống quần lên cho Tạ Tiểu Mễ xem: “Cậu nhìn chân tớ này, bị rắn trong ruộng cao lương c.ắ.n, may mà gặp được các em ấy, nếu không đợi độc tính phát tác, tớ đã ngất xỉu trong ruộng cao lương rồi. Đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì, ai mà nói trước được.”

 

Tạ Tiểu Mễ nhìn vết thương được băng bó rất chuyên nghiệp trên chân Đường Giai, đem lòng kính nể cô gái nhỏ trước mặt: “Em hiểu y thuật sao?”

 

“Chỉ biết chút ít thôi ạ.” Tô Kim Hạ không nói quá lời.

 

“Chị cũng thích học y, lý tưởng lớn nhất của chị là thi đỗ đại học y khoa.” Tạ Tiểu Mễ nói về lý tưởng của mình, sự kích động trong lòng không sao diễn tả được bằng lời.

 

“Hóa ra chị thích đại học y.” Tô Kim Hạ lẩm bẩm trong miệng.

 

Tạ Tiểu Mễ cảm thấy lời này nghe có vẻ không đúng lắm, cô ấy rất có thiện cảm với cô gái nhỏ này, cảm giác thân thiết đó giống như người thân nhiều năm không gặp vậy.

 

“Chính là bọn chúng bắt nạt em!” Giọng nói ồm ồm của Mã Thúy Thúy từ bên ngoài truyền vào.

 

Bọn họ nhìn ra cửa, thấy một người đàn ông trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi đi vào, chắp tay sau lưng với vẻ mặt khó coi.

 

Bí thư Lương nheo mắt nhìn trong sân có thêm hai cô gái nhỏ, gương mặt lạ hoắc không phải người trong thôn.

 

“Các cô là ai?”

 

Tô Kim Hạ nhìn tên Bí thư Lương đạo mạo trang nghiêm, có thể ra mặt cho Mã Thúy Thúy, chứng tỏ quan hệ giữa bọn họ không đơn giản.

 

Thậm chí, bọn họ chính là gian phu dâm phụ.

 

“Đây là đ.á.n.h không lại nên gọi người tới sao?”

 

Bí thư Lương nhìn Tạ Tiểu Mễ: “Cô là người phụ trách điểm thanh niên trí thức, không lo sắp xếp công việc cho tốt, còn để người ngoài đi vào, không sợ xảy ra chuyện gì sao?”

 

“Bí thư, ông không hiểu rõ nguyên do sự việc thì đừng vội kết luận, là Đường Giai bị rắn c.ắ.n, các em ấy có lòng tốt đưa người về.”

 

Bí thư Lương nheo mắt nhìn bọn họ, trong thôn được phân vài suất về thành phố, lão đã sớm tung tin tức ra, chính là muốn mấy nữ thanh niên trí thức này c.ắ.n câu.

 

Kết quả không có một ai tìm lão, mấy con nhóc này không vội về sao?

 

Mã Thúy Thúy đã sớm là người của lão, nếu không lão cũng sẽ chẳng mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện cô ta không ra đồng làm việc.

 

Người phụ nữ này lẳng lơ lắm, nhưng lão đã chơi chán rồi. Vẫn là sức hấp dẫn của mấy cô gái lớn chưa chồng, trước khi bọn họ rời đi, nếu không chiếm được chút hời, lão thật sự không cam tâm, dù sao cơ hội như vậy bỏ lỡ rồi thì rất khó có lần sau.

 

“Nói như vậy còn phải cảm ơn các cô ấy, chân Đường Giai bị thương rồi, vậy mấy ngày này không cần đi làm nữa. Còn Mã Thúy Thúy, cũng là vì cơ thể không thoải mái, các cô cũng đừng ép cô ấy đi làm, việc đồng áng không nhiều lắm, mọi người nên đoàn kết nhất trí, nỗ lực hoàn thành mới phải.”

 

Những lời này bọn họ đã nghe rất nhiều lần rồi, Tạ Tiểu Mễ và Đường Giai đều không muốn nghe nữa, nhưng lại không thể phản bác.

 

Bọn họ nghĩ nhịn một chút cho sóng yên biển lặng, chỉ cần thuận lợi thi đỗ đại học, rời khỏi nơi này là được. Cái nơi này bọn họ sẽ không bao giờ quay lại nữa.

 

Bí thư Lương cảm thấy mình đã cho Mã Thúy Thúy đủ mặt mũi: “Đã hỏi rõ ràng chuyện này rồi, vậy tôi về đây.”

 

“Bí thư, ông không thể tha cho bọn nó như vậy được, bọn nó ấn em xuống đất!” Mã Thúy Thúy nắm lấy cánh tay Bí thư, “Không phải ông đã nói sẽ chống lưng cho em sao?”